Toàn thân tôi cứng đờ, m/áu trong người như đông cứng lại trong tích tắc.
Chưa kịp tiêu hóa bí mật kinh thiên động địa này, giọng anh hai lại vang lên:
“Bố nói người đàn bà đó thực ra còn c/ứu được, bà ta đưa cho bố một khoản tiền, nhờ bố mời thầy th/uốc. Bố nghĩ đằng nào bà ta cũng chẳng có người thân ở cái làng này, nên đã đút túi số tiền đó, mặc kệ bà ta khó sinh mà ch*t.”
Mẹ tôi cười khẩy:
“Người đàn bà đó lúc đến làng mình đã mang cái bụng bầu vượt mặt, tao đoán chắc là đi làm tiểu tam cho người ta, bị vợ cả truy đuổi nên mới trốn đến cái nơi khỉ ho cò gáy này. Đứa trẻ sinh ra cũng là loại nghiệt chủng không thấy được ánh mặt trời, tao có lòng tốt thu nhận nó đã là phúc đức lắm rồi!”
Anh hai tiếp lời:
“Đúng thế, nếu không phải vì thấy mẹ đẻ nó để lại mảnh đất này, bọn mình đã sớm đuổi cổ nó đi rồi!”
Hóa ra là vậy.
Thảo nào họ chỉ coi tôi là công cụ để lợi dụng, hóa ra tôi không phải con ruột.
Họ cầm tiền c/ứu mạng của mẹ tôi, nhưng lại nhẫn tâm thấy ch*t không c/ứu.
Chiếm đoạt mảnh đất nền mẹ tôi để lại, nhưng đến một gian phòng cũng không cho tôi.
Lòng c/ăm th/ù bùng ch/áy dữ dội trong tim tôi.
Tôi nắm ch/ặt nắm đ/ấm, nén lại sự c/ăm phẫn ngút trời, quay người đi về phía sân.
Tôi muốn vạch trần bộ mặt thật của họ trước mặt tất cả mọi người.
Trong sân vẫn náo nhiệt như cũ.
Sáu bàn tiệc ngồi chật kín, quả nhiên không có chỗ cho tôi.
Anh cả, chị dâu và em tư ăn uống miệng đầy dầu mỡ.
Bố tôi mặt mày rạng rỡ đón nhận những lời nịnh nọt của mọi người.
Tôi dựa vào khung cửa, khóe miệng nhếch lên một nụ cười mỉa mai.
Hy vọng lát nữa, họ vẫn còn cười nổi.
Giây tiếp theo, ngoài sân vang lên tiếng động cơ gầm rú.
Mọi người theo tiếng nhìn ra, chỉ thấy ba chiếc xe hơi màu đen đỗ ngay trước cửa.
Cửa xe mở, Chu Lão Thất ngậm điếu th/uốc bước xuống.
Theo sau là tám gã đàn ông vạm vỡ, cánh tay xăm trổ đầy mình.
“Ồ, náo nhiệt gh/ê nhỉ.”
Chu Lão Thất bước những bước chân dõng dạc vào sân, nhả một vòng khói.
“Các người đang mở tiệc trong sân của tao à?”
Tiếng cười nói trong sân lập tức im bặt.
Khách khứa đầy bàn nhìn nhau ngơ ngác.
Sắc mặt rạng rỡ của bố tôi biến mất, vội vàng đứng dậy từ ghế chủ tọa, bước nhanh ra đón:
“Ôi chao, anh Bảy đến ạ, hôm nay là ngày tân gia của nhà chúng tôi, chỉ bày vài mâm cơm đạm bạc, không biết anh đại giá quang lâm, thật là tiếp đón không chu đáo, mời anh lên ghế trên uống rư/ợu ạ!”
Chu Lão Thất vẻ mặt lạnh lùng, tiện tay vứt đầu mẩu th/uốc lá xuống đất, lấy chân giẫm lên.
“Nhà mày tân gia? Đây là nhà của Chu Lão Thất tao, cái nhà Trần Thụ Phát mày bày đặt tiệc tân gia cái gì?”
Sắc mặt bố tôi thay đổi, nhưng vẫn cố gượng cười khúm núm:
“Anh Bảy, anh nói đùa, đây là nhà mới nhà tôi xây, sao lại là của anh được?”
Chu Lão Thất cười khẩy, ánh mắt sắc lẹm lướt qua gương mặt nịnh nọt nhưng hoảng lo/ạn của bố tôi.
“Nhà của mày?”
Hắn dừng lại một chút, búng tay ra hiệu với gã xăm trổ.
Gã đàn ông lập tức tiến lên, lấy từ trong ngựk ra một cuốn sổ đỏ, “bộp” một tiếng ném lên bàn.
“Giấy trắng mực đen viết rõ ràng, căn nhà này chính là của Chu Lão Thất tao.”
Thằng tư vội vàng xông lên, cầm cuốn sổ đỏ lật xem kỹ lưỡng, môi r/un r/ẩy lắp bắp:
“Này... này sao có thể chứ?”
Chu Lão Thất nhướng mày, kh/inh bỉ liếc nhìn thằng tư.
“Có gì mà không thể? Mày chẳng phải là sinh viên giỏi sao? Sao hả? Không biết chữ à?”
Thằng tư mặt đỏ bừng lên, x/ấu hổ lùi lại phía sau không dám hó hé thêm lời nào.
Bố tôi lau mồ hôi trên trán, giọng r/un r/ẩy giải thích:
“Anh Bảy, trong này liệu có hiểu lầm gì không? Căn nhà này đúng là của nhà họ Trần chúng tôi mà!”
Anh cả vội vàng bưng ly rư/ợu tiến lên, cười lấy lòng để giảng hòa:
“Anh Bảy, hay là anh cứ ngồi xuống uống chén rư/ợu, có chuyện gì từ từ nói...”
Chu Lão Thất hất đổ ly rư/ợu, rư/ợu đổ đầy lên người anh cả, anh ta đến một tiếng cũng không dám ho.
Chị dâu sợ hãi co rúm vào một góc, không dám thở mạnh.
Thằng tư càng co cổ lại, trốn sau lưng bố tôi, sợ bị vạ lây.
Chu Lão Thất cười lạnh, chỉ vào mũi bố tôi mà m/ắng:
“Đừng có mà làm thân với tao! Tao nói thẳng hôm nay, căn nhà này đứng tên tao, các người mau cút ngay cho tao!”
Mẹ và anh hai nghe thấy tiếng động, vội vàng từ phòng tập nhảy lao ra.
Anh hai gi/ận dữ gầm lên với Chu Lão Thất:
“Các người đến nhà tôi gây chuyện, rốt cuộc muốn làm gì?”
“Nhà mày?” Chu Lão Thất đ/á bay cái ghế bên cạnh, ánh mắt hung á/c quét qua tất cả mọi người.
“Tao nói lại lần nữa, căn nhà này là của tao! Các người cút ra ngoài cho tao!”
Mẹ tôi lấy hết can đảm tiến lên:
“Giữa ban ngày ban mặt, các người dám cưỡng chiếm nhà dân? Còn có vương pháp hay không?”
Chu Lão Thất giơ cuốn sổ đỏ rực lên, đầy tự tin nói:
“Tao cưỡng chiếm nhà dân lúc nào? Đây là nhà tao bỏ tiền ra m/ua đấy!”