“Đại minh tinh đá/nh người kìa! Cố Tinh Dã vì đứa con bất hiếu này mà đá/nh người kìa!”
Bình luận lại bị đội quân seeding dẫn dắt.
【Tô Kiều đến cha ruột cũng không nuôi sao?】
【Chuyện gia đình phức tạp thật, đừng vội đứng phe nào cả.】
Tôi đi qua, gỡ tay Cố Tinh Dã ra.
“Đừng làm bẩn tay anh.”
Cố Tinh Dã nhìn tôi, đáy mắt nén lửa gi/ận.
Tiếng lòng của anh đã nguy hiểm như tiếng còi báo động vang lên.
【Mình muốn ông ta biến mất.】
【Không được, vợ sẽ sợ.】
【Mình phải bình tĩnh.】
Tôi ngồi xổm xuống xoa đầu Đại Hắc.
Nó vẫn đang r/un r/ẩy, nhưng vẫn cố gắng li/ếm tay tôi.
Tôi đứng dậy.
“Tô Tuấn Sơn, ông tự mình đưa tới cửa, thì đừng trách tôi.”
Tôi bảo Văn Khê mang túi hồ sơ vào.
Trong đó có một bản sao.
Năm mười bảy tuổi, Tô Tuấn Sơn đá/nh bạc thua tiền, ký tên b/án tôi cho sò/ng b/ạc ngầm để trừ n/ợ.
Đêm tôi trốn thoát, lòng bàn chân mòn rá/ch m/áu, trong tay chỉ nắm ch/ặt tấm ảnh chụp tờ giấy n/ợ này.
Tôi vứt bản sao vào mặt ông ta.
“Ông nói tôi không nuôi ông, vậy nói xem, năm đó ông b/án tôi bao nhiêu tiền?”
Sắc mặt Tô Tuấn Sơn thay đổi.
“Giả! Tất cả đều là giả!”
Tôi mở ghi âm điện thoại.
Giọng Lâm Bạch Nguyệt truyền ra từ loa.
【Ông đi làm lo/ạn đi, cắn ch*t con nhỏ bất hiếu đó, tôi cho ông một triệu.】
Giọng Tô Tuấn Sơn càng tham lam hơn.
【Một triệu không đủ, nó giờ nổi tiếng rồi, Cố Tinh Dã cũng có tiền, tôi muốn năm triệu.】
Cả hiện trường xôn xao.
Bình luận lật kèo đến mức lốp xe bốc khói.
【Á đù, ông bố này là loài sinh vật địa ngục gì vậy?】
【Vừa nãy đứa nào m/ắng Tô Kiều bất hiếu, bước ra đây chịu đò/n đi.】
【Lâm Bạch Nguyệt chưa lạnh hẳn, lại tiếp tục rồi à?】
Tô Tuấn Sơn bò dậy muốn chạy.
Mấy người ở cửa chặn ông ta lại.
Không phải chủ n/ợ tôi gọi.
Mà là cảnh sát và đội ngũ luật sư Văn Khê đã liên hệ trước.
Người đứng đầu giơ thẻ ngành ra.
“Tô Tuấn Sơn, ông bị tình nghi cưỡng đoạt tài sản, đi cùng chúng tôi một chuyến.”
Chân ông ta nhũn ra.
“Kiều Kiều, bố là bố con đây mà!”
Tôi nhìn ông ta.
“Lúc ông b/án tôi, sao không nhớ tôi là con gái ông?”
Trước khi bị đưa đi, ông ta vẫn còn hét.
“Mày không được đối xử với tao như thế! Mày sẽ gặp báo ứng đấy!”
Tôi không đáp.
Đại Hắc lại gần, gác đầu lên chân tôi.
Cố Tinh Dã cởi áo khoác, khoác lên vai tôi.
“Có lạnh không?”
Lúc này tôi mới phát hiện, lòng bàn tay mình toàn là mồ hôi.
Anh nói: “Tô Kiều, xin lỗi em.”
Câu xin lỗi này đến quá muộn.
Muộn đến mức tôi không biết phải tiếp lời thế nào.
Tôi trả áo khoác cho anh.
“Cố Tinh Dã, không phải câu xin lỗi nào cũng có thể c/ứu người ta ra khỏi quá khứ.”
Tay anh cứng đờ giữa không trung.
Tiếng lòng nhẹ bẫng, không giống anh chút nào.
【Vậy thì mình cứ đứng bên bờ thôi.】
【Khi nào em muốn lên, mình ở đây.】
【Em không muốn, mình cũng không ngăn.】
Sau khi Tô Tuấn Sơn bị đưa đi, chương trình bùng n/ổ.
