"Cái gì?" Dương Thiến hoảng hốt, vội vàng nhìn vào mặt tôi.
Khi thấy vết đỏ trên mặt tôi, đồng tử cô ấy co rụt lại: "Các người đi/ên rồi! Sao các người dám đá/nh cô ấy!"
"Các người có biết cô ấy là..."
Cô ấy chưa kịp nói hết câu, tôi đã ấn tay cô ấy lại, khẽ lắc đầu.
Tôi không muốn công khai thân phận của mình nhanh như vậy.
Dù sao tôi cũng muốn xem Khương Thấm Đồng có thể lộng quyền đến bao giờ, nhân tiện cũng có thể sàng lọc kỹ lưỡng đội ngũ nhân sự.
Dương Thiến có lẽ hiểu ý tôi, cô ấy nghiến răng, không nói thêm gì nữa.
Khương Thấm Đồng thấy vậy, đắc ý khoanh tay nhìn Dương Thiến: "Là gì? Là em gái hay con gái của chị?"
"Dù là ai, xử lý nó cho tôi ngay lập tức!"
Đúng lúc này, cánh cửa phòng họp ở cuối hành lang được đẩy ra.
Cuộc họp của Tiêu Trạch đã kết thúc.
Băng qua đám đông, tôi thấy anh ta bước ra với vẻ mặt căng thẳng, gần như ngay lập tức áp sát vào bên cạnh Khương Thấm Đồng: "Đồng Đồng, sao vậy?"
"Ở trong đó anh đã nghe thấy em nổi gi/ận rồi, có anh ở đây, ai dám đắc tội với tổ tông nhà em chứ?"
Khương Thấm Đồng lập tức tỏ vẻ tủi thân, nũng nịu vỗ vào ngựk anh ta: "Tổng giám đốc Tiêu! Chỉ là một con thực tập sinh mới đến thôi!"
"Nó không những vi phạm quy định mà còn đe dọa kiện em!"
Nghe vậy, Tiêu Trạch quay phắt đầu lại: "Thật vô lý! Ai dám ở trên địa bàn của tôi mà..."
Giây tiếp theo, khi nhìn rõ mặt tôi, anh ta cứng đờ người lại.
Tôi nhìn vẻ chột dạ đó của anh ta, không nhịn được cười lạnh: "Tiêu Trạch, anh nói xem tôi có dám không?"
Thấy tôi, anh ta lập tức giữ khoảng cách với Khương Thấm Đồng, cố trấn tĩnh lên tiếng: "Chẳng phải anh đã bảo em đừng chấp nhặt chuyện thang máy rồi sao?"
"Sao em còn làm ầm ĩ đến mức đòi kiện tụng nghiêm trọng như vậy?"
Nghe vậy, tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía tôi.
"Ý gì đây? Người phụ nữ này quen biết Tổng giám đốc Tiêu thật sao?"
"Nhưng quen biết thì đã sao, mọi người không nghe thấy à, Tổng giám đốc Tiêu vẫn đang bênh vực thư ký Khương đấy thôi."
Nghe những lời này, hốc mắt Khương Thấm Đồng lập tức đỏ hoe.
Cô ta đưa tay nắm lấy tay áo Tiêu Trạch, giọng điệu đầy tủi thân: "Tổng giám đốc Tiêu, anh từng nói rồi, trong công ty, dù là ai cũng phải tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc do em đặt ra!"
"Kể cả nó quen anh cũng không ngoại lệ!"
"Hơn nữa, em chỉ lo nó là người ngoài không rõ lai lịch mà dám đi thang máy chuyên dụng của anh, lỡ nó có b/ệnh truyền nhiễm gì thì anh phải làm sao?"
Tiêu Trạch nghe thấy những lời này, vẻ mặt lập tức dịu lại, quay sang nhìn tôi: "Mạn Thiên, cô bé này chỉ là hơi coi trọng quy tắc một chút thôi mà."
