Trăng sáng tỏ, lòng tỏ tường

Chương 3

28/07/2026 00:49

“Ta muốn nói với huynh ấy rằng, ta sắp sửa hủy được hôn ước rồi, có thể gả cho huynh ấy rồi!”

Ta vẫn không thuyết phục được Lục La.

Lục La nói, nữ tử phải biết giữ mình, đừng quá chủ động.

Ta suy nghĩ một chút, thấy nàng nói cũng có lý.

Thôi vậy, giữ mình thì giữ mình.

Ta chống cằm suy tính, đợi ca ca A Cẩn trở về, ta sẽ giả vờ như vô tình nhắc nhở huynh ấy.

Ta đã cập kê rồi, chuyện huynh ấy hứa với ta chẳng lẽ không nên thực hiện sao?

Ừm, như vậy chắc không tính là không giữ mình đâu nhỉ?

Ta tự khen mình trong lòng rằng thật thông minh.

Tuy nhiên, kể từ ngày đó, xe ngựa của ta và Lục Cẩn đã bị tách thành hai chiếc.

Không cần mỗi ngày nhìn cái mặt đưa đám của Lục Cẩn, cuộc sống của ta dễ chịu hơn nhiều.

Chỉ là Lục Cẩn dường như không nghĩ như vậy.

Chàng không ngồi cùng một xe với ta nữa, nhưng lại luôn chặn đường ta mỗi khi tan học.

Có một lần ta đang cúi đầu đi, chàng đột nhiên từ bên cạnh nhảy ra, nhìn ta từ trên cao xuống.

“Diệp Minh Nguyệt, có phải nàng cố tình không?”

Ta ngơ ngác ngẩng đầu: “Cố tình cái gì?”

Sắc mặt chàng khó coi, như thể ta n/ợ chàng bao nhiêu bạc vậy.

“Cố tình không thèm để ý đến ta, có phải nàng muốn người khác nghĩ là ta b/ắt n/ạt nàng không?”

Ta mở miệng, muốn nói là huynh quả thực đã b/ắt n/ạt ta mà.

Nhưng nhớ đến lời m/a m/a thường dạy, ta lại nuốt lời vào trong.

“Ta không có giả vờ.”

Ta thành thật trả lời.

“Ta thực sự không để tâm nữa rồi.”

Sắc mặt Lục Cẩn càng đen hơn.

Chàng trừng mắt nhìn ta một cái, xoay người bỏ đi, bước chân nhanh và vội vã, để lại mình ta đứng tại chỗ đầy khó hiểu.

Sau khi tan học, ta kéo Lục La ra phố chọn quà cho ca ca A Cẩn.

Cuối cùng chọn được một miếng ngọc bội có chất lượng cực tốt.

Ta vui vẻ m/ua lấy, nghĩ ngợi một chút, rồi tiện tay lấy thêm một thỏi mực rẻ tiền trên kệ bên cạnh cho Lục Cẩn.

M/a m/a nói đúng, sống nhờ nhà người khác, lễ nghĩa cần có vẫn phải giữ.

Sau khi về phủ, ta đến viện của Lục Cẩn.

Khi ta tới cửa, Lục Cẩn đang luyện ki/ếm.

Ki/ếm khí sắc bén, lá rụng trên mặt đất bị cuốn bay đầy trời.

Nhìn là biết chủ nhân đang không vui chút nào.

Ta đang định xem có nên hai hôm nữa hãy quay lại, thì tiểu tư của chàng đã phát hiện ra ta.

“Diệp tiểu thư tới rồi!”

Lục Cẩn dừng lại, quay đầu nhìn về phía ta, ánh mắt trầm xuống, nhìn đến mức ta thấy gai người.

Một lúc lâu sau, chàng mới thu ki/ếm, lạnh lùng nói một câu: “Vào đi.”

Ta lấy hết can đảm đi vào, đưa quà cho chàng.

“Lục công tử, chuyện trước kia là ta không đúng, đây là lễ vật tạ lỗi của ta.”

Lục Cẩn cúi đầu nhìn một cái, không nhận, nhưng sắc mặt lại khá hơn không ít.

“Nàng đến để xin lỗi sao?”

Ta gật đầu.

Khóe miệng chàng động đậy, nhưng vẫn giữ vẻ cao cao tại thượng đó.

“Diệp Minh Nguyệt, ta đã nói với nàng rồi, ta sẽ không cưới nàng đâu.”

“Ta biết.”

Ta gật đầu rất nghiêm túc.

“Cho nên ta không hề nghĩ đến việc huynh sẽ cưới ta.”

Chàng ngẩn người, đôi mày lại cau lại.

“Nàng biết là tốt rồi.”

Chàng nhận lấy lễ vật, lật qua lật lại trong tay, đột nhiên lại lên tiếng.

“Tuy nhiên, nếu nàng muốn gả cho ta, cũng không phải không được.”

