“Nhưng tôi khuyên cô đăng vào chín giờ sáng.”

“Đăng bây giờ, độ hot dễ bị phân tán.”

“Chín giờ, người dùng nền tảng bắt đầu hoạt động, phía Tạ Thị cũng đã vào giờ làm việc, phản ứng của bộ phận qu/an h/ệ công chúng sẽ chân thực hơn.”

Tôi trả lời một tiếng được.

Vừa đặt điện thoại xuống, cuộc gọi của Tạ Lâm Chu lại đến.

Tôi nhìn màn hình.

Không nghe.

Rất nhanh sau đó là mẹ tôi.

Cũng không nghe.

Tiếp theo, Kiều Mạn gửi tin nhắn:

“Cô Mạnh, Lâm Chu đang tìm cô.”

“Cô chạy ra ngoài muộn thế này, anh ấy rất lo lắng.”

Lo lắng.

Hai chữ này hôm nay xuất hiện thật thường xuyên.

Dường như chỉ cần khoác lên mình lớp áo lo lắng, mọi sự kiểm soát đều có thể trở nên dịu dàng, ân cần.

Tôi chụp màn hình tin nhắn của cô ta, lưu vào thư mục.

Sau đó trực tiếp chặn.

Động tác trơn tru đến mức chính tôi cũng sững sờ.

Dì nhỏ ngồi bên cạnh cắn hạt dưa.

“Chặn rồi à?”

“Vâng.”

“Đáng lẽ phải làm từ lâu rồi.”

Dì ném vỏ hạt dưa vào sọt giấy.

“Người nửa đêm không ngủ đi gây phiền phức cho kẻ khác, hợp để đi chùa gõ mõ hơn là giữ lại trong điện thoại.”

Tôi lại cười.

Nụ cười này khiến khối nặng trĩu trong lồng ngựk dường như thực sự nhẹ đi một chút.

Khi trời gần sáng, tôi ngủ được hai tiếng trên chiếc giường nhỏ ở tầng hai tiệm sách.

Trong mơ lộn xộn đủ thứ.

Lúc thì là vệt đỏ trên cổ tay Tạ Lâm Chu.

Lúc thì là bức hình thiết kế dự phòng Kiều Mạn gửi.

Lúc lại là cô gái cầm kéo trong tập tranh.

Cô ấy đứng giữa cuộn chỉ rối, ngẩng đầu nhìn tôi.

Cô ấy hỏi:

“Cô còn định đợi bao lâu nữa?”

Khi tôi tỉnh dậy, trời ngoài cửa sổ đã sáng.

Mưa tạnh rồi.

Con phố cũ được rửa sạch sẽ, lá ngô đồng đọng đầy những giọt nước.

Chú mèo mướp b/éo ngồi xổm dưới chân giường,

tựa như một vị quan tòa đầy lông lá.

Tôi mò lấy điện thoại.

Tám giờ bốn mươi bảy phút.

Hai mươi sáu cuộc gọi nhỡ.

Tạ Lâm Chu mười hai cuộc.

Mẹ tôi tám cuộc.

Bố tôi ba cuộc.

Số lạ ba cuộc.

Còn có tin nhắn của Tạ Lâm Chu.

“Em đang ở đâu?”

“Mạnh Tri Hòa, đừng bướng bỉnh nữa.”

“Về đây nói chuyện.”

“Buổi họp báo không thể xảy ra vấn đề.”

“Bây giờ em đăng bất cứ thứ gì, đều sẽ ảnh hưởng đến thương hiệu.”

Tin cuối cùng là mười phút trước.

“Anh bảo tài xế đi đón em.”

Tôi nhìn những tin nhắn đó, trong lòng bình thản đến lạ.

Không có nỗi đ/au nhức nhối như tối qua.

Có lẽ vì tôi đã ngủ.

Có lẽ vì tôi đã ăn.

Hoặc cũng có thể vì, cuối cùng tôi cũng không còn đợi phán quyết của anh ta trong căn phòng đó nữa.

Chín giờ đúng.

Tôi đăng tuyên bố đúng hạn.