"Anh bảo cô ấy xin lỗi em, bỏ qua cho nhau được không?"
"Xin lỗi?" Biểu cảm của Khương Thấm Đồng lập tức khó chịu, cô ta hất mạnh tay anh ra: "Tổng giám đốc Tiêu! Anh không phải đến để giúp em sao!"
"Sao anh còn bắt em xin lỗi nó! Nó có tư cách gì chứ!"
"Em chỉ vì muốn bảo vệ thang máy chuyên dụng của anh, em có gì sai chứ!"
Tôi nhìn Tiêu Trạch với nụ cười nửa miệng: "Thang máy chuyên dụng?"
"Tiêu Trạch, công ty không phải nơi để anh làm màu, tạo đặc quyền."
"Lời xin lỗi của cô ta, tôi không chấp nhận."
"Cái gì?!" Khương Thấm Đồng tức đến trợn tròn mắt: "Ai nói tôi muốn xin lỗi!"
"Cô còn chưa được tính là nhân viên chính thức, quy tắc của công ty chúng tôi đến lượt cô chỉ trỏ sao!"
Tiêu Trạch có lẽ đã nhận ra tôi thực sự tức gi/ận.
Anh ta vội vàng chắn trước mặt tôi, nói với Khương Thấm Đồng: "Đủ rồi! Em im miệng đi!"
Sau đó quay người kéo tôi sang một bên, thì thầm: "Mạn Thiên, cô ấy còn trẻ, em không cần thiết phải làm quá lên chỉ vì chuyện không cho em đi thang máy chuyên dụng như vậy."
"Em ép bức một cô bé như thế, sau này ai còn phục em nữa?"
Tôi vô thức nhíu mày, hất tay anh ta ra: "Tiêu Trạch, cô ta phân biệt giai cấp trong công ty, mà anh nói là tôi làm quá?"
Tiêu Trạch há miệng: "Anh không có ý đó..."
Tôi quay đầu nhìn chiếc đồng hồ trên tay Khương Thấm Đồng, không nhịn được cười lạnh: "Hơn nữa, anh bênh vực nữ nhân viên của mình như vậy, người không biết lại tưởng cô ta là vợ anh đấy."
Sắc mặt Tiêu Trạch lập tức hoảng lo/ạn.
Anh ta đang định giải thích thì Khương Thấm Đồng bật cười khúc khích: "Điều này mà cũng để chị phát hiện ra sao?"
Cái gì?
Tôi quay đầu lại, bắt gặp gương mặt tươi cười đắc thắng của cô ta: "Tôi thực sự đã ở bên Tổng giám đốc Tiêu rất lâu rồi, thì sao nào?"
"Biết rồi thì còn không mau xin lỗi tôi rồi cút đi?!"
Nghe thấy lời cô ta, những lời xì xào xung quanh càng lớn hơn.
"Trời ơi! Hóa ra thư ký Khương thực sự là bạn gái của Tổng giám đốc Tiêu! Thảo nào anh ấy lại cưng chiều cô ấy đến vậy!"
"Thực ra tôi đã phát hiện ra từ lâu rồi, mấy đêm liền quay lại công ty, tôi đều thấy họ ân ái trong phòng làm việc đấy!"
"Buồn cười thật, con này tưởng tìm Tổng giám đốc Tiêu mách lẻo là xong sao, ai ngờ lại đắc tội đúng bạn gái của anh ấy!"
Mặt Tiêu Trạch tái mét: "Khương Thấm Đồng! Đây là công ty! Em đừng có nói bậy!"
Cũng phải, anh ta quả thực nên h/oảng s/ợ.
Nếu chỉ là dung túng cho nữ nhân viên làm đặc quyền, tôi còn có thể xử lý theo kiểu công sở.
Nhưng phản bội tôi, đó lại là chuyện khác hoàn toàn.
Vốn dĩ tôi chỉ nghi ngờ, nhưng giờ xem ra, tất cả đều là sự thật.