Nàng là quân cờ

Chương 3

23/07/2026 14:16

"Mối hôn sự với phủ Hộ bộ Thượng thư, ta đã xem qua giúp con rồi."

"Con gả qua đó, sau này Thừa An bước vào triều làm quan cũng có thêm một tầng trợ lực."

Thẩm Nguyệt như thể lần đầu tiên nhìn thấy ông.

Nàng siết ch/ặt chiếc khăn tay, nước mắt lã chã rơi xuống.

Thế nhưng phụ thân không mảy may động lòng, chỉ nói:

"Nó là đệ đệ ruột của con, sau này cũng sẽ là chỗ dựa của con."

"Các con mới là những người thân thiết nhất trên đời này."

Khoảnh khắc đó ta mới hiểu rõ.

Ta và Thẩm Nguyệt tranh giành bao năm qua.

Cứ ngỡ là tranh giành sự thiên vị của phụ thân, tranh giành tiền đồ sáng lạn nhất của nhà họ Thẩm.

Nhưng đến cuối cùng, chúng ta chỉ là hai món đồ hồi môn mà ông đã chuẩn bị sẵn cho đứa con trai kia.

Sau khi Thẩm Thừa An vào phủ, cũng chẳng hề vô tội.

Nó biết rõ thi cốt ta còn chưa lạnh, biết rõ Thẩm Nguyệt bị phụ thân ép gả.

Vậy mà vẫn an tâm đón nhận tiền đồ mà ta phải dùng mạng sống mới đổi lấy được.

Thậm chí khi Thẩm Nguyệt khóc lóc làm lo/ạn, nó còn hạ giọng khuyên bảo:

"Tỷ tỷ đã đi rồi, người sống thì luôn phải nhìn về phía trước."

"Tiền đồ của đệ càng tốt, cuộc sống của nhị tỷ mới có thể tốt hơn."

6.

Trước kia khi phụ thân thiết yến uống rư/ợu cùng đồng liêu trong phủ.

Luôn gọi ta và đích muội đến trước mặt, âu yếm khoe khoang rằng:

"Đời này có được hai cô con gái ngoan ngoãn là phúc phận mà ông trời ban cho ta."

"Nếu là con trai, e là nửa đời ta phải bôn ba mưu tính vì nó."

"Đâu thể được những ngày tháng an nhàn thảnh thơi như hôm nay chứ?"

Khi ấy ta cứ ngỡ ông thực lòng yêu thương ta và đích muội.

Cho đến sau này, phụ thân đột ngột thay đổi, không còn lười biếng chính sự nữa.

Còn thường xuyên ngửa mặt lên trời than thở trong nhà, gương mặt đầy vẻ sầu muộn.

Hóa ra khi đó ông đã biết đến sự tồn tại của Thẩm Thừa An.

Nhưng ông không hề hối h/ận vì sai lầm nhất thời của bản thân.

Cũng không tiếc h/ận người nữ tử kia b/ệnh nặng mà qu/a đ/ời, đời này không còn được gặp lại.

Mà là h/ận vì không sớm nhận ra nó.

Dẫn đến việc ông đã sớm buông bỏ quyền lực, khó lòng giành lấy một con đường thanh vân cho đứa con trai này.

Nhưng giờ đây đứa trẻ đó đã lớn nửa người, bắt đầu khai sáng đã quá muộn.

Dựa vào tài năng tầm thường đó, làm sao có thể đi xa trên con đường làm quan?

Phụ thân vì thế mà đêm không ngủ được, trằn trọc mãi cuối cùng cũng nghĩ ra diệu kế.

H/iến t/ế hôn sự của ta và đích muội, đổi lấy tiền đồ xán lạn cho con trai ông ta.

Dẫu sao ông cũng thường nói, ta và đích muội rồi cũng phải gả sang nhà người khác.

Ông dù có giành gi/ật cho chúng ta gia nghiệp lớn đến đâu thì có ích gì?