Khoảnh khắc nhấn nút gửi, sợi chỉ đỏ trên cổ tay khẽ nóng lên.

Giống như một tiếng vỗ tay rất nhỏ.

Chưa đầy năm phút sau khi tuyên bố được đăng, khu vực bình luận đã bùng n/ổ.

Đầu tiên là fan cũ của tôi.

“Ý gì đây? Bức ảnh nhá hàng của Tạ Thị Gia Dụng thật sự là đạo nhái Hòa Diệp sao?”

“Tối qua tôi đã thấy giống rồi! Đặc biệt là sợi chỉ đỏ và góc nghiêng của nhân vật.”

“Qu/an h/ệ hôn nhân không cấu thành việc cấp phép tác phẩm, câu này gắt thật.”

“Vậy ra Hòa Diệp dừng cập nhật mấy năm nay, là đi làm lao động miễn phí cho thương hiệu của chồng sao?”

Rất nhanh, khu vực bình luận của Weibo chính thức Tạ Thị Gia Dụng cũng bắt đầu có người hỏi.

“Xin hỏi hình ảnh buổi họp báo đã nhận được sự cấp phép của Hòa Diệp chưa?”

“Tại sao bức hình cố vấn thị trường của các người đăng tối qua lại giống hệt tác phẩm mới của Hòa Diệp?”

“Vợ chồng cũng phải tôn trọng bản quyền chứ?”

Sự việc lan rộng nhanh hơn tôi tưởng.

Đường Du Ninh nhắn tin cho tôi:

“Đừng phản hồi vội.”

“Tuyên bố của cô như vậy là đủ rồi.”

“Họ chắc chắn sẽ liên lạc với cô.”

Quả nhiên, mười phút sau, cuộc gọi của Tạ Lâm Chu tới.

Tôi tắt máy.

Anh ta lại gọi.

Tôi tiếp tục tắt.

Đến lần thứ ba, tôi nghe máy.

Đầu dây bên kia, giọng anh ta trầm xuống.

“Mạnh Tri Hòa, em có biết mình đang làm gì không?”

Tôi ngồi bên cửa sổ tiệm sách.

Dì nhỏ vừa bưng cho tôi cốc sữa đậu nành.

Tôi uống một ngụm.

Hơi nóng.

Nhưng rất thơm.

“Biết.”

“Xóa tuyên bố đi.”

“Không.”

Nhịp thở của anh ta rõ ràng nặng nề hơn.

“Em làm ầm ĩ trên mạng bây giờ, không có lợi gì cho em đâu.”

“Tôi không làm ầm.”

“Tôi chỉ nói rõ ràng, tôi không hề cấp phép.”

“Em là vợ anh.”

“Tôi là tác giả.”

Bốn chữ này thốt ra, đầu dây bên kia im bặt.

Tạ Lâm Chu có lẽ đã rất lâu rồi không gọi tôi như thế.

Không.

Phải nói là, anh ta chưa từng thực sự nhìn nhận tôi như vậy.

Với anh ta, trước hết tôi là vợ.

Tiếp đến là người ủng hộ anh ta.

Cuối cùng, mới có thể là một người biết vẽ.

Lại còn là loại có thể tùy ý trưng dụng.

Anh ta đổi giọng.

“Buổi họp báo ngày mai bắt đầu rồi.”

“Em muốn gì, chúng ta có thể nói chuyện.”

Tôi khẽ khuấy cốc sữa đậu nành.

“Phí bản quyền.”

“Cái gì?”

“Nếu các người muốn dùng phong cách, yếu tố, phân cảnh và hình tượng sợi chỉ đỏ của tôi, thì hãy nói chuyện theo phí bản quyền thương mại.”

“Nếu không, gỡ bỏ tất cả.”

Tạ Lâm Chu như thể bị tức đến bật cười.

“Em thật sự muốn tính toán rạ/ch ròi với anh đến thế sao?”

“Ừ.”

“Mạnh Tri Hòa, chúng ta vẫn chưa ly hôn.”

“Thì sao?”

