Tôi muốn ăn đồ cay, anh ấy sẽ cùng tôi đi ăn lẩu, nhưng đã gọi sẵn sữa đậu nành ấm và những món ăn kèm không cay cho tôi từ trước.

Tôi tiện miệng nói muốn học làm gốm, cuối tuần anh đã đặt sẵn một buổi trải nghiệm.

Khi phải sửa lại phương án đến tận đêm muộn, anh không hề thúc giục tôi ngủ sớm, chỉ đặt ly sữa nóng bên cạnh bàn và bảo tôi Iót dạ trước.

Khi trang trí phòng tân hôn, anh không tự ý đưa ra quyết định thay tôi, từ màu sơn tường đến cách sắp xếp phòng sách, anh đều hỏi ý kiến tôi từng chút một.

Anh nói đó không phải là nhà của anh, cũng không phải sự sắp đặt của nhà họ Chu.

"Đó là nơi sau này chúng ta sẽ cùng nhau chung sống."

Lần đầu tiên tôi cảm thấy, tương lai không phải là bị ai đó đẩy đi, mà là có người thực sự đứng bên cạnh, cùng tôi bàn bạc từng bước một.

Sau đó, nhà họ Chu tổ chức một buổi tiệc gia đình chính thức.

Chu Tự Bạch nắm tay tôi bước vào cửa, lòng bàn tay anh khô ráo và ấm áp.

Anh giới thiệu tôi với tất cả họ hàng, giọng điệu vô cùng trang trọng.

"Đây là Trì Huệ, vị hôn thê của con."

Cô Chu nắm tay tôi, hỏi tôi công việc có vất vả không. Chú Chu cười nói, Tự Bạch lần đầu đưa người về nhà mà căng thẳng đến mức này.

Cả bàn người đều đang nghiêm túc làm quen với tôi, chứ không phải là đang dò xét tôi.

Tôi đứng cạnh Chu Tự Bạch, chợt nhớ về ba năm trước đây.

Tôi từng đợi một dòng trạng thái trên mạng xã hội, đợi một lời giới thiệu chính thức. Đợi đến cuối cùng, chỉ nhận lại được một câu "tự dâng mình" đầy nh/ục nh/ã.

Hóa ra người thực sự muốn đưa bạn vào tương lai của họ, sẽ làm tất cả mọi hành động yêu thương bạn.

Tiệc gia đình kết thúc, Chu Tự Bạch đưa tôi về nhà.

Xe đỗ dưới lầu, anh không mở cửa ngay mà lấy từ ghế sau ra một chiếc hộp nhỏ, nói khẽ để giải thích trước.

"Không phải nhẫn đâu, sẽ không làm em thấy áp lực đâu."

Mở ra xem, là một sợi dây chuyền hình ngôi sao mảnh mai. Mặt dây chuyền rất nhỏ, màu bạc, khẽ lấp lánh dưới ánh đèn.

"Ngày đó em nói, cuối cùng cũng có thể hít thở được không khí trong lành."

"Anh muốn tặng em một thứ gì đó mới mẻ."

"Không phải để kỷ niệm quá khứ, mà là chúc mừng em bắt đầu lại từ đầu."

Tôi nhìn ngôi sao đó, hốc mắt bỗng dưng nóng bừng.

Anh không hối thúc tôi, chỉ lặng lẽ chờ đợi.

Tôi khẽ nói: "Đeo giúp em đi."

Đầu ngón tay Chu Tự Bạch rất nhẹ, cài khóa dây chuyền cho tôi.

Mặt dây chuyền lạnh lẽo rơi trên xươ/ng quai xanh, nhưng trái tim lại thấy ấm áp.

Vài ngày sau, tôi nhận được một email từ người lạ.

Người gửi là Tạ Văn Chu, nội dung chỉ có một câu.

"Trì Huệ, xin lỗi em, chúc em hạnh phúc."

Đính kèm là một ảnh chụp màn hình. Danh sách phát nhạc từng có tên là "Đã đá/nh mất" đã bị xóa bỏ hoàn toàn.

Tôi nhìn vài giây rồi tắt email, không trả lời.

Ngoài cửa sổ nắng rất đẹp, trong bếp truyền đến mùi thơm của trứng ốp la.

Chu Tự Bạch ở bên trong hỏi tôi, bữa sáng muốn ăn sandwich hay cháo.

Tôi đi tới, nhẹ nhàng ôm lấy eo anh từ phía sau.

"Cái gì cũng được, dù sao anh làm món gì cũng ngon cả."

Anh cười khẽ, nói nhỏ: "Vậy thì làm cả hai nhé."

Tôi áp mặt vào lưng anh, cũng mỉm cười theo.

Lâu thật lâu sau, cô bạn thân hỏi tôi, nếu Tạ Văn Chu quay đầu sớm hơn một chút, liệu mọi thứ có khác đi không.

Tôi nghĩ một lúc, chỉ khẽ nói: "Không đâu."

"Bởi vì người thực sự khiến mình rời đi, chưa bao giờ là vì anh ta quay đầu quá muộn."

"Mà là vì mình cuối cùng cũng học được cách, không bao giờ quay đầu lại nữa."

Trì Huệ từng ước nguyện trong đêm sinh nhật ấy, đã ở lại mùa đông của năm đó rồi.

Còn tôi của hiện tại, thời tiết rất đẹp, và người ở bên cạnh cũng vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mùa xuân của cậu em cuồng chị

Chương 13
Tôi là một Omega cuồng chị gái. Khi biết chị gái sắp phải liên hôn, gả cho Cố Thức Tắc, một Alpha đỉnh cấp hơn chị năm tuổi, tôi khóc lóc thảm thiết: "Chị à, chị biết mà! Từ năm bốn tuổi em đã theo đuôi chị rồi, em là nô tài trung thành duy nhất của chị!" " Không có chị bên cạnh, em ăn không ngon, ngủ không yên, chẳng sống nổi nữa!" Ba mẹ bị tôi khóc đến đau cả đầu, phất tay quyết định: "Thôi được, gả một thì gả luôn cả đôi." " Nhà họ Cố có hai cậu con trai. Chị con lấy anh cả, còn con liên hôn với cậu em trai." "Còn có thể như vậy sao?" Sao không nói sớm! Tôi hí hửng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi liên hôn. Cho đến đêm tân hôn. Người anh rể Alpha chậm rãi tháo cà vạt, ngoắc tay về phía tôi: "Lại đây nào, bé con..." ????? Chồng tôi... từ lúc nào đã đổi thành người khác vậy?
9
2 Núi con gái Chương 19
3 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
5 Phúc lợi công ty Chương 18.
6 An Lan Năm Tháng Chương 18
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
8 Người giúp việc Chương 10
11 Chân tướng Chương 16
12 Thanh nữ Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm