Tôi hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, để bản thân bình tâm trở lại.

Khi mở mắt ra lần nữa, lòng tôi đã tĩnh lặng.

Tôi cầm bút, nhanh chóng viết tên mình vào ô họ tên.

Ánh nắng ngoài cửa sổ thật đẹp, chiếu lên tờ đề thi, trắng đến chói mắt.

Thế giới lặng đi.

Chỉ còn tiếng ngòi bút lướt trên mặt giấy sột soạt.

Sau khi thi xong, tôi bước ra khỏi phòng thi, điện thoại rung suốt ba phút không ngừng.

Nhóm lớp đã n/ổ tung.

"Có ai cho tớ mượn thẻ dự thi để in lại không? Tớ đang khóc thét ngoài cổng trường đây..."

"Mẹ tớ đang trên đường mang căn cước công dân đến, nhưng thẻ dự thi thì thật sự chịu ch*t rồi!"

"Minh Hân Nhan, cậu lên tiếng đi chứ! Cậu hại 44 người bọn tớ, cậu có biết không hả?"

Minh Hân Nhan không trả lời.

Nhưng tôi thấy có người gửi một tin nhắn:

"Tớ vừa thấy Minh Hân Nhan được mẹ lái xe đến đón, cậu ta căn bản không vào phòng thi."

"??? Cậu ta không vào à?"

"Không vào, Trần Duệ đứng ngoài cổng trường cùng cậu ta mười phút, rồi mẹ cậu ta đến, cậu ta đi luôn."

"Thế còn Trần Duệ?"

"Cậu ta ấy à? Vốn định đi cùng Minh Hân Nhan, nhưng bị mẹ cô ta đuổi xuống xe."

Tôi sững người một thoáng, ngón tay lơ lửng trên màn hình.

"Cuối cùng, cậu ta nói 'Vì Hân Nhan không thi, nên tớ cũng không thi nữa', rồi tự mình đạp xe đi mất."

Trong nhóm im lặng vài giây, rồi có người gửi một chữ "Nể".

Tiếp theo là tin nhắn thứ hai, thứ ba.

"Thế bọn mình phải làm sao? Bọn mình đâu có x/é thẻ dự thi, bọn mình là thật sự không được thi mà!"

"Bố mẹ tớ đang đợi ngoài cổng, tớ phải nói với họ thế nào đây? Nói là hoa khôi của lớp in thẻ dự thi thành ảnh tự sướng à?"

"C/ứu với, bố tớ đã biết thẻ dự thi có vấn đề rồi, ông ấy m/ắng tớ suốt mười phút qua điện thoại..."

Tôi tắt điện thoại, nhét vào túi.

Ngoài cổng trường lo/ạn như một nồi cháo.

Phụ huynh đang gọi điện, học sinh đang khóc, giáo viên đang chạy đôn chạy đáo liên lạc với Sở Giáo dục.

Cô giáo chủ nhiệm đứng ngoài cổng, sắc mặt xám xịt, đang bị một nhóm phụ huynh vây quanh chất vấn.

"Cô là giáo viên chủ nhiệm? 44 học sinh không có thẻ dự thi mà cô không biết à?"

"Con tôi thành tích tốt như vậy, chỉ vì một nữ sinh trong lớp cô mà hỏng cả tương lai à?"

"Chúng tôi sẽ kiện! Gặp nhau ở Sở Giáo dục!"

Tôi đứng ngoài cổng trường, nhìn khung cảnh hỗn lo/ạn trước mắt, bỗng nhiên cảm thấy mọi thứ chẳng còn liên quan gì đến mình nữa.

Tôi xoay người rời đi.

Cuối tháng bảy, ngày có kết quả thi, nhóm lớp đã biến thành hiện trường than khóc quy mô lớn.

"Xong đời rồi, xong đời rồi, điểm Toán thấp hơn bình thường bốn mươi điểm, bố mẹ tớ đang bàn chuyện ôn thi lại rồi..."

"Tớ cũng vậy, tổ hợp môn xã hội hoàn toàn sụp đổ, lúc thi căn bản không thể tĩnh tâm nổi."

"Vốn dĩ tớ có thể đỗ nguyện vọng một, giờ đến nguyện vọng hai cũng treo, mẹ tớ đến giờ vẫn chưa nói với tớ một lời nào."

"Có ai biết Minh Hân Nhan được bao nhiêu điểm không?"

"Cậu ta căn bản không thi, chẳng phải đã nói rồi sao, mẹ cậu ta đón đi rồi."

"Tớ nghe nói cậu ta chuẩn bị ra nước ngoài."

