“Nhị ca, ta nói một câu thật lòng, huynh đừng gi/ận.”
“Muội nói đi.”
“Huynh chờ bổ nhiệm ba năm không được, không phải vì không có tiền lo Iót, mà là vì huynh không có bản lĩnh. Người có bản lĩnh không cần tốn tiền, người không có bản lĩnh thì dù có ném bao nhiêu tiền cũng chỉ như muối bỏ bể.”
Mặt hắn đen lại ngay lập tức.
“Thẩm Hanh, muội có ý gì?”
“Ý ta là, ba trăm lượng này ta không cho mượn.”
Hắn đứng dậy, giọng cao lên.
“Muội bây giờ một năm sáu ngàn lượng, mượn ta ba trăm lượng mà cũng không chịu? Muội còn có phải người nhà họ Thẩm không?”
“Nhị ca, trước khi huynh đến đây, có phải cha bảo huynh đến không?”
Khóe miệng hắn gi/ật gi/ật.
“Cha nói điều kiện gì? Có phải thái tử lại nhắn lời gì rồi không?”
Hắn im lặng một lát, rồi dứt khoát x/é rá/ch mặt nạ.
“Thái tử nói rồi, chỉ cần muội gật đầu, chỗ của nhị ca lập tức được bổ nhiệm. Đại ca cũng có thể thăng một cấp. Ý của cha là, muội đừng bướng bỉnh nữa, gả cho thái tử là tốt cho cả nhà.”
Ta đứng dậy, bước đến trước mặt hắn.
“Nhị ca, huynh nghe cho rõ đây. Thứ nhất, ta không gả cho thái tử. Thứ hai, ta không cho mượn tiền. Thứ ba, lần sau còn lấy lời của thái tử ra để ép ta, ta sẽ vào cung tìm bệ hạ, tố cáo nhà họ Thẩm ép gả cho tông thất.”
Mặt hắn trắng bệch.
Ép gả cho tông thất, tội danh này không hề nhỏ.
“Muội dám?”
“Huynh cứ thử xem.”
Hắn nhìn chằm chằm ta một lúc lâu, cuối cùng cười lạnh một tiếng.
“Được, Thẩm Hanh, muội giỏi lắm. Muội cứ chờ đấy, sẽ có ngày muội phải hối h/ận.”
Hắn hất tay áo bỏ đi.
Cánh cửa bị đóng sầm một tiếng vang dội.
Ta ngồi lại xuống ghế, nhắm mắt một lát.
Áp lực từ phía nhà họ Thẩm lớn hơn ta dự đoán.
Thái tử đang dùng người nhà của ta để vây bắt ta.
Ta suy nghĩ một chút, cầm bút viết một bức thư.
Viết cho phu nhân của Lại bộ Thượng thư.
Trong cung yến lần trước, phu nhân Lại bộ Thượng thư ngồi cạnh ta, trò chuyện vài câu, người rất hòa nhã.
Trong thư ta không nhắc đến chuyện nhà họ Thẩm, chỉ mời bà ấy có thời gian ghé phủ ta uống trà.
Ta cần phải tìm được mối qu/an h/ệ của riêng mình trong triều đình.
Không thể chỉ dựa vào cái danh quận chúa được.
Ba ngày sau, phu nhân Lại bộ Thượng thư đến.
Ta chuẩn bị trà ngon bánh ngọt, cùng bà trò chuyện suốt một buổi chiều.
Lúc sắp ra về, ta vô tình nhắc một câu.
“Nghe nói gần đây có người đang hoạt động trong Lại bộ, muốn bổ nhiệm chức vụ?”
Thượng thư phu nhân cười cười.
“Quận chúa tin tức linh thông thật. Đúng là có vài người đang chờ bổ nhiệm đang chạy cửa, nhưng lão gia nhà ta gh/ét nhất loại chuyện này.”
“Vậy nếu có người lấy danh nghĩa của thái tử thì sao?”
Nụ cười của Thượng thư phu nhân thu lại, nhìn ta một cái.
“Ý của quận chúa là?”
