Tôi cười cười, "Không phải để ý đâu, chỉ đơn thuần là khó chịu thôi."
Tôi khá hiểu Tạ Văn Chu.
Bây giờ anh ta chỉ cảm thấy tôi đã thoát khỏi sự kiểm soát của anh ta.
Một sự không quen tạm thời.
Quả nhiên, vài ngày sau cô bạn thân lại gửi cho tôi một đoạn video.
Đó là Tạ Văn Chu và Tuyên Nhược Ninh ở trong phòng KTV, hai người dựa sát vào nhau, như thể giây tiếp theo là sẽ hôn nhau đến nơi.
Cô bạn thân càm ràm: "Con nhỏ này đúng là trà xanh quá đáng, vậy mà trước mặt Tạ Văn Chu lại nói x/ấu cậu!"
"Nó nói gì tớ?"
"Nói cậu sau khi chia tay thì "nối tiếp không khe hở", hẹn hò với đủ loại đàn ông."
"......"
"Rồi lại nói bản thân sau khi chia tay Tạ Văn Chu thì chỉ bận rộn học tập và công việc, không có thời gian yêu đương mới, ý trong lời ngoài đều là muốn nói mình vẫn giữ thân trong trắng vì anh ta đấy."
Tôi cụp mắt, nhìn đoạn video thêm lần nữa.
"Cũng tốt, tôn trọng và chúc phúc cho họ khóa ch/ặt lấy nhau đi."
Còn mối qu/an h/ệ giữa tôi và Chu Tự Bạch cũng suôn sẻ hơn tôi tưởng.
Anh ấy hơn tôi hai tuổi, điều kiện gia đình tương xứng, hai nhà cũng coi như hiểu rõ gốc gác của nhau.
Quan trọng nhất là khi ở bên cạnh, anh ấy biết cách tôn trọng và phản hồi.
Không lúc nóng lúc lạnh, không đọc tin nhắn rồi để đó, những việc đã hẹn trước thì chưa bao giờ thất hứa.
Anh ấy biết tôi vừa kết thúc một mối tình kéo dài, nên không vội vàng thúc ép tiến triển mối qu/an h/ệ.
Thay vào đó, anh ấy như một người bạn, đưa tôi đi ăn, xem phim, thỉnh thoảng trò chuyện về công việc và cuộc sống.
Đêm giao thừa.
Tôi lại chia sẻ tấm ảnh chụp đại gia đình cùng ăn cơm tất niên với nhà họ Chu.
Trong ảnh, tôi và Chu Tự Bạch ngồi cạnh nhau.
Bố mẹ hai bên ngồi đối diện.
Chỗ ngồi chủ đạo là ông bà nội.
Không khí trông rất hòa hợp và êm ấm.
Cái tài khoản lâu ngày không liên lạc trong danh sách bạn bè lại hiện lên tin nhắn chưa đọc:
"Được lắm, Trì Huệ, cô giỏi lắm."
"Mới quen biết bao lâu chứ, đã đưa người ta về ra mắt gia đình rồi?"
"Cô đúng là vẫn "tự dâng mình" như trước đây."
Ánh sáng lạnh lẽo phản chiếu trên màn hình có chút chói mắt.
Tôi nhìn hai chữ cuối cùng đó.
"Tự dâng mình".
Nếu là nửa tháng trước, chắc tôi đã buồn đến mức muốn khóc.
Tôi vẫn chưa xóa Tạ Văn Chu.
Là vì tôi rất sợ bản thân mình, lỡ đâu lại không có tiền đồ như lần đòi chia tay trước đó.
Cảm xúc trỗi dậy trong đêm tối,
Thất tình và tự tiêu hao, không kiểm soát được mà nhớ về anh ta.
Nhưng bây giờ, tôi nhận ra sự tồn tại của anh ta đối với tôi, thực sự đã trở nên không còn quan trọng nữa.
Đêm đó, cô bạn thân lại tìm tôi.
"Huệ Huệ, cậu xóa Tạ Văn Chu rồi à? Tối nay anh ta như phát đi/ên, uống một hơi hết mười mấy chai rư/ợu, Tuyên Nhược Ninh ở bên cạnh cũng không cản được!"
Tôi vẻ mặt thờ ơ, "Liên quan gì đến tớ?"
"Thật sự là có liên quan đấy, Tạ Văn Chu s/ay rư/ợu miệng cứ gọi tên cậu, nghe nói làm cho mặt con nhỏ trà xanh đó tức đến xanh cả mặt."
"Nhưng mà chia tay thì cũng đã chia tay rồi, bây giờ giả vờ thâm tình làm gì?"
