Năm bốn tuổi, Thịnh Tinh bị anh trai lừa bằng một cây kem rồi bỏ lại ở công viên giải trí, kể từ đó mất tích suốt mười ba năm. Sau khi trở về gia đình ruột th!t, cha mẹ và anh trai chỉ yêu thương thiên kim giả; đến khi bị b/ắt c/óc, họ cũng chỉ chuộc mỗi cô con gái kia, mặc kệ cô chịu đựng nỗi đ/au đớn suốt một tháng trời. Năm hai mươi mốt tuổi, mang trong mình giọt m/áu của kẻ b/ắt c/óc, lại thêm chẩn đoán mắc u n/ão giai đoạn cuối, cô cuối cùng cũng rời khỏi nhà họ Thịnh, đi đến chặng đường cuối cùng bên cạnh ngôi m/ộ của cha mẹ nuôi cùng người hàng xóm cũ. Trước lúc lâm chung, cô lại một lần nữa nhờ anh trai đi m/ua kem, để người đã bỏ rơi cô tận hai lần cũng phải nếm trải cảm giác chờ đợi mãi mãi mà chẳng thấy hồi âm.