“Tao đã m/ua lại toàn bộ n/ợ nần của bố mẹ cô ta, thậm chí m/ua luôn cả con phố cô ta đang ở! Cô ta không thoát được đâu!”

Tôi đặt đũa xuống.

Lau miệng.

“Tiền đâu ra?”

Thẩm Tu Yến khựng lại, khí thế lập tức yếu đi ba phần.

“Thì… huy động một chút thế lực của thuộc hạ thôi mà…”

“Tao hỏi mày tiền đâu ra.”

Tôi bình tĩnh nhìn nó.

“…Lấy thẻ trong ngăn kéo của chị.”

Tôi gật đầu.

Được thôi.

Tôi đứng dậy, lẳng lặng đi về phía cửa huyền quan, lấy chiếc dép nhựa đế cứng dự phòng còn lại.

“Chị! Chị em sai rồi! Em trả! Em trả cả gốc lẫn lãi!”

Từ phía bàn ăn vang lên tiếng thét vỡ giọng của kẻ ngoài vòng pháp luật.

Tôi cầm dép đi lại, chỉ vào Lâm Hạ.

“Từ hôm nay, cô ấy là gia sư Toán cao cấp của mày. Một trăm tệ một giờ, trừ vào tiền tiêu vặt của mày.”

“Cho đến khi mày thi cuối kỳ được trên sáu mươi điểm. Nghe rõ chưa?”

Thẩm Tu Yến nghiến răng, trừng mắt nhìn Lâm Hạ, ánh mắt đó như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.

“Nghe rõ chưa?”

Tôi giơ chiếc dép lên.

“Nghe rõ rồi.”

Nó cúi đầu đầy nh/ục nh/ã.

Tôi quay sang nhìn Lâm Hạ.

Lâm Hạ nuốt nước bọt, đột nhiên ngồi thẳng lưng.

Trong ánh mắt bớt đi vài phần sợ hãi, lại thêm vài phần… thương cảm của một học bá dành cho học tra.

“Cái đó, bạn học Thẩm.”

Lâm Hạ thận trọng lên tiếng.

“Công thức cơ bản của đạo hàm, cậu thuộc lòng chưa?”

Thẩm Tu Yến: …

Nó nhìn cô ta đầy hung dữ, như một con sói bị xích.

Rồi rặn ra vài chữ: “Không thuộc.”

Mọi chuyện bắt đầu đi theo một hướng vô cùng kỳ quái.

Kịch bản vốn dĩ phải là “người vợ bé nhỏ không thể thoát thân và á/c m/a cố chấp”.

Giờ biến thành kịch bản “học sinh kém không nộp bài và gia sư nghiêm khắc”.

Đám thuộc hạ của Thẩm Tu Yến nhanh chóng phát hiện ra có điều bất thường.

Chiều hôm đó.

Một vài gã vạm vỡ mặc vest đen, đeo kính râm xuất hiện trong phòng khách nhà tôi.

Kẻ cầm đầu có vết s/ẹo trên mặt, là trợ thủ đắc lực của Thẩm Tu Yến.

Người ta gọi là “Q/uỷ ca”.

“Đại ca.”

Q/uỷ ca quỳ một chân xuống, giọng lạnh lùng.

“Máy bay tư nhân đi châu Âu đã chuẩn bị xong, bất cứ lúc nào cũng có thể đưa cô Lâm rời khỏi nơi thị phi này, sẽ không còn ai làm phiền hai người nữa.”

Thẩm Tu Yến ngồi trên ghế sofa, ánh mắt âm u.

Nhưng nó không nói gì.

Vì nó đang làm bài tập cuối chương của cuốn “Toán cao cấp (tập 7)”.

“Đại ca?”

Q/uỷ ca ngẩng đầu đầy nghi hoặc.

“C/âm mồm.”

Thẩm Tu Yến bực bội vò đầu.

“Quy tắc L'Hôpital rốt cuộc là đạo hàm như thế nào vậy?”

Bên cạnh, Lâm Hạ đang ngồi trên ghế đơn đẩy đẩy gọng kính (loại kính chống ánh sáng xanh tôi mới m/ua cho cô ấy).

“Bạn học Thẩm, tôi vừa giảng hai lần rồi.”

“Tử số và mẫu số cùng đạo hàm. Nếu cậu ngay cả công thức đạo hàm cơ bản cũng không nhớ, thì có đi châu Âu cũng không c/ứu nổi điểm cuối kỳ của cậu đâu.”

Con ngươi Q/uỷ ca suýt nữa thì rớt ra ngoài.

Nó nhìn đại ca nhà mình đang làm bài tập, lại nhìn “con mồi” đang ra dáng giáo viên.

Cuối cùng quay sang nhìn tôi đang xem tivi bên cạnh.

“Đại tiểu thư.”

Q/uỷ ca đứng dậy, giọng điệu mang theo sự bất mãn.

“Đại ca là người nắm quyền của tập đoàn Ám Dạ, cô bắt cậu ấy làm bài tập thế này, chẳng phải là quá không tôn trọng thân phận của cậu ấy sao?”

Tôi vừa ăn khoai tây chiên, vừa không thèm quay đầu lại.

“Tập đoàn Ám Dạ? Tập đoàn Ám Dạ nào?”

“Là đế chế hùng mạnh do đại ca tự tay sáng lập, kiểm soát một nửa thế giới ngầm của cả thành phố!”

Q/uỷ ca tự hào ưỡn ngựk.

Tôi quay đầu, nhìn nó.