"Haiz, tớ và Lão Tưởng cũng không hiểu nổi anh ta, nếu để ý cậu, sao trước đây lại đối xử với cậu như vậy, nếu không để ý, bây giờ lại cần gì phải thế?"
"Có lẽ con người ta thực sự chỉ biết trân trọng sau khi đã đá/nh mất thôi."
## Chương 8
Thế nhưng ngày hôm sau.
Tạ Văn Chu đã tái hợp với Tuyên Nhược Ninh.
Thông báo công khai của hai người vô cùng phô trương, h/ận không thể để cả thế giới này đều biết.
Khi nghe tin này, tôi không hề ngạc nhiên.
Cô bạn thân thì tức n/ổ đom đóm mắt, liên tục ch/ửi bới gã đàn ông tồi.
Thỉnh thoảng cô ấy còn tường thuật lại tin tức bên kia cho tôi, nguồn tin đương nhiên là từ Lão Tưởng.
"Nghe nói con nhỏ trà xanh đó đã chuyển đến căn hộ của Tạ Văn Chu rồi."
"Cười ch*t mất, nhỏ đó bắt Tạ Văn Chu nửa đêm đi m/ua loại bánh kem giới hạn ở phía Nam thành phố, Tạ Văn Chu không đi, hai người chiến tranh lạnh, thế là nhỏ lại dọn ra ngoài rồi."
Tôi chỉ nghe vậy, cảm xúc không còn gợn sóng.
Tuyên Nhược Ninh có lẽ không ngờ rằng, Tạ Văn Chu đã sớm không còn là chàng thiếu niên có thể m/ua vé đứng xuyên đêm để dỗ dành người yêu như ngày xưa nữa.
Anh ta đã bị tôi chiều hư tính nết trong suốt ba năm qua, đã quen với việc ở trên cao nhìn xuống.
Mà Tuyên Nhược Ninh cũng là kiểu người cần được nâng niu.
Lúc chưa ở bên nhau thì một lần hai lần còn được.
Lâu dần, Tạ Văn Chu cũng không còn kiên nhẫn nữa.
Ánh trăng sáng thì phải treo trên trời mới gọi là ánh trăng sáng, còn người bên cạnh chỉ là hạt cơm dính trên áo mà thôi.
Còn tôi, dưới sự đồng hành của Chu Tự Bạch và công việc bận rộn.
Khoảng thời gian tiêu hao nội tâm và những ấm ức kéo dài suốt ba năm đó, đang dần dần được xoa dịu.
Trong khoảng thời gian này,
Tạ Văn Chu từng gọi điện cho tôi vào một đêm muộn, tôi ngủ dậy vào ngày hôm sau mới nhìn thấy.
Là vì nhung nhớ hay cô đơn, tất cả đều không còn liên quan đến tôi nữa.
Chẳng bao lâu, thời gian đã bước sang mùa xuân băng tan tuyết chảy.
Đám cưới của cô bạn thân diễn ra đúng như dự kiến.
Điều này cũng có nghĩa là, tôi lại phải gặp Tạ Văn Chu.
Ngày tổng duyệt, tôi thay chiếc váy phù dâu màu hồng nhạt, cũng làm kiểu tóc đơn giản, trông người vừa dịu dàng vừa rạng rỡ.
Bạn bè bên phía Lão Tưởng có người không quen biết muốn xin cách liên lạc của tôi.
Tôi lịch sự từ chối, vừa quay đầu lại, đã va phải ánh mắt thâm trầm của Tạ Văn Chu.
"Trì Huệ."
Cái tên này được anh gọi ra nghe có chút khàn đặc.
"Lâu rồi không gặp."
Tôi gật đầu, "Lâu rồi không gặp."
Tạ Văn Chu là phù rể trong đám cưới này.
Trước đó cô bạn thân có hỏi tôi có để ý không, tôi lắc đầu, bảo cô ấy và Lão Tưởng không cần phải bận tâm đến tôi.
Khi nghi lễ bắt đầu, cần chúng tôi cùng lên sân khấu để đưa nhẫn và ly rư/ợu cho cô dâu chú rể.
Không thể tránh khỏi việc đứng cạnh nhau trong chốc lát và giao tiếp bằng ánh mắt.
Tạ Văn Chu nhìn tôi, đột nhiên thấp giọng nói một câu:
"Còn nhớ không?"
"Trước đây em từng nói, hy vọng bốn người chúng ta sau này sẽ cùng tổ chức đám cưới."
"Như thế này có tính là thực hiện được tâm nguyện của em không?"