Ta ngẩng đầu nhìn chàng, không hiểu ý chàng là gì.

Chàng cất lễ vật đi, kiêu ngạo hất cằm.

“Đợi ta đón Thư Nghi vào cửa, nếu nàng biết điều, ta có thể cưới nàng làm quý thiếp.”

Quý thiếp.

Ta bị hai chữ này làm cho toàn thân lạnh toát, trừng mắt nhìn chàng.

Lục Cẩn tưởng ta vui đến ngốc người, khóe miệng khẽ nhếch, ánh mắt nhìn ta cũng dịu dàng hơn vài phần, thậm chí còn mang theo vài phần cưng chiều.

Chàng bước lại gần ta một bước, giơ tay định vuốt mặt ta.

“Nàng yên tâm, ta nhất định sẽ đối xử tốt với nàng, Thư Nghi tính tình tốt, chắc chắn sẽ không b/ắt n/ạt nàng đâu...”

Ta lùi lại một bước, né tránh bàn tay chàng.

Nghiêm túc nói:

“Lục công tử, ta sẽ không gả cho huynh.”

“Làm thiếp cũng sẽ không.”

Ta và Lục Cẩn không vui mà tan rã.

Ta tức gi/ận đùng đùng quay về viện của mình, càng nghĩ càng thấy gi/ận.

Quý thiếp?

Chàng vậy mà lại muốn ta làm thiếp?

Kẻ x/ấu! Đồ đáng gh/ét! Đáng ch*t!

Ta cấu x/é chậu lan đang nở rộ trong viện để trút gi/ận, cánh hoa rơi rụng đầy đất.

Lục La xót xa kêu lên.

“Tiểu thư, đây là giống quý đấy! Đắt tiền lắm ạ!”

Ta lúc này mới dừng tay.

Ta tự an ủi mình, ca ca A Cẩn mai sẽ về rồi.

Ca ca A Cẩn từng nói ta là cô nương tốt nhất trên đời.

Ca ca A Cẩn sẽ không bao giờ bắt ta làm quý thiếp gì cả.

Đêm đó ta trằn trọc không ngủ được.

Trong đầu toàn là cảnh ngày mai ca ca A Cẩn trở về, ta nên mặc y phục gì, chải kiểu tóc nào.

Nghĩ mãi, trời đã sáng.

Sáng sớm hôm sau, ta trang điểm kỹ càng, vừa bước ra khỏi viện thì bị Lục phu nhân gọi lại.

“Minh Nguyệt, hôm nay Thánh thượng mở tiệc mừng công cho Tam hoàng tử trong cung, con sửa soạn một chút, cùng chúng ta vào cung.”

Ta đứng ngẩn người.

Tiệc mừng công của Tam hoàng tử... chẳng phải là ở trong cung sao?

Nhưng ta phải đi đón ca ca A Cẩn mà.

Ta do dự một chút, nhỏ giọng lên tiếng.

“Lục phu nhân, hôm nay con có việc, liệu có thể...”

“Có việc gì quan trọng hơn cả việc vào cung sao?”

Lục phu nhân cau mày, giọng điệu tuy dịu dàng nhưng không cho phép từ chối.

“Minh Nguyệt, con là cô nương do Hầu phủ nuôi lớn, phải biết quy củ, Thánh thượng ban tiệc, sao có thể vắng mặt vô cớ?”

Ta cắn môi, rốt cuộc không dám nói thêm gì nữa.

Ta theo Lục phu nhân ra cửa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mùa xuân của cậu em cuồng chị

Chương 13
Tôi là một Omega cuồng chị gái. Khi biết chị gái sắp phải liên hôn, gả cho Cố Thức Tắc, một Alpha đỉnh cấp hơn chị năm tuổi, tôi khóc lóc thảm thiết: "Chị à, chị biết mà! Từ năm bốn tuổi em đã theo đuôi chị rồi, em là nô tài trung thành duy nhất của chị!" " Không có chị bên cạnh, em ăn không ngon, ngủ không yên, chẳng sống nổi nữa!" Ba mẹ bị tôi khóc đến đau cả đầu, phất tay quyết định: "Thôi được, gả một thì gả luôn cả đôi." " Nhà họ Cố có hai cậu con trai. Chị con lấy anh cả, còn con liên hôn với cậu em trai." "Còn có thể như vậy sao?" Sao không nói sớm! Tôi hí hửng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi liên hôn. Cho đến đêm tân hôn. Người anh rể Alpha chậm rãi tháo cà vạt, ngoắc tay về phía tôi: "Lại đây nào, bé con..." ????? Chồng tôi... từ lúc nào đã đổi thành người khác vậy?
9
2 Núi con gái Chương 19
3 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
5 Thanh nữ Chương 10
6 Phúc lợi công ty Chương 18.
8 Người giúp việc Chương 10
11 Chân tướng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm