Trong đám cưới của tôi, cô bạn thân Mạnh Hiểu bất ngờ bật khóc, gi/ật lấy micro:

“Tớ và Thanh Ngâm đã quen biết nhau mười lăm năm… nên hôm nay có chuyện này tớ bắt buộc phải nói ra.”

“Nếu không, cả đời này tớ sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình!”

Lời vừa dứt, màn hình lớn bừng sáng.

Trong hình ảnh đó, vị hôn phu của tôi, Cố Lâm, đang ôm ấp một người phụ nữ khác bước vào khách sạn.

Cả hội trường lập tức bùng n/ổ.

Sắc mặt Cố Lâm tái mét, toàn thân r/un r/ẩy.

Mạnh Hiểu đỏ hoe mắt nhìn tôi, giọng nghẹn ngào:

“Xin lỗi, Thanh Ngâm, tớ không thể trơ mắt nhìn cậu bị tên cặn bã này lừa dối.”

Dưới sân khấu, ai nấy đều khen ngợi cô ta trọng tình trọng nghĩa, nói cô ta là người bạn thân tuyệt vời, sẵn sàng vì tôi mà vào sinh ra tử.

Nhưng chỉ mình tôi biết.

Ba năm trước, chính cô ta là người đã đ/âm sau lưng tôi, suýt chút nữa h/ủy ho/ại cuộc đời tôi.

Cố Lâm là kẻ cặn bã. Nhưng Mạnh Hiểu mới chính là kẻ đáng gh/ê t/ởm nhất.

Cũng tốt thôi.

Hôm nay, trong đám cưới này, tôi sẽ dọn dẹp sạch sẽ cặp đôi nam nữ đê tiện này!

“Rốt cuộc chuyện này là sao?”

“Chú rể ngoại tình à?”

“Trời ơi, cô bạn thân này nữa, sao cứ phải đợi đến tận đám cưới mới chiếu cái này?”

Những lời bàn tán, tiếng hít hà kinh ngạc đan xen vào nhau, hỗn lo/ạn như một nồi cháo.

Bố mẹ tôi đứng cách đó không xa, mặt mày tái mét, người run cầm cập.

Cố Lâm hoàn toàn hoảng lo/ạn, vươn tay định kéo tôi: “Không phải đâu, Thanh Ngâm, em nghe anh giải thích đã—”

Tôi lùi lại một bước, tránh khỏi cái chạm của hắn.

Nhìn cái dáng vẻ hèn hạ này của hắn, trong lòng tôi chỉ thấy gh/ê t/ởm.

Nhưng không phải vì chuyện ngoại tình.

Mà vì hắn quá ng/u ngốc.

Ng/u ngốc đến mức bị người ta biến thành quân cờ mà vẫn tưởng mình thông minh.

Mạnh Hiểu nắm ch/ặt micro, giọng nghẹn ngào đúng lúc:

“Thanh Ngâm, tối thứ Tư tuần trước, bạn tớ nhìn thấy Cố Lâm ở khách sạn… tớ không dám tin, nên đã nhờ người trích xuất camera.”

“Tớ đã do dự mấy ngày trời, đến sáng nay mới quyết định…”

“Quyết định chiếu nó ngay trong đám cưới của tớ, đúng không?”

Tôi tiếp lời cô ta.

Mạnh Hiểu sững người, nước mắt rơi càng dữ dội hơn:

“Xin lỗi, Thanh Ngâm, tớ sợ cậu đ/au lòng nên không dám nói.”

“Nhưng tớ thật sự không đành lòng nhìn cậu bị người ta lừa, không thể nhìn cậu nhảy vào hố lửa.”

Vừa nói cô ta vừa rơi nước mắt, trông còn đ/au khổ hơn cả tôi.

Khách khứa bên dưới bắt đầu xúc động:

“Cô bạn thân này tốt quá, dám mạo hiểm đắc tội người khác để vạch trần kẻ cặn bã.”

“Cô Thẩm thật đáng thương, ngày cưới lại gặp phải chuyện này.”

“May mà có cô bạn thân này, nếu không gả đi rồi mới biết thì xong đời rồi.”

Nước mắt Mạnh Hiểu rơi càng lúc càng nhiều.

Cô ta nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ “xót xa”.

Nhưng tôi để ý thấy, khóe miệng cô ta khẽ nhếch lên một cái cực nhanh.

Chỉ thoáng qua thôi.

Nếu không phải tôi luôn chằm chằm nhìn vào khuôn mặt cô ta, thì chắc chắn đã không phát hiện ra.

Tôi lặng lẽ nhìn Mạnh Hiểu đang diễn kịch trên sân khấu, rồi lại nhìn Cố Lâm đang lúng túng bên cạnh.

Mạnh Hiểu bước đến trước mặt tôi, đỏ mắt nắm lấy tay tôi: “Thanh Ngâm, xin lỗi, tớ biết cậu sẽ đ/au lòng…”

Tôi cúi đầu nhìn vết s/ẹo trên cổ tay cô ta.

Vị trí y hệt của tôi.

Nhưng cô ta là cổ tay trái, còn tôi là cổ tay phải.

Đó là vết s/ẹo chúng tôi cùng để lại khi cô ta c/ứu tôi hồi nhỏ.

Mỗi lần nhìn thấy vết s/ẹo trên tay mình, tôi lại nhớ đến ân tình đó mà mềm lòng một lần.

