Cửa văn phòng bị đẩy ra.
Hạ Vãn Ninh bưng ly latte bước vào, trên mặt vẫn là vẻ mặt ấm ức đó.
“Anh Cố, mắt cá chân của em vẫn đ/au quá.”
Cô ta khập khiễng đi đến cạnh bàn làm việc, thuần thục đặt ly cà phê xuống.
“Anh có thể cõng em đến phòng y tế được không? Vừa nãy lúc xuống cầu thang, em lại làm vết thương bị kéo căng rồi.”
Nếu là trước đây, Cố Thời Dữ đã sớm gác lại công việc, xót xa ngồi xổm xuống kiểm tra cho cô ta.
Nhưng lúc này, nhìn khuôn mặt đáng thương của cô ta.
Anh ta lại nhớ đến dáng vẻ tôi ôm bụng, mặt mày trắng bệch trong cơn mưa tầm tã.
Khoảnh khắc đó, lần đầu tiên anh ta cảm thấy cô ta thật phiền phức.
“đ/au chân thì tự bắt xe đi b/ệnh viện, anh không phải bác sĩ, cõng em qua đó cũng không giải quyết được vấn đề gì.”
Cố Thời Dữ lạnh mặt, giọng điệu cứng nhắc và thiếu kiên nhẫn chưa từng có.
Hạ Vãn Ninh sững sờ, bàn tay bưng cà phê cứng đờ giữa không trung, đáy mắt thoáng qua vẻ khó tin.
“Anh Cố... sao anh lại nói chuyện với em như vậy? Có phải em làm gì sai khiến anh gi/ận không?”
Nhìn thấy nước mắt của cô ta, Cố Thời Dữ nén lại sự khó chịu trong lòng, định bụng sẽ an ủi vài câu cho qua chuyện.
Điện thoại đột nhiên vang lên.
Cố Thời Dữ liếc nhìn màn hình, lập tức thu lại vẻ gi/ận dữ, bắt máy.
“Hiệu trưởng, ngài tìm tôi ạ?”
Đầu dây bên kia, giọng hiệu trưởng đ/è nén cơn gi/ận.
“Cố Thời Dữ, cậu lập tức đến văn phòng tôi ngay. Ngay lập tức!”
Lòng Cố Thời Dữ chùng xuống.
Anh ta không thèm để ý đến Hạ Vãn Ninh đang khóc lóc nữa, xoay người sải bước ra khỏi văn phòng.
Năm phút sau, Cố Thời Dữ đẩy cửa văn phòng hiệu trưởng.
“Hiệu trưởng, có chuyện gì vậy ạ?”
Một tập tài liệu đ/ập thẳng vào ngựk Cố Thời Dữ, giấy tờ vương vãi khắp sàn.
“Cậu tự xem cái việc tốt cậu đã làm đi!” Hiệu trưởng chỉ vào mũi anh ta m/ắng xối xả.
“Lâm Thi Kiều đã đích danh tố cáo cậu với hội đồng quản trị về tội đạo văn học thuật và biển thủ công quỹ! Cô ấy đã nộp gói dữ liệu gốc có đóng dấu thời gian, chứng minh rằng mô hình cốt lõi mà Hạ Vãn Ninh sắp bảo vệ luận án, toàn bộ mã nguồn tầng dưới đều do Lâm Thi Kiều đ/ộc lập hoàn thành từ nửa năm trước!”
“Cậu không những tước đoạt quyền đứng tên của vị hôn thê, mà còn lợi dụng tiền tài trợ của nhà họ Lâm để lén lút bù đắp vào tài khoản cá nhân nhằm giúp đỡ nữ sinh viên!”
“Cố Thời Dữ, cậu không những suy đồi đạo đức, mà ngay cả giới hạn học thuật cơ bản nhất cũng không có, trường học không thể giữ cậu được nữa!”
Cố Thời Dữ nhìn những dòng mã nguồn dưới đất, sắc mặt trắng bệch từng chút một.
