"Có tư tình hay không quan trọng sao? Cũng như việc huynh nói ta nhỏ nhen đố kỵ, cư/ớp đồ của Khương Như Mặc trên yến tiệc, điều đó có quan trọng không? Huynh biết rõ không phải sự thật nhưng vẫn muốn rêu rao để h/ủy ho/ại thanh danh của ta, bởi huynh biết, người ngoài không quan tâm đến sự thật, họ chỉ thích lan truyền lời đồn."

Ta bước đến trước mặt huynh trưởng, nhìn xuống huynh ấy từ trên cao.

"Nay huynh gậy ông đ/ập lưng ông, những lời đồn huynh muốn gán lên người ta nay đã báo ứng lên chính huynh, khiến huynh nếm trải cảm giác trăm miệng không thể biện bạch!"

Huynh trưởng gi/ận dữ tột độ, đứng dậy muốn đá/nh ta.

Phụ thân chắn trước mặt ta, ngăn huynh ấy lại.

Huynh trưởng bàng hoàng.

Huynh ấy không ngờ người phụ thân vốn luôn thiên vị mình nay lại bênh vực ta.

"Như Tương không nói sai, hôm nay ngươi có kết cục này là tự làm tự chịu!"

Huynh trưởng lảo đảo lùi lại mấy bước, ôm ngựk ho sặc sụa.

Phụ thân quay sang nhìn ta.

"Như Tương, giờ đây con là đứa con duy nhất của Đào gia, hy vọng của Đào gia đặt cả lên vai con."

Phụ thân đã già,

Nạp thiếp sinh con cũng không kịp bồi dưỡng nữa rồi.

Huynh trưởng đã phế.

Phụ thân lại không còn con cái nào khác.

Ông liền nảy ý định lên người ta.

"Để Như Tương chiêu tế, rể hiền đổi họ nhập gia phả Đào gia, phò tá rể hiền, làm rạng danh gia môn Đào gia ta!"

Lời phụ thân vừa dứt, mọi người có mặt đều kinh hãi biến sắc.

Huynh trưởng càng lộ vẻ đ/au đớn.

"Phụ thân, người muốn vứt bỏ con sao?"

Phụ thân lạnh lùng liếc nhìn huynh trưởng.

"Như Hoài, ngươi đã phế rồi, Bệ hạ đang độ tráng niên, đắc tội với Bệ hạ thì cả đời này ngươi đừng hòng quay lại kinh thành, Như Tương mới là hy vọng duy nhất của Đào gia."

"Phụ thân!"

Huynh trưởng gi/ận quá hóa thẹn, hộc ra một búng m/áu rồi ngất lịm đi.

Khương Như Mặc bị đưa về nhị phòng nhà họ Khương ở Hoài Thành.

Trước lúc đi, nàng ta khóc lóc không chịu rời.

Chạy đến c/ầu x/in mẫu thân.

Mẫu thân đang chăm sóc huynh trưởng nằm liệt giường, không hề gặp nàng ta.

Huynh trưởng tiền đồ tan tành, mẫu thân oán h/ận Khương Như Mặc.

Huynh trưởng nghe thấy động tĩnh muốn giúp Khương Như Mặc, bị mẫu thân đ/è lại.

"Con ơi, con sắp đi Dương Châu rồi, cha con không dung nổi nó, con giữ nó lại, chẳng lẽ muốn mang nó theo đến Dương Châu sao?"

Mẫu thân nước mắt đầm đìa, "Nó dùng thân phận gì để theo con đến Dương Châu đây?

Đến Dương Châu hai đứa không rõ ràng, tin tức truyền về kinh thành, con muốn đến cả chức Thông phán cũng không giữ nổi, bị giáng chức mãi sao?"

Huynh trưởng sững sờ.

Đến tận bây giờ huynh ấy vẫn cho rằng mình và Khương Như Mặc không sai, là trong sạch.

Thế nhưng tiền đồ của huynh ấy đã bị hủy, mọi thứ đều không còn.