"??? Cậu ta hại bọn mình ra nông nỗi này, rồi tự mình chạy ra nước ngoài?"

"Ha ha, mẹ người ta có tiền mà, bọn mình là cái gì chứ, chỉ là vật bồi táng cho con gái họ thôi."

"Không phải, thế Trần Duệ đâu? Chẳng phải cậu ta đi theo Minh Hân Nhan sao?"

Nhóm im lặng vài giây, rồi có người gửi một tấm ảnh.

Trần Duệ ngồi xổm bên bồn hoa trước cổng biệt thự nhà Minh Hân Nhan, cúi gằm mặt, không nhìn rõ biểu cảm.

Ảnh được chụp từ tầng hai xuống, góc chụp rất hiểm, nhưng vẫn có thể nhận ra bóng dáng cậu ta ngay lập tức.

Lời bình chỉ có một dòng: "Trần Duệ ngồi xổm trước cửa nhà Minh Hân Nhan ba ngày rồi, người ta căn bản không cho cậu ta vào cửa."

Không ai trả lời.

Tôi đặt điện thoại xuống, tiếp tục tưới hoa.

Khúc nhạc dạo đầu trước kỳ thi đại học này, đối với tôi mà nói đúng là có chút ảnh hưởng, nhưng tôi luôn tự nhủ rằng phải tập trung vào hiện tại.

Đêm đối chiếu đáp án, tôi đã lờ mờ đoán được kết quả.

Tháng tám, giấy báo nhập học đến.

Tôi x/é phong bì, nhìn thấy cái tên trường quen thuộc mà xa lạ ấy, tim tôi hẫng một nhịp.

Đó là trường đại học mà Trần Duệ và tôi đã hứa sẽ cùng nhau thi đỗ.

Một trong những trường đại học tốt nhất cả nước.

Một mình tôi đã đỗ.

Mẹ tôi khóc trong bếp, bố tôi bề ngoài thì bình thản nhưng khóe miệng lại nhếch lên thật cao.

"Bố biết ngay con gái bố làm được mà!"

Ông đ/ập bàn đứng dậy, suýt làm đổ cả chén trà, "Đi! Ra tiệm! Hôm nay cả nhà mình ăn một bữa thật ngon!"

Tôi cười đáp lời, điện thoại lại rung.

Tin nhắn của Trần Duệ.

Ba năm rồi, lần cuối cậu ta chủ động nhắn tin cho tôi vẫn là học kỳ một lớp mười.

Tôi bấm vào, nhìn thấy một dòng chữ.

"Tớ hối h/ận rồi."

Tôi nhìn mấy chữ đó, nhìn rất lâu.

Rồi tôi lật lại lịch sử trò chuyện từ đầu đến cuối.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
199
7 Độ Vong Xuyên Chương 8
11 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cánh cửa lòng tôi, chẳng còn mở lối cho dối gian

Chương 11
Kể từ khi được chẩn đoán mắc chứng mộng du, bạn gái tôi là Tô Đào và thằng bạn thân Thịnh Dã đã chủ động đòi mật mã cửa nhà tôi. "Lỡ nửa đêm cậu đi ra ngoài thì sao? Bọn tớ ở ngay sát vách, nghe thấy động tĩnh có thể qua ngay lập tức." Tôi cứ tưởng họ quan tâm mình, cảm động đến suýt bật khóc. Cho đến khi tôi nhìn thấy một thông báo trên điện thoại của Tô Đào: [Chúc mừng, loạt tác phẩm "Cuộc phiêu lưu của bạn trai mộng du" của bạn đã nhận được lời mời ký kết hợp đồng từ nền tảng.] Tôi nhấn vào xem. Trong video ghim ở đầu trang, tôi đang nhắm mắt đứng giữa phòng khách, còn Thịnh Dã thì nhét một con chuột sống vào lòng bàn tay tôi. Cả hai đứa nhịn cười đến mức run cả người, khiến ống kính cũng rung lắc theo. Bình luận đứng đầu viết: [Chủ kênh tài năng quá, bạn trai cậu ấy có biết không?] Tô Đào trả lời ở bên dưới: [Mỗi lần tỉnh dậy anh ấy chỉ nghĩ bệnh của mình nặng thêm thôi, làm sao mà biết được, ha ha ha.] Tôi cuối cùng cũng hiểu ra, tại sao nửa năm nay mỗi khi tỉnh dậy, gối của tôi lại nằm trong bồn cầu, bàn chải đánh răng cắm trong chậu hoa, còn đầu gối thì chỗ xanh chỗ tím. Tôi cứ ngỡ là bệnh tình của mình đang ngày càng trầm trọng hơn.
Sảng Văn
Tình cảm
8