Bạn trai dịp Tết

Chương 6

28/07/2026 05:56

Lục Kiên không biết từ lúc nào đã m/ua cho tôi một chiếc đèn lồng thỏ, “Cái này ở thời cổ đại được coi là vật đính ước đấy.”

Anh mang theo nụ cười ấm áp mà tôi chưa từng thấy bao giờ, nhét chú thỏ vào tay tôi.

Lúc này tôi mới phát hiện, bầu trời đã tối sầm lại, ánh đèn vừa lên, lễ hội đèn lồng toàn là các cặp đôi.

Tôi lơ đễnh đi lạc đến cây cầu tình yêu đó.

Tôi xoay người xuống cầu, “Về thôi.”

Giờ này chắc Thẩm Hạo Dân cũng nên đi rồi.

Cái bài đăng trên trang cá nhân của hắn vẫn chưa xóa, sao hắn không về làm lại thẻ SIM, căn cước công dân đi.

Sắp đến kỳ nghỉ Tết rồi, nếu không về làm lại, bài đăng này chắc phải treo đến tận sau Tết mất.

Khu tập thể giáo viên, ngoại trừ tiếng nấu nướng truyền ra từ các nhà, không gian vô cùng yên tĩnh.

Khi vào sân, một con mèo chạy đến dưới chân tôi.

Tôi ngồi xổm xuống xoa đầu con mèo, lẩm bẩm một mình, “Chắc là đi rồi nhỉ.”

“Hoan Hoan.”

Giọng nói truyền đến từ trên cao.

Tôi ngẩng đầu lên thì thấy Thẩm Hạo Dân đang bị treo lơ lửng trên đầu.

“Hoan Hoan về rồi à?”

Cô Tưởng bước ra từ trong nhà, theo sau là Nhất Mặc.

“Nhất Mặc đã kể hết cho chúng tôi rồi, thứ này không phải hạng tốt lành gì, chúng tôi thay con trừng trị nó rồi.”

Dưới ánh đèn vàng vọt, khuôn mặt cô Tưởng hiện lên vô cùng rõ nét.

Những năm qua, ấn tượng của tôi về cô luôn là giọng nói cực lớn và cách nói chuyện thẳng thắn.

Trẻ con trong khu tập thể không ai dám trêu cô, nếu làm sai mà bị cô bắt được, cô chắc chắn sẽ đi mách lẻo.

Không để bất kỳ đứa trẻ nào tư tưởng bị tụt hậu là châm ngôn sống của cô.

Lần nào gặp cô tôi cũng thấy chột dạ.

“Chị Hoan Hoan, cô Tưởng lợi hại thật đấy, nhà cô cái gì cũng có, chúng em chẳng tốn mấy sức lực đã treo được anh ta lên rồi.”

Trương Nhất Mặc đắc ý khoe khoang trước mặt tôi.

Tôi rất muốn nhắc nhở cậu ta rằng, người đang bị treo kia chính là sếp trực tiếp của cậu ta.

Nhưng lại sợ nhắc xong không chỉ nhắc nhở Nhất Mặc, mà còn nhắc nhở cả Thẩm Hạo Dân.

Lục Kiên nhìn Trương Nhất Mặc với vẻ mặt không biết nói gì hơn.

“Hoan Hoan, không cần lo đâu, hắn không ch*t được đâu, nếu hắn không đi thì cứ ngoan ngoãn treo ở trên đó thôi.”

Cô Tưởng nói xong liền lấy ra một chiếc thang có thể nâng cao.

“Cô sẽ ngày cho nó ăn ba bữa, không để nó ch*t đói đâu.”

Những lời nói và hành động này hoàn toàn trái ngược với hình ảnh một giáo viên cả đời tận tụy của cô.

“Hoan Hoan, lên ăn cơm thôi.”

Giọng mẹ tôi bình thản, như thể trong sân hoàn toàn không có ai đang bị treo lơ lửng vậy.

“Hoan Hoan.”

Thẩm Hạo Dân không nhúc nhích, miệng nói: “Chúng ta đều định kết hôn rồi, em đối xử với anh như thế sao? Em lại để mấy bà già này b/ắt n/ạt anh à?”

“Anh mà rời khỏi đây thì tôi sẽ thả anh xuống.”

“Em biết là anh yêu em nhất mà, sao có thể nhìn em ở bên người đàn ông khác được.”

Hắn nói câu này khiến tôi buồn nôn.

Tôi biết, mấy bà cụ trong khu tập thể này đều là người văn minh, cả đời dạy học trồng người, sức mạnh cơ bắp không có đâu, Thẩm Hạo Dân chỉ đang muốn dùng khổ nhục kế với tôi thôi.

Tiếc là, tôi chẳng thấy xót thương chút nào.

Tôi chỉ thấy vô cùng biết ơn các bà cụ trong khu này.

Trước đây còn lo sau này họ sẽ chỉ trỏ bố mẹ tôi, ảnh hưởng đến cuộc sống an dưỡng tuổi già của bố mẹ.

Giờ thì không cần lo lắng nữa rồi.

Vì hắn không có ý định rời đi, tôi nghĩ cứ treo trên trời cho đỡ ngứa mắt mọi người.

Trở về nhà.

Trương Nhất Mặc cũng lẻn vào nhà tôi.

“Chị Hoan Hoan, các giáo viên ở đây đỉnh thật. Em chỉ cho cô Tưởng xem trang cá nhân của thằng khốn Thẩm kia, nói hắn bắt cá hai tay, cô Tưởng liền tập hợp tất cả giáo viên trong sân lại dạy cho hắn một bài học.”