Giờ mà còn dây dưa với Khương Như Mặc, sau này thứ huynh ấy mất đi sẽ còn nhiều hơn thế.

Huynh ấy sợ rồi.

Thế là huynh ấy thu tay lại, im lặng.

Khương Như Mặc gào thét trong phủ, không ai ra đoái hoài.

Cuối cùng vẫn là ta thấy ồn ào nên ra mặt, sợ tiếng vang truyền ra ngoài khiến Đào phủ càng thêm mất mặt.

"Tìm hai mụ v* có sức lực, đ/è nó lên xe ngựa."

Nàng ta chỉ là phận nữ nhi, sao thoát được.

Nhìn thấy ta, mắt Khương Như Mặc đỏ ngầu.

"Đào Như Tương, tất cả là tại ngươi! Đều là ngươi hại ta!"

"Rõ ràng là ngươi tự làm tự chịu, kéo ta vào làm gì?"

Điểm này Khương Như Mặc và huynh trưởng thật sự rất giống nhau, đều thích đổ lỗi cho người khác.

Họ đúng là anh em ruột th!t.

"Nếu không phải tại ngươi, di phu không thể nào đưa ta đi, tất cả là tại ngươi!"

"Rõ ràng là ngươi tr/ộm gà không được còn mất nắm thóc, xúi giục huynh trưởng muốn hại ta, cuối cùng hại huynh trưởng lại càng hại chính mình."

"Không phải như vậy, ta vô tội, là ngươi ích kỷ đố kỵ không chịu nhường chiếc kim cài tóc cho ta, là ngươi ứ/c hi*p ta, huynh trưởng cũng chỉ là có lòng tốt giúp ta."

Ta cười nhạt, "Khương Như Mặc, lừa người khác thì được, đừng tự lừa chính mình. Đó là kim cài tóc tổ mẫu cho ta, ta dựa vào đâu phải nhường cho ngươi! Ngươi xúi giục huynh trưởng h/ủy ho/ại thanh danh của ta, cuối cùng h/ủy ho/ại chính mình, tất cả đều là ngươi tội nghiệp đáng đời."

Nếu nàng ta biết an phận, chúng ta vốn đã có thể làm chị em tốt.

Nhưng nàng ta không an phận, thấy mẫu thân và huynh trưởng thiên vị mình, liền nảy ý định cư/ớp đoạt mọi thứ của ta.

Nàng ta đố kỵ ta, muốn giẫm đạp ta dưới chân.

Cuối cùng hại người lại hại mình.

Phụ thân đã ra lệnh, đồ đạc trong Đào phủ Khương Như Mặc không được mang đi bất cứ thứ gì.

Nàng ta chỉ được mang theo những thứ lúc đầu mang từ nhà họ Khương đến.

Năm đó nhà họ Khương sa sút, sau khi di mẫu ch*t, của hồi môn đều bị di phu lấp vào n/ợ nần của nhà họ Khương.

Sau này di phu ch*t, chẳng để lại gì cho Khương Như Mặc.

Khương Như Mặc chỉ mang hai bộ quần áo vào Đào phủ.

Những năm này mẫu thân cho nàng ta, huynh trưởng tặng nàng ta, nàng ta đều không được mang đi.

Những thứ đó cuối cùng đều rơi vào tay ta.

Đây gọi là thiên đạo luân hồi!

"Ta không đi!

Ta muốn gặp mẫu thân! Ta muốn gặp huynh trưởng!"

Nàng ta vào phủ không bao lâu đã đổi cách gọi, gọi mẫu thân của ta là mẫu thân.

"Họ sẽ không gặp ngươi đâu, ngươi h/ủy ho/ại tiền đồ của huynh trưởng, huynh ấy không h/ận ngươi thì phụ thân cũng h/ận ngươi. Ngươi còn làm lo/ạn nữa, phụ thân e là đến xe ngựa đưa ngươi về Hoài Thành cũng chẳng chuẩn bị, mà trực tiếp ném ngươi ra khỏi phủ cho xong chuyện."