“Hiệu trưởng, đây chỉ là Thi Kiều đang gi/ận dỗi với tôi thôi, những dữ liệu đó thực sự là do Vãn Ninh vất vả tính toán ra!”
Cố Thời Dữ vẫn còn đang biện minh.
Hiệu trưởng cười lạnh, trong mắt chỉ còn lại sự thất vọng và kh/inh bỉ.
“Gi/ận dỗi? Cô Lâm đã gửi tất cả bằng chứng về việc cậu dung túng Hạ Vãn Ninh đá/nh cắp dữ liệu, cùng cả sao kê ngân hàng cho hội đồng quản trị rồi!”
“Hội đồng đã nhất trí thông qua, bắt đầu từ giây phút này đình chỉ mọi chức vụ và dự án của cậu, lập tức giao nộp chìa khóa phòng thí nghiệm, chờ đợi điều tra!”
“Cậu tốt nhất nên cầu nguyện chuyện này đừng bị phơi bày trên truyền thông, nếu không cuộc đời này của cậu coi như chấm hết!”
Những lời này từng câu từng chữ giáng xuống, sắc mặt Cố Thời Dữ ngày càng xám xịt.
Anh ta thậm chí không biết mình đã rời khỏi văn phòng hiệu trưởng như thế nào.
Khi anh ta thất thần quay lại phòng thí nghiệm.
Hạ Vãn Ninh đang nhanh chóng thu dọn đồ đạc cá nhân.
Ngay cả chiếc máy tính bảng Cố Thời Dữ tặng cô ta cũng bị nhét bừa bãi vào thùng giấy.
“Vãn Ninh, em đang làm gì vậy?”
Cố Thời Dữ khàn giọng hỏi, trong giọng nói có chút r/un r/ẩy.
Nghe thấy tiếng anh ta, động tác trên tay Hạ Vãn Ninh dừng lại, quay đầu nhìn lại.
Trên mặt cô ta không còn sự sùng bái, chỉ còn lại sự chán gh/ét.
“Thầy Cố, em nghe nói anh bị trường đình chỉ rồi, phòng thí nghiệm sắp bị niêm phong rồi.”
Cô ta ném mấy cuốn sách cuối cùng vào thùng.
“Tuần sau em phải bảo vệ luận án tiến sĩ rồi, vì anh không những không cho em được suất, lại còn phải đối mặt với điều tra về gian lận học thuật, em chỉ có thể tìm giáo sư Trương để đăng ký lại thôi.”
Cố Thời Dữ khó tin nhìn cô ta.
“Giáo sư Trương? Ông ta luôn chèn ép tôi trong tòa nhà này, bây giờ em lại muốn đi theo ông ta?”
Hạ Vãn Ninh cười khẩy, khoanh tay nhìn anh ta.
“Chèn ép anh? Đó là do anh tự chuốc lấy! Anh thật sự nghĩ mình là thiên tài nghiên c/ứu khoa học trăm năm có một sao?”
“Vừa nãy chị Tinh D/ao gọi điện mượn tiền em mới biết, hóa ra anh chẳng phải công tử nhà danh gia vọng tộc gì cả. Tất cả địa vị, tài nguyên anh có ngày hôm nay, đều là nhờ hút m/áu nhà Lâm Thi Kiều mà có!”
Đồng tử Cố Thời Dữ co rút dữ dội.
“Em c/âm miệng...”
“Tại sao tôi phải c/âm miệng?” Giọng điệu Hạ Vãn Ninh trở nên sắc bén và cay nghiệt, không còn giả vờ nữa.
“Anh rõ ràng là một gã phượng hoàng nam nghèo hèn dựa hơi đàn bà để leo lên, vậy mà cứ thích tỏ ra thanh cao trước mặt Lâm Thi Kiều. Anh che chở cho tôi, hoàn toàn không phải vì tôi đáng thương, mà là vì chỉ ở bên cạnh tôi, anh mới tìm thấy thứ tôn nghiêm giả tạo đó!”