“Tập đoàn Ám Dạ của các người đã đóng thuế chưa?”

Q/uỷ ca ngẩn ra: “Hả?”

Tôi phủi vụn khoai tây trên tay, đứng dậy, bước tới trước mặt nó.

“Tao hỏi mày, đóng thuế chưa? Có giấy phép kinh doanh không? Nhân viên đã đóng bảo hiểm xã hội và bảo hiểm y tế chưa?”

“Chúng tôi là thế giới ngầm!” Q/uỷ ca tức gi/ận.

“Làm nghề li/ếm m/áu trên lưỡi đ/ao, đóng bảo hiểm cái gì!”

“Ồ.”

Tôi gật đầu.

Được thôi.

Tôi đi đến trước mặt Thẩm Tu Yến, gi/ật phắt cuốn sách Toán cao cấp của nó.

“Thẩm Tu Yến, mày được đấy. Còn học cả cách thuê mướn bất hợp pháp à?”

Thẩm Tu Yến h/oảng s/ợ.

“Chị! Không phải như chị nghĩ đâu, bọn họ đều tự nguyện đi theo em…”

Tôi chỉ vào Q/uỷ ca.

“Tự nguyện? Người ta theo mày b/án mạng, đến cái bảo hiểm y tế cũng không có? Sau này già đi ai nuôi? Mày nuôi à?”

“Mày đến Toán cao cấp còn thi không qua, mày lấy gì nuôi mấy chục anh em?”

Q/uỷ ca ngẩn người.

Mấy gã vạm vỡ sau lưng nó cũng ngẩn người.

Bọn họ nhìn nhau, trong ánh mắt đột nhiên xuất hiện thêm một tia lo lắng về cuộc sống tuổi già.

“Nhưng mà…”

Q/uỷ ca gãi đầu.

“Đại ca một tháng trả chúng tôi mấy chục nghìn cơ mà…”

“Trả tiền mặt hay chuyển khoản?” Tôi hỏi.

“Tiền mặt.”

“Đồ ng/u.” Tôi cười lạnh.

“Không có sao kê, không có bảo hiểm, sau này các người muốn v/ay tiền m/ua nhà cũng không đủ tư cách! Các người định làm dân cư không hộ khẩu cả đời à?”

Cả căn phòng im lặng.

Mấy gã mặc vest chìm vào suy tư sâu sắc.

Tôi ném cuốn sách Toán cao cấp vào lòng Thẩm Tu Yến.

“Mang bảng báo cáo tài chính của cái tập đoàn Ám Dạ gì đó của các người ra đây cho tao xem. Ngày mai nếu không lấy được giấy phép công ty đã đăng ký hợp pháp, tao sẽ vì nghĩa diệt thân, gọi thẳng cho cục thuế.”

Sắc mặt Thẩm Tu Yến trắng bệch.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mùa xuân của cậu em cuồng chị

Chương 13
Tôi là một Omega cuồng chị gái. Khi biết chị gái sắp phải liên hôn, gả cho Cố Thức Tắc, một Alpha đỉnh cấp hơn chị năm tuổi, tôi khóc lóc thảm thiết: "Chị à, chị biết mà! Từ năm bốn tuổi em đã theo đuôi chị rồi, em là nô tài trung thành duy nhất của chị!" " Không có chị bên cạnh, em ăn không ngon, ngủ không yên, chẳng sống nổi nữa!" Ba mẹ bị tôi khóc đến đau cả đầu, phất tay quyết định: "Thôi được, gả một thì gả luôn cả đôi." " Nhà họ Cố có hai cậu con trai. Chị con lấy anh cả, còn con liên hôn với cậu em trai." "Còn có thể như vậy sao?" Sao không nói sớm! Tôi hí hửng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi liên hôn. Cho đến đêm tân hôn. Người anh rể Alpha chậm rãi tháo cà vạt, ngoắc tay về phía tôi: "Lại đây nào, bé con..." ????? Chồng tôi... từ lúc nào đã đổi thành người khác vậy?
9
2 Núi con gái Chương 19
3 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
5 Phúc lợi công ty Chương 18.
7 Thanh nữ Chương 10
9 Người giúp việc Chương 10
11 Chân tướng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi chết, Diêm Vương đưa tôi về nhà, cha mẹ hối hận không kịp

Chương 8
Sau khi chết, tôi đã cứu thú cưng của Diêm Vương, để trả ơn, ông ấy định cho tôi hoàn dương. Tôi mỉm cười từ chối. Ông ấy ngẩn người một lát, khó hiểu hỏi: "Bao nhiêu người khao khát được sống, tại sao ngươi lại từ chối?" Tôi nở nụ cười khổ: "Có khả năng nào, việc tôi sống còn thê thảm hơn cả khi chết không?" Ông ấy không tin, giọng điệu trở nên gay gắt: "Ngươi đừng tưởng ta không biết, cha mẹ ngươi nổi tiếng là yêu thương con gái. Thậm chí còn vì cưng chiều con gái mà lên cả tin tức." Tôi ngồi xổm đó không nói lời nào. Họ đúng là đã lên tin tức vì yêu thương con gái, chỉ tiếc đó đều là giả tạo. Người họ thực sự yêu thương mãi mãi chỉ có thiên kim giả Lâm Mộng Dao. Diêm Vương thấy tôi không nói, liền nổi giận: "Ta sẽ cùng ngươi trở về, nếu đúng như lời ngươi nói, sống còn thê thảm hơn chết... Ta sẽ bắt bọn họ phải trả giá!"
2