Lần này tôi không phớt lờ, gửi lại hai chữ "an toàn", bên kia không hồi âm thêm nữa.
Đêm đó, bài đăng cũ trên diễn đàn vốn đã im ắng từ lâu lại cập nhật.
Chủ thớt viết, cô ấy vẫn đến Hải Thành, nhưng không phải vì tôi, như vậy cũng tốt.
Tôi nhìn màn hình, gõ vào khung bình luận: Tôi sẽ tự bảo vệ mình.
Sau một hồi lâu, cậu ta trả lời:
Cảm ơn vì cậu vẫn sống.
Những ngày tiếp theo, chúng tôi đi thăm hỏi vài điểm sơ tán.
Đêm khuya viết bản thảo, nghe tiếng sóng biển vọng lại từ xa, tôi mới nhận ra mình đã không còn sợ Hải Thành nữa.
Nó không còn là tọa độ tử thần của tôi, cũng chẳng phải hiện trường hối h/ận của Chu Tiêu.
Nó chỉ là một thành phố bình thường, có người rời đi, có người xây dựng lại, có người đang đợi ngày mai.
Chuyên đề phát sóng nhận được phản hồi rất tốt, học viện đề cử tôi đi trao đổi ở nước ngoài một năm.
Trước khi ra nước ngoài, tôi về nhà ăn cơm, mẹ Chu Tiêu cũng đến.
Bà nắm tay tôi, mắt đỏ hoe, lén nhét vào tay tôi một chiếc hộp nhỏ, nói là Chu Tiêu nhờ bà trả lại cho tôi.
Bên trong là chiếc móc khóa hình cá voi xanh của cặp ảnh đại diện năm lớp mười, chiếc của tôi bị mất từ lâu, hóa ra cậu ta vẫn luôn giữ nó. Dưới đáy hộp đ/è một mẩu giấy, trên đó viết: Biển rất rộng, không cần phải đi cùng nhau.
Về nhà, tôi cất nó vào ngăn kéo sâu nhất, không phải vì tiếc nuối, mà vì nó đã không còn làm tôi đ/au lòng được nữa.
Ngày ra nước ngoài, tôi thấy Chu Tiêu ở sân bay.
Cậu ta đeo chiếc ba lô cũ đứng ngoài đám đông, thấy tôi nhìn qua liền bước tới đưa cho tôi một túi hồ sơ.
Bên trong là danh sách các b/ệnh viện, đồn cảnh sát và số điện thoại đại sứ quán gần ngôi trường tôi sắp đến.
Cậu ta nói: Trước đây, những việc này đều là cậu làm cho tớ.
Tôi không nói gì, nhận lấy rồi nói cảm ơn.
Loa phát thanh bắt đầu giục hành khách lên máy bay.
Chu Tiêu lùi lại một bước, mắt đỏ hoe chúc tôi thượng lộ bình an.
Tôi gật đầu, quay người đi về phía cửa kiểm soát an ninh.
Lần này, cậu ta không đuổi theo nữa.
Một năm ở nước ngoài, tôi rất bận rộn, lời hỏi thăm của Chu Tiêu biến thành những email ngắn ngủi.
【Hôm nay Đại học A kỷ niệm thành lập trường.】
【Tớ đã làm một đề tài về cảnh báo ven biển. Nếu hệ thống này có sớm hơn, có lẽ mọi chuyện đã khác.】
Ngày đó ở xứ người trời đang mưa, tôi ngồi trong thư viện, gửi cho cậu ta email đầu tiên sau bao nhiêu năm:
【Đừng ôm hết mọi chuyện vào mình.】
Cậu ta chỉ trả lời một chữ: 【Được.】
Sau này nghe bạn học kể, khi bảo vệ luận văn thạc sĩ, Chu Tiêu đã đổi hướng nghiên c/ứu từ tàu biển sang cảnh báo thiên tai.
