Bình đạn lướt quá nhanh. Tôi còn chưa kịp nhìn rõ đã bị tình huống trước mắt làm cho trở tay không kịp.
Hề Yến vùi đầu vào vai tôi, hơi thở có chút nặng nề, anh tức gi/ận cắn tôi một cái, như thể không thể nhịn được nữa, lên tiếng tố cáo: "Tôi đã tỏ tình rồi, rõ ràng em cũng nói là thích, thế tức là đồng ý với tôi rồi! Vậy mà giờ hết lần này đến lần khác muốn bỏ rơi tôi, Kỷ Sơ Ninh, em đúng là kẻ có mới nới cũ!"
Tôi vô cùng khó hiểu và chấn động: "Tôi có mới nới cũ hồi nào?"
Hơn nữa chẳng phải anh ta đã yêu Lạc Yểu ngay từ cái nhìn đầu tiên sao?
Không, không đúng.
Chẳng phải anh ta nên tìm bạn đời để cùng trải qua kỳ phát tình sao?
Suy nghĩ này vừa dứt, tôi bỗng cảm thấy có gì đó không ổn.
Tôi đưa tay chạm thử một cái.
Bên tai truyền đến tiếng thở dốc nặng nề.
Tôi bị nóng đến mức rụt tay lại, tim đ/ập thình thịch, giãy giụa muốn thoát ra: "Hề Yến, anh buông tôi ra!"
"Rốt cuộc tôi có chỗ nào không tốt? Hửm?"
Hề Yến không buông tay, nâng gương mặt xinh đẹp tuyệt trần lên sát gần tôi.
Ánh mắt anh có chút mê ly, đôi môi hơi hé mở, ngũ quan không một chỗ nào là không tinh xảo.
Tôi nào đã từng thấy vẻ đẹp như thế, suýt chút nữa là mất trí, hai tay đẩy lồng ngựk trơn nhẵn của anh: "Cái đó, anh bình tĩnh chút, không phải tại anh không tốt."
"Không bình tĩnh nổi."
Cái đuôi cá của anh quấn lấy tôi ch/ặt cứng.
Cứ như thể nếu tôi không đồng ý, anh có thể cùng tôi ngâm mình trong bồn tắm đến tận cùng trời cuối đất vậy.
Nhưng giây tiếp theo, ánh mắt anh bỗng khựng lại ở cánh tay đang bị thương của tôi, ánh nhìn đột ngột tỉnh táo trở lại.
Im lặng một lúc.
Anh bế tôi lên, cái đuôi cá rời khỏi bồn tắm, từng chút một di chuyển về phía trong phòng.
Tôi: "?"
Chưa kịp để tôi phản ứng lại, thân hình tôi đã rơi xuống giường.
Anh quay đầu nhìn quanh, tìm khăn giấy lau sạch nước trên cánh tay tôi, rồi gọi điện cho lễ tân yêu cầu mang hộp c/ứu thương tới.
Tôi nhìn anh thao tác một loạt, có chút ngạc nhiên: "Anh cũng hiểu biết phết nhỉ?"
Anh liếc tôi một cái, không nói gì.
Đợi nhân viên khách sạn mang hộp c/ứu thương tới, anh cẩn thận sát trùng, dán băng cá nhân cho tôi, lúc này mới thở hắt ra ngồi sang một bên.
【Á á á phản diện rõ ràng sắp bước vào kỳ phát tình rồi mà vẫn cố nhịn đấy.】
【Fan thuần ái đổ gục rồi.】
【Nữ phụ ơi, nhìn phản diện đi! Tôi nhớ trong cốt truyện, nữ phụ thích nam chính, lúc biết nam chính gặp chuyện, trên đường vội vã đi tìm nam chính thì bị t/ai n/ạn xe qu/a đ/ời, nam chính lại sống hạnh phúc bên nữ chính, chỉ có phản diện là phát đi/ên thôi.】
Tôi nhìn bình đạn, lồng ngựk thắt lại.
Đây là kết cục của tôi sao?
Đang lúc tâm trí mơ màng, trên vai bỗng được khoác thêm một chiếc áo khoác, bên tai truyền đến giọng nói nhẫn nhịn của Hề Yến: "Em đi đi, nhớ kỹ những gì em đã nói."