Sau này, cô ta cũng rạ/ch một đường trên cổ tay trái của chính mình, bảo rằng: “Như vậy chúng ta sẽ là chị em cả đời.”

Nhưng giờ thì sao?

Cô ta lại dùng vết s/ẹo này làm cái cớ để thao túng tôi.

“Tớ không đ/au lòng.” Tôi nhìn cô ta, mỉm cười.

Bàn tay Mạnh Hiểu cứng đờ lại.

Tôi rút tay về, quay sang phía dưới sân khấu, hơn ba trăm cặp mắt đang đổ dồn vào tôi, tất cả mọi người đều đang chờ phản ứng của tôi.

Tôi cầm lấy chiếc micro bên cạnh, thử tiếng.

“Alo alo.”

Loa phát ra tiếng vang chói tai.

“Cảm ơn mọi người đã đến tham dự đám cưới của tôi hôm nay.”

Tôi hít một hơi, để giọng nói trở nên bình tĩnh hơn: “Xin lỗi, đám cưới hôm nay có lẽ không thể tiếp tục được nữa.”

Cố Lâm đột ngột ngẩng đầu nhìn tôi.

“Cũng cảm ơn Hiểu Hiểu.” Tôi nhìn về phía Mạnh Hiểu, “Đã nhọc công chuẩn bị món quà lớn này.”

Tôi giơ tay chạm nhẹ vào vết s/ẹo trên cổ tay trái, dùng đầu ngón tay ấn mạnh cho đến khi thấy đ/au mới buông ra.

Mạnh Hiểu cũng nhìn thấy, cô ta lại nặn ra vài giọt nước mắt:

“Thanh Ngâm, cậu đừng như vậy, nếu đ/au lòng thì cứ khóc đi…”

“Tớ không đ/au lòng.” Tôi lặp lại một lần nữa, tiếp tục nói với phía dưới sân khấu: “Tớ chỉ thấy, thật là trùng hợp.”

Tôi quay sang Cố Lâm: “Anh có gì muốn nói không?”

Cố Lâm như vớ được cọc:

“Đêm đó anh uống say! Là người phụ nữ đó quyến rũ anh! Anh hoàn toàn không quen biết cô ta!”

“Cô ta là ai?” Tôi nhìn hắn, từng chữ từng chữ chất vấn.

Cố Lâm khựng lại, không nói được gì.

“Anh không biết cô ta là ai, mà đã ôm ấp vào khách sạn?”

Tôi mỉm cười, mặt Cố Lâm càng tái hơn.

Tôi nhìn lại màn hình lớn, ảnh chụp màn hình từ camera vẫn dừng ở đó, Cố Lâm và người phụ nữ váy đỏ treo lủng lẳng sau lưng tôi như một bức ảnh cưới.

“Hiểu Hiểu.” Tôi xoay người đối mặt với Mạnh Hiểu.

Cô ta theo bản năng lùi lại nửa bước.

“Vừa nãy cậu nói, cậu nhờ bạn trích xuất camera?”

“…Đúng.”

“Ồ.” Tôi gật đầu, “Vậy thật trùng hợp. Bạn cậu nhìn thấy Cố Lâm ngoại tình vào thứ Tư tuần trước, mà cậu lại trích xuất được camera nhanh đến thế.”

Mắt Mạnh Hiểu trợn tròn.

Dưới sân khấu bắt đầu có những tiếng xì xào bàn tán.

“Còn nữa cơ~”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 An Lan Năm Tháng Chương 18
8 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
10 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoa nở vì nàng, tàn úa mới ngang qua ta

Chương 12
Bạn trai làm nghề cắm hoa tuần nào cũng tặng tôi một bó hoa thủ công, kiên trì suốt tròn 2 năm, cách phối hoa không bao giờ trùng lặp. Dù tôi chưa từng nhận được loài hoa dành dành mà mình yêu thích nhất, nhưng tôi nghĩ chỉ cần anh ấy chịu bỏ tâm tư là đủ rồi. Cho đến khi tôi lướt trúng video cập nhật hàng tuần của một blogger đời sống, bó hoa trong khung hình đó, tôi nhận ra ngay là tác phẩm của bạn trai mình. Cách gấp giấy gói, nút thắt đôi ở đuôi dải ruy băng, còn cả kỹ thuật bó xoắn ốc mà chỉ mình anh ấy mới dùng. Bó hoa blogger đó nhận được nhiều hơn bó của tôi 3 bông, tầng lớp phong phú hơn, trên dải ruy băng còn in nhũ một dòng chữ nhỏ. Trong khi bó của tôi lúc nào cũng là dải ruy băng trơn, thậm chí đến tên cũng chẳng viết. Tôi lướt xuống hơn 90 video, phát hiện ra bó nào của cô ấy cũng tinh tế hơn hẳn bó tôi nhận được cùng tuần đó. Tôi còn phát hiện, trong mỗi bó hoa của cô ấy đều cắm cố định một cành cát tường trắng. Blogger đó có một video chuyên kể về câu chuyện với người tặng hoa: "Anh ấy là mối tình đầu của tôi, mỗi bó hoa anh ấy đều dùng ngôn ngữ của hoa để đối thoại với tôi, còn cát tường chính là loài hoa tôi yêu nhất, đại diện cho tình yêu vĩnh cửu."
Hiện đại
Tình cảm
3