Anh ấy đã bò từng bước, từng bước một ra khỏi cái hầm mỏ tối tăm và lạnh lẽo ở núi Đồng Quan ấy.
Anh ấy còn đưa được một người trở về.
Một ông lão đã mất tích suốt hai mươi sáu năm.
Một ông lão đã nhường cơ hội trở về nhà cho anh.
Một ông lão từng c/ứu mạng anh bằng vài miếng bánh bột mì trắng.
Ngày xuất viện.
Tôi đẩy chiếc xe lăn của ông lão, bước ra khỏi cổng b/ệnh viện.
Ánh nắng chan hòa.
Ông lão nheo mắt, ngước nhìn bầu trời.
Nhìn rất lâu, rất lâu.
Ông lấy tấm ảnh ố vàng từ trong ngựk ra.
Dòng chữ phía sau tấm ảnh đã bị sờn đến mức không còn nhìn rõ nữa.
"Năm 1997, sinh nhật ba tuổi của Ngôn Ngôn."
Ông lão áp tấm ảnh vào ngựk.
Nước mắt chảy dài theo những nếp nhăn.
Ngôn Ngôn đứng cạnh xe lăn, nắm lấy tay ông.
Cô ấy đã ba mươi tuổi rồi.
Ông lão không bao giờ còn có thể tổ chức sinh nhật ba tuổi cho cô ấy được nữa.
Nhưng ông đã trở về.
Ông cuối cùng đã trở về rồi.
Tôi đứng phía sau họ.
Tô Uyển dắt tay Đóa Đóa, đứng bên cạnh tôi.
Đóa Đóa ngẩng đầu nhìn tôi.
"Bố ơi, ông cụ đó là bạn của bố ạ?"
Tôi ngồi xổm xuống, xoa đầu cháu.
"Là ân nhân c/ứu mạng của bố đấy."
"Sau này chúng ta phải thường xuyên đến thăm ông nhé."
Đóa Đóa gật đầu đầy nghiêm túc.
"Vâng ạ."
"Đóa Đóa hứa với bố."
Tôi bế cháu lên.
Ánh nắng kéo dài bóng của chúng tôi trên mặt đất.
Ba năm ở núi Đồng Quan giống như một cơn á/c mộng.
Nhưng cũng giống như một quá trình tu hành.
Nó khiến tôi hiểu ra rất nhiều điều.
Hiểu được một miếng bánh bột mì trắng nặng đến thế nào.
Hiểu được một roj mà người lạ đỡ thay cho bạn quý giá đến nhường nào.
Hiểu được những người yêu thương bạn sâu sắc chưa bao giờ từ bỏ bạn.
Hiểu được hai chữ "sống sót" bản thân nó đã là thứ xa xỉ nhất.
Điều khiến tôi cảm thấy may mắn nhất cuộc đời này.
Không phải là năm đó nhận được vòng gọi vốn B.
Không phải là công ty được định giá hơn một trăm triệu tệ.
Không phải là việc tôi đã bò ra được từ hầm mỏ.
Mà là tôi đã bế ông lão c/âm ấy theo cùng.
Mà là tôi đã không tin vào giọng nói trong chiếc bộ đàm kia.
Mà là tôi đã đưa được tất cả những người cần đưa về, trở về nhà.
Cơn gió thổi qua.
Đóa Đóa cười khúc khích.
Tôi nắm lấy tay Tô Uyển.
Đẩy chiếc xe lăn của ông lão.
Chậm rãi bước về phía trước.
Tháng ba, nắng thật đẹp.