“Con gái trong khu chúng ta sao có thể bị b/ắt n/ạt chứ.”

“Nhưng cô Tưởng cũng là “tiên lễ hậu binh”, mời chú công an đến giáo dục, thằng khốn đó không nghe, nên mọi người mới ra tay.”

Từ lúc bắt đầu ăn cơm đến khi ăn xong, cậu ta cứ thao thao bất tuyệt kể về chuyện xảy ra chiều nay.

Kể về việc một đám bà cụ đã treo một người đàn ông to x/ác lên trên không trung như thế nào.

“Trương Nhất Mặc, hắn là sếp trực tiếp của cậu đấy, qua Tết cậu có thể sẽ bị đuổi việc.”

Đôi đũa của Trương Nhất Mặc rơi xuống đất, lúc cậu ta cúi đầu nhặt thì đầu đ/ập thẳng vào bàn.

Mẹ tôi che mặt, giả vờ như không thấy gì cả.

Cậu ta nhặt đũa lên, ngồi thẳng dậy rồi mới gãi đầu: “Chị Hoan Hoan, cô Tưởng có sức ảnh hưởng lớn quá, em nhất thời quên mất, cùng lắm thì về trường hoàn thành nốt kỳ cuối năm tư.”

Cậu ta làm việc rất nghiêm túc, là muốn sau khi tốt nghiệp được ở lại công ty.

Năm cuối đã không còn môn học nào, về trường cũng chẳng học được gì nhiều.

Lục Kiên nói: “Công ty tôi đang mở rộng, rất cần những nhân tài như cậu Trương đây.”

Trương Nhất Mặc bĩu môi: “Tôi không thèm vào công ty anh đâu, chắc chắn anh không có ý tốt.”

“Cậu Trương, thật sự làm phiền cậu quá.” Mẹ tôi mủi lòng gắp cho cậu ta một miếng th!t.

Bố tôi lặng lẽ đẩy ly rư/ợu về phía Lục Kiên.

Lục Kiên tính tình điềm đạm, từ đầu đến cuối không làm ra chuyện gì quá lố, mọi thứ đều rất mực thước.

Giờ lại muốn cho Trương Nhất Mặc công việc, trong mắt bố tôi, đó là một người đàn ông trưởng thành.

Mẹ tôi lại thích tấm lòng trong sáng của Trương Nhất Mặc hơn.

Tôi biết tâm tư của họ,

nhưng tôi thực sự không có ý thích ai cả.

Đinh đoong đinh đoong.

Mẹ tôi mở cửa, là cô Tưởng.

“Hai cháu tối nay qua nhà cô ngủ đi, cô sang nhà hàng xóm ở nhờ một đêm.”

“Chúng cháu ra khách sạn ở là được rồi ạ.” Lục Kiên mỉm cười cảm ơn cô Tưởng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mùa xuân của cậu em cuồng chị

Chương 13
Tôi là một Omega cuồng chị gái. Khi biết chị gái sắp phải liên hôn, gả cho Cố Thức Tắc, một Alpha đỉnh cấp hơn chị năm tuổi, tôi khóc lóc thảm thiết: "Chị à, chị biết mà! Từ năm bốn tuổi em đã theo đuôi chị rồi, em là nô tài trung thành duy nhất của chị!" " Không có chị bên cạnh, em ăn không ngon, ngủ không yên, chẳng sống nổi nữa!" Ba mẹ bị tôi khóc đến đau cả đầu, phất tay quyết định: "Thôi được, gả một thì gả luôn cả đôi." " Nhà họ Cố có hai cậu con trai. Chị con lấy anh cả, còn con liên hôn với cậu em trai." "Còn có thể như vậy sao?" Sao không nói sớm! Tôi hí hửng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi liên hôn. Cho đến đêm tân hôn. Người anh rể Alpha chậm rãi tháo cà vạt, ngoắc tay về phía tôi: "Lại đây nào, bé con..." ????? Chồng tôi... từ lúc nào đã đổi thành người khác vậy?
9
2 Núi con gái Chương 19
3 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
5 Phúc lợi công ty Chương 18.
6 Thanh nữ Chương 10
9 Người giúp việc Chương 10
10 Chân tướng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi chết, Diêm Vương đưa tôi về nhà, cha mẹ hối hận không kịp

Chương 8
Sau khi chết, tôi đã cứu thú cưng của Diêm Vương, để trả ơn, ông ấy định cho tôi hoàn dương. Tôi mỉm cười từ chối. Ông ấy ngẩn người một lát, khó hiểu hỏi: "Bao nhiêu người khao khát được sống, tại sao ngươi lại từ chối?" Tôi nở nụ cười khổ: "Có khả năng nào, việc tôi sống còn thê thảm hơn cả khi chết không?" Ông ấy không tin, giọng điệu trở nên gay gắt: "Ngươi đừng tưởng ta không biết, cha mẹ ngươi nổi tiếng là yêu thương con gái. Thậm chí còn vì cưng chiều con gái mà lên cả tin tức." Tôi ngồi xổm đó không nói lời nào. Họ đúng là đã lên tin tức vì yêu thương con gái, chỉ tiếc đó đều là giả tạo. Người họ thực sự yêu thương mãi mãi chỉ có thiên kim giả Lâm Mộng Dao. Diêm Vương thấy tôi không nói, liền nổi giận: "Ta sẽ cùng ngươi trở về, nếu đúng như lời ngươi nói, sống còn thê thảm hơn chết... Ta sẽ bắt bọn họ phải trả giá!"
2