“Cho nên vợ chồng với nhau nhiều chuyện không thể chỉ nhìn vào tiền.”

“Vậy anh muốn nhìn vào cái gì?”

Tôi hỏi.

“Nhìn anh đi gặp khách hàng cùng Kiều Mạn?”

“Nhìn anh đeo chiếc vòng tôi thiết kế lên tay cô ta?”

“Hay là nhìn anh bảo bố mẹ tôi nửa đêm gọi điện m/ắng tôi không biết đại cục?”

Đầu dây bên kia im lặng.

Tôi bỗng nhiên không còn hứng thú nói tiếp nữa.

“Tạ Lâm Chu, tối qua tôi đã nói rồi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mùa xuân của cậu em cuồng chị

Chương 13
Tôi là một Omega cuồng chị gái. Khi biết chị gái sắp phải liên hôn, gả cho Cố Thức Tắc, một Alpha đỉnh cấp hơn chị năm tuổi, tôi khóc lóc thảm thiết: "Chị à, chị biết mà! Từ năm bốn tuổi em đã theo đuôi chị rồi, em là nô tài trung thành duy nhất của chị!" " Không có chị bên cạnh, em ăn không ngon, ngủ không yên, chẳng sống nổi nữa!" Ba mẹ bị tôi khóc đến đau cả đầu, phất tay quyết định: "Thôi được, gả một thì gả luôn cả đôi." " Nhà họ Cố có hai cậu con trai. Chị con lấy anh cả, còn con liên hôn với cậu em trai." "Còn có thể như vậy sao?" Sao không nói sớm! Tôi hí hửng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi liên hôn. Cho đến đêm tân hôn. Người anh rể Alpha chậm rãi tháo cà vạt, ngoắc tay về phía tôi: "Lại đây nào, bé con..." ????? Chồng tôi... từ lúc nào đã đổi thành người khác vậy?
9
2 Núi con gái Chương 19
3 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
6 Phúc lợi công ty Chương 18.
7 An Lan Năm Tháng Chương 18
8 Người giúp việc Chương 10
9 Thanh nữ Chương 10
12 Chân tướng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

An Lan Năm Tháng

Chương 18
Ta và Cố Trường Ninh là cặp phu thê nổi tiếng nhất kinh thành vì... ghét nhau như nước với lửa. Chỉ vì năm đó, hắn cho rằng ta lấy viên thuốc cứu mạng của hắn để cứu bạch nguyệt quang. Mà ta... lại đưa cho hắn một viên thuốc giả. Sau khi thành thân, hắn ngày ngày lưu luyến chốn thanh lâu kỹ quán, còn ta thì thẳng tay giết sạch những hồng nhan tri kỷ của hắn. Ta hành xử ngang ngược, không biết phép tắc, hắn liền công tư phân minh, dâng tấu buộc tội ta trước triều đình. Khó khăn lắm mới chờ được đến ngày hắn chết. Ta vui vẻ hẹn các tỷ muội đánh mạt chược, nào ngờ thua sạch cả một buổi chiều. "Không chơi nữa! Các người ai cũng giỏi quá!" "Chẳng bù cho Cố Trường Ninh, từ nhỏ đến lớn lần nào chơi cũng thua ta." Các vị phu nhân nhìn nhau đầy khó hiểu. "Công chúa đùa rồi. Kinh thành này ai mà chẳng biết tài đánh bài của phò mã đứng đầu thiên hạ?" Ta sững người. Quân bài trên tay bỗng rơi lả tả xuống đất. Đến khi mở mắt lần nữa... Ta đã quay về một tháng trước khi thành thân với Cố Trường Ninh. Thị nữ hùng hổ hỏi: "Điện hạ, hôm nay chúng ta định dạy dỗ con hồ ly tinh kia thế nào?" Ta mỉm cười, khẽ lắc đầu. "Không cần nữa." "Đưa thuốc cho cô ta đi." "Đưa viên thuốc thật."
Cổ trang
Ngôn Tình
Trọng Sinh
4.68 K
3 năm nguôi ngoai Chương 10