Nhìn cả căn phòng đầy những con người dù nhốn nháo nhưng lại tràn đầy sức sống này.
Trên tivi đang phát bản tin của thành phố.
“Gần đây, bác sĩ Trần của B/ệnh viện Nhân dân số 7 thành phố đã được bình chọn là ‘Mười nhân viên y tế xuất sắc tiêu biểu gây xúc động nhất thành phố’ năm nay. Bằng phương pháp điều trị đ/ộc đáo, cô đã thành công giúp nhiều b/ệnh nhân rối lo/ạn t/âm th/ần nặng tái hòa nhập cộng đồng…”
Tôi tắt tivi.
Ẩn mình công danh.
“Chị!”
Từ trong bếp vang lên tiếng gào thét đầy gi/ận dữ của Thẩm Tu Yến.
“Cố Đình ăn vụng miếng th!t kho cuối cùng rồi! Em phải gi*t nó!”
“Cố Đình, mày chán sống rồi à! Đó là phần để dành cho bác sĩ Trần đấy!”
Hoắc Tam gia cầm cây lau nhà xông vào bếp tham gia vào cuộc hỗn chiến.
“Tao ăn vụng bằng thực lực của tao, tại sao không được ăn! Cố Đình tao đây chưa bao giờ chịu thua ai!”
Cố Đình vừa nhai miếng th!t vừa lách người né tránh.
Tôi thở dài.
Vẻ mặt không cảm xúc cúi người xuống.
Tháo chiếc dép nhựa đế cứng size 39 dưới chân ra.
Đứng dậy, bước về phía nhà bếp.
“Tất cả c/âm mồm cho tao—!”
Theo sau một tiếng “bốp” giòn giã.
Một ngày mới, lại bắt đầu trong sự hòa bình và yêu thương của phương pháp “phổ độ vật lý”.