“Không có ý gì cả, chỉ hỏi bâng quơ thôi. Nếu có người lấy danh nghĩa thái tử để ép người khác làm việc, phu nhân có thể nói với Thượng thư đại nhân, cứ trực tiếp báo cáo lên bệ hạ.”
Thượng thư phu nhân im lặng một chút, rồi gật đầu.
“Quận chúa yên tâm, ta ghi nhớ rồi.”
Tiễn bà ấy đi, trong lòng ta nhẹ nhõm hẳn.
Thái tử lấy chức vụ của nhà họ Thẩm ra u/y hi*p ta, vậy thì ta sẽ chặn đứng con đường này.
Lợi lộc ngươi hứa cho nhà họ Thẩm, ta sẽ khiến ngươi không thể thực hiện được.
Xem ngươi còn lấy gì để ép ta.
Đêm đó, lại có một phong thư nặc danh đặt trên bàn ta.
Giấy giống lần trước, nét chữ cũng vậy.
Chỉ có một dòng chữ.
“Hàn Uyển Thanh ba ngày sau muốn tố cáo ngươi với Thái hậu là có tư tình với thái tử, bằng chứng là cây trâm bạch ngọc đó.”
Ta đặt thư xuống, nhìn ngọn nến trên bàn.
Cây trâm bạch ngọc không biết là ai gửi đến.
Ta lấy cây trâm bạch ngọc ra, soi dưới ánh nến xem xét.
Phải phá cục này thế nào đây?
Ta suy nghĩ một hồi rồi bật cười.
Cách tốt nhất, không phải là giấu đi, mà là chủ động phơi bày ra.
Sáng sớm hôm sau, ta mang theo cây trâm bạch ngọc vào cung.
Không đợi ba ngày nữa, ta đi thẳng đến gặp Thái hậu.
Thái hậu đang tụng kinh trong Phật đường, nghe tin ta đến liền cho người mời vào.
“Cô bé, sao sáng sớm đã đến rồi?”
Ta hành lễ, lấy hộp gấm từ trong tay áo ra, đặt trước mặt Thái hậu.
“Thái hậu, thần nữ có một chuyện muốn bẩm báo.”
Thái hậu nhìn hộp gấm.
“Thứ gì vậy?”
“Mấy ngày trước có người gửi đến phủ của thần nữ, không đề tên, không mảnh giấy nhắn. Thần nữ không biết là ai gửi, cũng không dám tự ý xử lý, nên đặc biệt mang đến giao cho Thái hậu.”
Thái hậu mở hộp gấm ra, nhìn thấy cây trâm bạch ngọc, mày hơi nhíu lại.
“Cây trâm này chất lượng khá tốt, ai gửi vậy?”
“Thần nữ không biết. Nhưng thần nữ suy đi tính lại, cảm thấy thứ này rất đáng nghi. Thần nữ là quận chúa, không dưng không cớ có người gửi trang sức quý giá, không phải là lấy lòng thì cũng là đặt bẫy. Thần nữ không dám nhận, cũng không dám vứt, chỉ đành đến cầu Thái hậu làm chủ.”
Thái hậu nhìn ta một lúc, trong ánh mắt có thêm một tầng ý nghĩa.
“Con cảm thấy có người đang tính kế con?”
“Thần nữ không dám nói bậy, nhưng thần nữ thực sự bất an.”
Thái hậu cầm cây trâm lên, lật qua lật lại xem xét.
“Kiểu dáng cây trâm này, ai gia hình như từng thấy ở đâu đó rồi.”
Bà suy nghĩ một chút, vẫy tay gọi m/a m/a bên cạnh đến.
“Đi tra xem, cây trâm này là kỹ nghệ của tiệm bạc nào.”
M/a m/a lĩnh mệnh đi ngay.
Thái hậu nhìn ta, giọng điệu dịu lại.
“Cô bé, con làm đúng lắm. Bất kể là ai gửi, con mang đến cho ai gia xem, chứng tỏ trong lòng con không có q/uỷ.”
“Tạ Thái hậu.”
“Được rồi, con về trước đi. Chuyện này ai gia thay con tra rõ.”
Ta hành lễ cáo lui.
Bước ra khỏi tẩm cung của Thái hậu, khóe miệng ta khẽ nhếch lên.