Tôi: "..."
Tôi nhìn anh thêm một cái.
Rõ ràng thời gian quen biết chưa lâu, nhưng...
Tại sao nhìn anh đ/au lòng, tôi cũng thấy đ/au lòng theo?
Tôi không hiểu nổi, nhưng lại thấy hoang mang.
Vội vã rời khỏi phòng, tim vẫn còn đ/ập lo/ạn nhịp.
Tôi hấp tấp trở về nhà.
Lạc Yểu và Tần Tải Dương đều ở đó.
Họ không biết đang bàn luận chuyện gì, ngồi rất gần nhau.
Nếu là trước đây, dù tôi thấy kỳ quặc nhưng cũng sẽ sáp lại gần để cùng thảo luận.
Giờ nghĩ lại, tôi đúng là cái bóng đèn siêu to khổng lồ!
Tôi bỗng thấy hơi ngượng ngùng, không nói một lời nào, tự mình về phòng thay đồ.
Đêm đó ngủ chập chờn.
Trong đầu lúc thì hiện lên những dòng bình đạn, lúc thì là gương mặt của Hề Yến.
Anh ấy thích tôi?
Còn tỏ tình với tôi nữa?
Tôi cứ tưởng lúc đó sò điệp chỉ vô tình xếp thành hình trái tim thôi chứ.
Còn về lời tỏ tình...
Tôi bỗng nhớ lại thời đại học.
Tần Tải Dương là thú nhân hồ ly, ngoại hình xuất chúng, rất nhiều nữ sinh thích anh ấy.
Có một cô khóa dưới đến tỏ tình với anh ấy.
Tôi đang đứng gần đó xem náo nhiệt, anh ấy bỗng chỉ vào tôi: "Bạn gái tôi sẽ gh/en đấy."
Thấy vậy, cô nữ sinh đó lủi thủi bỏ đi.
Tôi đứng ngây người tại chỗ, tim đ/ập thình thịch.
Bạn, bạn gái? Tôi nghe nhầm sao?
Đang lúc tôi thất thần, Tần Tải Dương bước tới, thấy tôi ngẩn ngơ liền tiện tay vò rối tóc tôi: "Nghĩ gì thế? May mà có cậu ở đó, không thì phiền ch*t đi được. Đúng rồi, đùa chút thôi, cậu không để ý chứ?"
Tôi hiểu rồi.
Hóa ra chỉ dùng tôi làm lá chắn thôi.
Xem ra là tôi đa tình rồi.
Không rõ là thất vọng hay là gì nữa.
Nhưng tôi không thích bị lợi dụng.
Tôi nghiêm túc nhìn anh ấy: "Lần sau đừng nói như vậy nữa, tránh để người khác hiểu lầm."
"Được rồi, được rồi."
Anh ấy buông lời đáp lại rồi mời tôi uống trà sữa.
Tôi cũng không để tâm nữa.
Cứ tưởng Hề Yến cũng chỉ là đùa giỡn thôi.
Đến ngày hôm sau, khi tôi tỉnh dậy, trong đầu là một mớ hỗn độn.
Đến bữa trưa.
Tần Tải Dương lại đến.
Nếu là trước đây, ít nhiều tôi cũng sẽ nói chuyện vài câu, nhưng hôm nay tôi không nhìn anh ấy, ngồi thẫn thờ trên ghế.
Thấy vậy, chân mày Tần Tải Dương khẽ nhíu lại.
Lạc Yểu liếc nhìn tôi, thăm dò hỏi: "Chị Sơ Ninh, người bạn đó của chị là thú nhân ạ?"
Tôi ậm ừ gật đầu.
Lạc Yểu không hỏi thêm, chỉ nhìn tôi thêm một cái, vẻ mặt muốn nói lại thôi.
Ngược lại, Tần Tải Dương bất chợt lên tiếng: "Nếm thử cái này đi."
Anh ấy gắp một miếng sườn bỏ vào bát Lạc Yểu.
Tôi sững người, rồi vùi đầu vào ăn cơm.
Trước đây sao không nhận ra, hành động của anh ấy và Lạc Yểu lại thân mật quá mức như vậy nhỉ.