Có người cười cậu ta làm nghề không ki/ếm được tiền mà cứ thích chạy ra biển hứng gió, cậu ta chỉ đáp rằng luôn cần có người làm việc đó.
Năm cuối đại học, tôi nhận được thông báo tuyển dụng của một hãng truyền thông quốc tế.
Ngày về nước dự lễ tốt nghiệp, Bắc Xuyên trời đổ mưa.
Chu Tiêu đứng cạnh bồn hoa ngoài hội trường, tay cầm một bó hoa hướng dương.
Bốn năm trôi qua, cậu ta g/ầy đi nhiều.
Đợi tôi chụp ảnh xong với bạn, cậu ta mới bước lại gần đưa hoa: "Chúc mừng tốt nghiệp."
"Cảm ơn."
Cậu ta cúi đầu im lặng một lúc rồi mở lời: "Hàn Ngọc, tớ đã nộp đơn vào Viện nghiên c/ứu Hải Thành."
Tôi hơi ngạc nhiên: "Cậu vẫn muốn đến Hải Thành sao?"
"Không phải vì quá khứ, mà vì tương lai."
Cậu ta nhìn những bậc thang bị mưa làm ướt, lấy từ trong túi ra một cuốn sổ cũ: "Cái này trả lại cậu."
Đó là cuốn sổ tôi làm kế hoạch du lịch hồi lớp mười hai.
Bên trong vẫn còn kẹp vé tàu và phiếu x/ác nhận homestay.
Tôi không nhận: "Cậu giữ lấy đi, tớ không cần nó nữa rồi."
Cậu ta chậm rãi thu sổ lại, bỗng nhiên hỏi: "Nếu không có bài đăng đó, liệu chúng ta có..."
"Không đâu." Tôi ngắt lời cậu ta,
"Không có bài đăng đó, cậu vẫn sẽ giấu tớ để đi trại hè.
Vẫn sẽ d/ao động giữa Lý Mộc Thanh và tớ, chỉ là có lẽ tớ sẽ tỉnh mộng muộn hơn thôi."
Chu Tiêu đỏ mắt, cậu ta mỉm cười nói: "Cậu nói đúng. Chúng ta đừng hỏi chữ "nếu" nữa."
Sau ngày hôm đó, chúng tôi rất lâu không gặp lại.
Tôi làm việc ở chi nhánh nước ngoài, cường độ công việc rất cao, thường xuyên phải di chuyển giữa các quốc gia.
Vài năm sau, tôi tham gia quay một bộ phim tài liệu về thiên tai vùng ven biển, một trong những điểm đến là Bắc Loan, Hải Thành.
Ở đây đã xây dựng tháp cảnh báo mới.
Nhân viên giới thiệu rằng dự án chủ yếu do một nghiên c/ứu viên trẻ họ Chu thúc đẩy, mấy năm trước trong những ngày bão, cậu ấy còn trực tiếp ở hiện trường canh giữ thiết bị, suýt chút nữa thì gặp nạn.
Chạng vạng tối, đoàn làm phim đóng máy, tôi một mình đi ra phía biển.
Điện thoại hiện thông báo tin tức: Trạm giám sát ven biển Hải Thành đã cảnh báo thành công thời tiết đối lưu mạnh, hỗ trợ sơ tán hơn ba nghìn người dân.
Trong ảnh đính kèm, Chu Tiêu mặc áo mưa đứng cạnh thiết bị, tóc tai rối bời vì gió, cười rất mệt mỏi.
Đồng nghiệp bước tới hỏi có cần quay một đoạn dẫn hiện trường không.
Ống kính hướng về phía tôi, tôi cất lời: "Trước khi thảm họa ập đến, mỗi một phút đều vô cùng quý giá.
Có người được cảnh báo c/ứu sống, cũng có người biến sự hối tiếc thành những lời cảnh báo."
Sau khi bộ phim tài liệu phát sóng, Chu Tiêu gửi email cho tôi.
【Tớ thấy cậu rồi. Cậu nói rất hay.】