Khương Như Mặc sợ rồi.

Hôm đó cuộc tranh cãi giữa phụ thân và huynh trưởng rất lớn, cả phủ đều đã truyền tai nhau.

Khương Như Mặc biết mình đã h/ủy ho/ại tiền đồ của huynh trưởng.

Cũng biết mình đã trở thành cái gai trong mắt phụ thân.

Phụ thân là chủ gia đình.

Ông nói muốn đưa Khương Như Mặc đi.

Khương Như Mặc có làm lo/ạn cũng vô ích.

"Đào Như Tương, ngươi chờ đó, ngươi sẽ không đắc ý mãi được đâu!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mùa xuân của cậu em cuồng chị

Chương 13
Tôi là một Omega cuồng chị gái. Khi biết chị gái sắp phải liên hôn, gả cho Cố Thức Tắc, một Alpha đỉnh cấp hơn chị năm tuổi, tôi khóc lóc thảm thiết: "Chị à, chị biết mà! Từ năm bốn tuổi em đã theo đuôi chị rồi, em là nô tài trung thành duy nhất của chị!" " Không có chị bên cạnh, em ăn không ngon, ngủ không yên, chẳng sống nổi nữa!" Ba mẹ bị tôi khóc đến đau cả đầu, phất tay quyết định: "Thôi được, gả một thì gả luôn cả đôi." " Nhà họ Cố có hai cậu con trai. Chị con lấy anh cả, còn con liên hôn với cậu em trai." "Còn có thể như vậy sao?" Sao không nói sớm! Tôi hí hửng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi liên hôn. Cho đến đêm tân hôn. Người anh rể Alpha chậm rãi tháo cà vạt, ngoắc tay về phía tôi: "Lại đây nào, bé con..." ????? Chồng tôi... từ lúc nào đã đổi thành người khác vậy?
9
2 Núi con gái Chương 19
3 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
5 Thanh nữ Chương 10
6 Phúc lợi công ty Chương 18.
8 Người giúp việc Chương 10
11 Chân tướng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tờ giấy báo nhập học không bao giờ tới

Chương 9
Để tìm bạn chơi cho đứa con mắc chứng tự kỷ nhẹ là tôi, bố mẹ đã đón Giang Du Du từ trại trẻ mồ côi về. Họ thề thốt rằng: "Người chúng ta yêu thương nhất chỉ có Tiểu Nguyệt Lượng mà thôi." Thanh mai trúc mã Thịnh Dương cũng cười khẩy: "Mặt trời và mặt trăng vốn là một cặp trời sinh, cô ta là cái thá gì chứ." Thế nhưng, Giang Du Du xinh đẹp hơn tôi, đáng yêu hơn tôi, luôn biết cách khiến họ cười tươi như hoa. Dần dần, bố mẹ và Thịnh Dương bắt đầu ôm ấp lấy cô ta. Họ bắt tôi phải nhường căn phòng lớn nhất cho cô ta. Thậm chí khi tôi chỉ vào chiếc váy sinh nhật bị cắt nát mà hét lên, họ vẫn lập tức che chở cô ta ra sau lưng. "Du Du vốn nhát gan và lương thiện, sao có thể hãm hại con được?" "Thay vì tốn công đố kỵ vì em ấy được mọi người yêu mến, chi bằng hãy tập trung vào việc học đi." Tôi nén một hơi, cày cuốc nửa năm trời để ôn thi đại học. Khi kết quả được công bố, giáo viên chủ nhiệm thông báo một người đỗ Thanh Hoa - Bắc Đại, người còn lại đỗ cao đẳng. Bố mẹ mừng rơi nước mắt, lập tức muốn đưa Giang Du Du đi du lịch nước ngoài. Mặc cho tôi gào khóc, họ vẫn bỏ mặc tôi lại cho chú Dương hàng xóm. "Du Du nói đúng, là do chúng ta quá nuông chiều con, nên con mới buông thả để rồi chỉ đỗ cao đẳng."
Tình cảm
0