Từ khóa tìm ki/ếm treo kín cả ngày.
【Tô Kiều gia đình nguyên sinh】
【Lâm Bạch Nguyệt m/ua chuộc Tô Tuấn Sơn】
【Đại Hắc bảo vệ chủ】
【Mối qu/an h/ệ Cố Tinh Dã Tô Kiều】
Cư dân mạng bắt đầu xin lỗi.
【Xin lỗi Tô Kiều, trước đây mình m/ắng sớm quá.】
【Cô ấy có thể đi đến ngày hôm nay thực sự không dễ dàng.】
【Đại Hắc và Bông Gòn đều phải sống thật tốt nhé.】
Thái độ của phía chương trình xoay chuyển 180 độ.
Đạo diễn đích thân sắp xếp bác sĩ thú y cho Đại Hắc, còn xin lỗi trước ống kính.
“Lần này là sự thiếu trách nhiệm của chương trình.”
Tôi không tiếp lời xã giao của ông ta.
“Xin lỗi thì đăng thông báo chính thức đi, đừng chỉ diễn trò bằng miệng với tôi.”
Đạo diễn x/ấu hổ gật đầu.
Cố Tinh Dã ở bên cạnh cười một tiếng.
Tôi nhìn anh.
“Anh cười cái gì?”
Anh nói: “Thấy em bây giờ rất tốt.”
Tôi vặn lại: “Trước đây không tốt à?”
Anh im lặng hai giây.
“Trước đây cũng tốt, là do anh m/ù.”
Bình luận bắt đầu đẩy thuyền đi/ên cuồ/ng.
【Anh trai thừa nhận m/ù rồi, cười ch*t mất.】
【Hỏa táng truy thê đ/ốt cho ch/áy lên đi.】
【Tô Kiều đừng dễ dàng tha thứ!】
Những ngày ghi hình sau đó, Cố Tinh Dã như biến thành người khác.
Sáng sớm anh cho Đại Hắc uống th/uốc.
Buổi trưa tắm chân cho Bông Gòn.
Buổi tối còn chủ động rửa bát.
Khách mời trêu chọc: “Thầy Cố, trước đây anh cũng đảm đang thế này à?”
Cố Tinh Dã nhìn tôi một cái.
“Trước đây có người làm rồi, anh không biết trân trọng.”
Tay gắp thức ăn của tôi khựng lại.
Bình luận lướt qua.
【Câu này sắc bén thật.】
【Anh ấy thực sự đang học bù.】
Bông Gòn nằm cạnh chân tôi, Đại Hắc nằm bên kia.
Giữa hai con chó ngăn cách bởi đôi dép lê của tôi, giống như hai đứa trẻ mẫu giáo tranh giành chỗ ngồi.
Cố Tinh Dã ngồi xổm xuống bôi th/uốc cho Bông Gòn.
Tôi không nhịn được nhắc nhở: “Đừng quấn ch/ặt quá.”
Anh lập tức nới lỏng.
“Thế này thì sao?”
“Được.”
Anh nói khẽ: “Vậy sau này cái gì anh cũng hỏi em.”
Tôi không đáp.
Anh cũng không ép tôi.
Chỉ cúi đầu, băng bó móng vuốt cho Bông Gòn rất nghiêm túc.
Ngày ghi hình thứ năm, chương trình sắp xếp mọi người ra chợ thị trấn b/án nông sản.
Tôi phụ trách b/án ngô.
Cố Tinh Dã phụ trách b/án trứng ở sạp bên cạnh.
Cái mặt đó của anh đặt ở chợ, chẳng khác nào dán poster đỉnh lưu vào chợ rau.
Các bà các cô vây kín mít.
“Chàng trai, trứng bao nhiêu tiền một cân?”
Cố Tinh Dã nghiêm túc trả lời: “Tám đồng một cân.”
Bà cô cười tủm tỉm: “Cháu kết hôn chưa?”
Anh nhìn tôi một cái.
Tôi lập tức cúi đầu giả vờ cân ngô.
Anh nói: “Ly hôn rồi.”
Bà cô kinh ngạc.
“Đẹp trai thế này mà còn ly hôn? Cháu có bị b/ệnh gì không đấy?”
Tôi không nhịn được cười thành tiếng.
Cố Tinh Dã cũng cười.
“Vâng, có b/ệnh nặng lắm.”
Bình luận cười đi/ên cuồ/ng.
【Bà cô nói thay tiếng lòng của mình.】