Chẳng qua cũng chỉ là thêm gạch thêm ngói cho người ngoài mà thôi.

7.

Đối diện với dáng vẻ muốn nói lại thôi nhưng hoàn toàn không hiểu chuyện gì của Thẩm Nguyệt.

Ta suy nghĩ vài giây, vẫn quyết định nói hết toàn bộ với nàng.

Dẫu sao kế hoạch tiếp theo của ta còn cần nàng tham gia vào.

Trọng sinh một kiếp, một mình ta vẫn hoàn toàn không thể đối kháng lại bọn họ.

"Tỷ tỷ, tỷ thực sự không bị sốt đấy chứ?"

Thẩm Nguyệt cau mày, đầy vẻ lo lắng đưa tay sờ trán ta.

Ta biết những năm qua phụ thân sủng ái chúng ta vô cùng.

Ta nói ra, Thẩm Nguyệt nhất thời cũng khó mà tin được.

Nhưng ta vẫn nắm lấy tay nàng, trịnh trọng nói:

"Ngày mai ta sẽ đưa muội đi tận mắt chứng kiến tất cả những điều này."

"Nhưng muội vẫn phải tiếp tục đóng vai dáng vẻ kiêu căng như ngày thường."

Thẩm Nguyệt b/án tín b/án nghi, nhưng vì sợ kích động đến ta nên không nói gì thêm.

Ngày thứ hai, Thẩm Nguyệt sưng mắt đến tìm ta.

Ta biết ngay con bé này chẳng nghe lọt tai lời nào của ta cả.

Đêm qua chắc hẳn về nhà càng nghĩ càng thấy ủy khuất, cảm thấy phụ thân thiên vị ta.

Còn ta chẳng qua chỉ là đang bịa chuyện để dỗ dành nàng cho khuây khỏa.

Ta không nói nhiều, trực tiếp kéo nàng ra khỏi phủ đến nhà Tạ thái phó.

Trước kia ông và phụ thân giao hảo, được mời đến dạy ta và muội muội khai sáng.

Thẩm Nguyệt coi ông như gia gia của mình, ỷ lại nhất, cũng nghe lời ông nhất.

8.

Vì vậy vừa đến cửa Tạ phủ, không cần ta mở lời.

Thẩm Nguyệt mũi cay xè, lao vào phủ đã bắt đầu gào lên:

"Sư phụ! Sư phụ! Cha con thiên vị!"

"Người phải làm chủ cho con!"

"Ông ấy căn bản chẳng hề yêu con chút nào, chỉ yêu tỷ tỷ con thôi!"

Người hầu trong Tạ phủ vốn đã quen thuộc với Thẩm Nguyệt, chẳng ai ngăn cản.

Đợi đến khi ta giả vờ vẻ lo lắng và áy náy bước đến hậu hoa viên.

Thẩm Nguyệt đã cầm khăn tay lau nước mắt rồi.

Tạ thái phó ở bên cạnh bất lực vuốt râu an ủi:

"Cha con sao có thể không yêu con được chứ?"

"Con từ bé tí đã bắt đầu gây họa, trong kinh thành ai mà không biết tính khí con?"

"Nếu không phải cha con che chở, làm sao con có thể nuôi dưỡng được tính cách này?"

"Cha con cũng là quan tâm con, tính cách và năng lực này của con hoàn toàn không thể làm Thái tử phi, thay vì ép buộc gả vào chịu khổ, chi bằng buông bỏ chấp niệm."

"Con không phải thích Thái tử, chỉ là nhất thời bốc đồng mà thôi."

Thẩm Nguyệt ở bên cạnh thút thít không nói gì.

Nhưng ta biết nàng đã nhìn thấy những điều ta kể cho nàng rồi.

Nếu không, với cá tính trương dương của nàng.

Giờ này đáng lẽ phải đang khóc lóc cãi lại Tạ thái phó, làm sao có thể im lặng được.

9.

"Thái phó." Ta sốt sắng gọi lên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm