“Họ phát b/ệnh, là chạy ra ngoài làm màu. Còn mày phát b/ệnh, là bắt một nữ sinh đại học đàng hoàng nh/ốt vào tầng hầm.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt nó, từng chữ một.
“Thẩm Tu Yến, người khác có b/ệnh hay không, tôi quản hay không là việc của tôi.”
“Nhưng mày là em trai tao. Mày lấy danh nghĩa tình yêu để làm những chuyện vi phạm pháp luật, mày thấy mày thâm tình lắm à?”
Ánh mắt Thẩm Tu Yến né tránh.
“Em chỉ sợ cô ấy rời xa em…”
“Sợ cô ấy rời xa thì mày phải đối xử tốt với cô ấy chứ!”
Tôi quất một chiếc dép vào vai nó.
“Mày đã từng nấu cho cô ấy một bữa cơm nào chưa? Mày đã tìm hiểu xem cô ấy thích ăn gì chưa? Mày đã hỏi ước mơ tương lai của cô ấy là gì chưa?”
“Mày chẳng làm gì cả. Mày chỉ biết m/ua hai sợi xích sắt rá/ch nát rồi ở đây tự cảm động chính mình!”
Cả căn phòng khách yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim rơi.
Lâm Hạ đứng sau lưng tôi, nhìn Thẩm Tu Yến, ánh mắt đầy phức tạp.
Thẩm Tu Yến cắn ch/ặt môi, vành mắt đỏ hoe.
Nó không có cha mẹ từ nhỏ, là một tay tôi nuôi lớn.
Nó biết tôi chưa bao giờ nói đùa.
“Từ hôm nay, ba đứa bây, thực hiện quản lý theo chế độ quân đội.”
Tôi ngồi lại xuống ghế sofa.
Công bố luật lệ của thế giới mới.
“Sáu giờ sáng thức dậy, Cố Đình chịu trách nhiệm ra chợ m/ua thức ăn, học cách mặc cả giá một cọng hành.”
“Hoắc Kiến Quốc chịu trách nhiệm dọn dẹp vệ sinh, loại sạch đến mức không còn một hạt bụi. Dám để sót một sợi tóc, tao c/ắt th/uốc Lithium Carbonate của mày.”
“Còn mày, Thẩm Tu Yến.”
Tôi nhìn em trai mình.
“Mày không chỉ phải thi đậu Toán cao cấp. Từ nay về sau, cơm trong nhà mày nấu. Lâm Hạ chịu trách nhiệm giám sát.”
Tôi quay sang nhìn Lâm Hạ.
“Y tá trưởng Lâm, phát th/uốc.”
Lâm Hạ lập tức đứng thẳng người, đẩy xe nhỏ bước lên phía trước.
Khí chất tỏa ra ngùn ngụt.
“Giường số 1 Hoắc Kiến Quốc, uống th/uốc.”
“Giường số 2 Cố Đình, uống th/uốc.”
Cô ấy bước tới trước mặt Thẩm Tu Yến, cầm cốc giấy lên, giọng điệu lạnh lùng như một nữ hoàng thực thụ.
“Giường số 3. Há miệng.”
Thiếu gia b/ệnh kiều từng một tay che trời, ngoan ngoãn há miệng ra.
Nuốt chửng những viên th/uốc xanh đỏ tím vàng.
Đến cả nước cũng không dám đòi.
Nửa đêm.
Tôi thức dậy vào bếp uống nước.
Vừa đến góc rẽ, đã thấy Thẩm Tu Yến một mình ngồi xổm cạnh tủ lạnh.
Tay cầm một cọng hành lá, ánh mắt trống rỗng.
Tôi bước tới, đ/á vào chiếc dép của nó.
“Làm gì đấy? Mộng du à?”
Thẩm Tu Yến ngẩng đầu, giống như một chú chó Becgie bị bỏ rơi.
“Chị. Có phải em thực sự rất đáng gh/ét không?”
Tôi ngồi xổm xuống cạnh nó.
Lấy cọng hành từ tay nó, bẻ làm đôi.
“Giờ mới biết à?”
Nó cúi đầu, giọng hơi khàn.
“Từ nhỏ tính khí em đã không tốt, dễ mất kiểm soát. Bạn học trong lớp đều sợ em, giáo viên cũng tránh mặt em. Chỉ có chị là không từ bỏ em.”
Nó khựng lại, đáy mắt thoáng qua một tia mông lung.
“Khi em gặp Lâm Hạ, cô ấy đưa cho em một chiếc ô. Đó là người đầu tiên ngoài chị ra không sợ em, còn đối xử tốt với em. Em không biết làm sao để giữ cô ấy lại. Trong đầu em có một giọng nói bảo em rằng, nh/ốt cô ấy lại thì cô ấy sẽ mãi mãi không chạy thoát được.”
Tôi nhìn nó.
Trong khoảnh khắc này, nhân vật phản diện trong tiểu thuyết, á/c m/a b/ệnh kiều gì đó đều biến mất.
Nó chỉ là một thằng em trai ngốc nghếch không biết cách yêu thương, bị b/ệnh tật giày vò đến mức không biết phải làm sao.
“Thẩm Tu Yến.” Tôi thở dài.
“Dạ.”
“Nếu chị dùng xích sắt nh/ốt mày trong cái bếp này, mỗi ngày chỉ cho mày ăn cải thảo luộc nước lã. Mày có cảm thấy chị yêu mày không?”
Nó ngẩn ra, lắc lắc đầu.
“Thế là rõ rồi đấy.”
Tôi xoa xoa cái đầu chó của nó.
“Yêu không phải là kiểm soát, mà là tôn trọng. Là khi mày rõ ràng có sức mạnh để h/ủy ho/ại cô ấy, nhưng ngay cả chạm vào cô ấy cũng sợ làm cô ấy đ/au.”
Nó nhìn tôi với vẻ hiểu mà cũng không hiểu.
“Trước đây mày là kẻ ngoài vòng pháp luật, là vì mày bị b/ệnh. Giờ mày đang uống th/uốc, mày đang tốt lên. Nhưng Lâm Hạ không n/ợ gì mày cả.”
Tôi đứng dậy, nhét cốc nước vào tay nó.
“Muốn cô ấy ở lại, thì hãy dùng cách của một người bình thường để theo đuổi. Hãy học cách chăm sóc người khác, học cách cúi đầu. Hãy đi nấu bát cơm đó cho tử tế.”
“Nếu cô ấy vẫn không thích em thì sao?”
Nó có chút sốt sắng.
“Thế thì mày cuốn gói cho nhanh, đừng làm lỡ dở thanh xuân tươi đẹp của người ta.”
Tôi xoay người, lạnh lùng tà/n nh/ẫn.
“Nếu mày còn dám dây dưa không dứt, chị sẽ dùng chiếc dép size 39 này thanh lý môn hộ.”
Tôi bước đến chân cầu thang.
Phía sau truyền đến giọng nói cực nhỏ của Thẩm Tu Yến.
“Chị, cảm ơn chị.”
Tôi không quay đầu lại, xua xua tay.
“Sáng mai chị muốn uống cháo th!t băm trứng bắc thảo, trứng bắc thảo c/ắt nhỏ chút.”
Thực tế đã chứng minh.
Khi một kẻ b/ệnh kiều chuyển sự cố chấp của mình sang cuộc sống thường nhật.
Năng lượng bùng n/ổ là vô cùng đáng kinh ngạc.
Sáng sớm hôm sau.
Tôi vẫn còn đang ngủ.
Đã bị tiếng thái rau chát chúa trong bếp làm cho thức giấc.
“Tạch tạch tạch tạch tạch tạch—”
Tốc độ thái rau đó, cứ như đang thực hiện nhiệm vụ ám sát bí mật nào đó.
Tôi mặc đồ ngủ bước ra cửa bếp.
Nhìn thấy một cảnh tượng khiến tôi bàng hoàng.
Thẩm Tu Yến mặc một chiếc tạp dề in hình SpongeBob.
Đang thái khoai tây sợi với vẻ mặt đầy sát khí trên thớt.
Đáy mắt nó vẫn mang theo vẻ giễu cợt và lạnh lùng quen thuộc đó.
Nhưng sợi khoai tây dưới tay nó, thái còn mảnh hơn cả sợi tóc.
Bên cạnh, Cố Đình đang ngồi xổm cạnh thùng rác bóc tỏi trong sự nh/ục nh/ã.