Nhưng điều chàng không biết là, ngay từ khoảnh khắc chàng tìm đến tôi, chàng đã bước vào ván cờ của tôi rồi.
Ván cờ này,
chúng tôi đã đá/nh suốt mười bảy năm.
Nay, cuối cùng cũng bụi trần lắng đọng.
Xuân năm Vĩnh An thứ nhất.
Thịnh Kinh đổ trận mưa đầu mùa.
Tôi đứng trước cửa sổ Văn Uyên Các, nhìn những sợi mưa rơi xuống dày đặc.
Phía sau có tiếng bước chân.
"Thẩm đại nhân."
"Bệ hạ bảo ta đến truyền lời," người nọ nói, "tấu chương hôm nay đã phê duyệt xong, không biết Thẩm đại nhân có rảnh rỗi để dùng bữa cùng người không."
Tôi mỉm cười.
"Được."
Tôi khép cửa sổ lại, quay người cầm lấy chiếc ô giấy dầu bên cạnh cửa, bước vào trong mưa.
Phía sau, Văn Uyên Các ẩn hiện trong màn mưa.
Phía trước, nơi sâu thẳm của bức tường cung, có người đang đợi tôi.
【Toàn văn hoàn】