Đến tận nửa đêm, tôi mệt đến mức không nhúc nhích được một ngón tay, nhưng anh vẫn tràn đầy năng lượng.
Tôi đưa tay đẩy anh: "Đủ rồi..."
Nhưng lại bị anh giữ ch/ặt lấy bàn tay, mười ngón đan xen.
Giọng nói khàn đục của người cá chui vào tai: "Ninh Ninh, th/uốc ức chế trước đó hình như hết tác dụng rồi..."
Tim tôi chấn động, muốn bò đi nhưng không thể nhúc nhích.
Đúng lúc này, chuông điện thoại trên đầu giường đột nhiên vang lên.
Tôi rút một tay ra để nghe.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói gấp gáp của người lạ: "Xin chào, xin hỏi bạn có quen Tần Tải Dương không? Anh ấy đột nhiên ngất xỉu, phiền bạn qua một chuyến."
Tôi khựng lại.
Tần Tải Dương ngất xỉu sao?
Nhưng chưa kịp để tôi lên tiếng, một bàn tay đã vươn tới, ném điện thoại sang một bên.
Tôi ngước mắt lên, chạm phải ánh mắt u tối của người đàn ông, lộ rõ vẻ chiếm hữu mãnh liệt.
Theo bản năng, tôi ôm lấy cổ anh, trấn an: "Tôi không đi, tự nhiên sẽ có người đi thôi."
Nghe thấy lời tôi, ánh mắt Hề Yến mới dịu lại một chút, anh hôn lên trán tôi: "Đêm còn dài, không được đi đâu cả."
Tôi: "..."
Tôi bắt đầu nghi ngờ.
Trước đó anh ta có thực sự tiêm th/uốc ức chế không vậy??
【Á á á á á á tôi là hội viên cao quý, tôi muốn xem quá trình!】
【Nữ phụ làm tốt lắm!】
【Trong cốt truyện, đợi đến khi nữ phụ ch*t nam chính mới bắt đầu hụt hẫng, hiểu lầm nữ chính, cuối cùng buông bỏ quá khứ rồi mới hạnh phúc bên nữ chính. Tôi xin hỏi? Mạng của nữ phụ chỉ là một phần trong trò chơi của họ thôi sao?】
【Bé Sơ Ninh xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất, phải hạnh phúc nhé!】
Chúng tôi ở lại đó một tuần mới quay về.
Nghe người ta nói, Tần Tải Dương bị hạ đường huyết, vô tình ngã cầu thang nên bị g/ãy tay.
Lạc Yểu đến chăm sóc anh ta.
Tình cảm của hai người họ sâu đậm hơn không ít.
Lần gặp lại, là ở nhà.
Tần Tải Dương đứng trong phòng khách, chắc là đang đợi Lạc Yểu xuống, nghe tiếng động liền quay đầu lại, thấy là tôi, ánh mắt lạnh đi: "Kỷ Sơ Ninh, sao tôi không biết cô lại m/áu lạnh đến thế?"
Tôi im lặng một hồi.
Theo như những gì bình đạn nói trước đó.
Tôi sẽ mất mạng vì đi tìm anh ta.
Biết tin tôi ch*t, anh ta mới nhận ra sự tốt đẹp của tôi, nảy sinh hiểu lầm với Lạc Yểu, xoay vòng một hồi mới thực sự ở bên Lạc Yểu.
...Vòng vo một hồi lớn như vậy, phí sức làm gì cơ chứ.
Nghĩ đến đây, tôi ậm ừ: "Tôi không đi lại là chuyện tốt đấy."
Anh ta phải cảm ơn tôi mới đúng!
Đối diện với thái độ xa cách của tôi, Tần Tải Dương sững sờ, ngay sau đó gi/ận dữ: "Cô nói cái gì?"
Chưa kịp để tôi lên tiếng, phía sau bỗng truyền đến một giọng nói lạnh lùng: "Tai anh đi/ếc à, cô ấy nói cô ấy không muốn đi thăm anh."
Tôi quay đầu lại, eo bỗng có thêm một bàn tay.
Hề Yến ôm tôi vào lòng, nhìn Tần Tải Dương bằng ánh mắt không mấy thiện cảm: "Họ Tần kia, nhớ tránh xa vợ tôi ra một chút nhé."
"Vợ? Hai người ở bên nhau rồi sao?"
Tần Tải Dương rõ ràng không thể tin nổi, quay đầu nhìn tôi.
Tôi gật đầu, không phủ nhận.
Lạc Yểu từ trên lầu đi xuống, thấy tôi và Hề Yến đi cùng nhau, mỉm cười: "Chúc mừng nhé."
Hề Yến chỉ liếc cô ấy một cái rồi thu hồi ánh mắt.
Đợi anh xách vali giúp tôi ra cửa, tôi không nhịn được hỏi: "Anh không thấy Lạc Yểu xinh đẹp sao?"
Hề Yến hỏi ngược lại: "Tôi không đẹp sao?"
Tôi: "??"
Cái này sao so sánh được?
Nhưng tôi vẫn thành thật gật đầu: "Anh đẹp."
Với tư cách là người cá, nhan sắc của anh đương nhiên là nhất rồi.
Nghe vậy, khóe môi Hề Yến khẽ nhếch, rõ ràng là rất vui vẻ.
Tôi chuyển ra khỏi nhà họ Lạc.
Vì học mỹ thuật ở đại học, ki/ếm tiền bằng cách vẽ truyện tranh nên ở đâu cũng không quan trọng.
Thế là chúng tôi chọn một ngôi nhà gần biển.
Lâu sau đó.
Nghe người ta nói, Lạc Yểu vẫn không ở bên Tần Tải Dương.
Tần Tải Dương đối xử tốt với cô ấy, nhưng luôn không tỏ tình, thỉnh thoảng còn hỏi thăm tin tức của tôi.
Lạc Yểu chán ngấy kiểu này, chuyển sang ở bên một thú nhân dịu dàng khác.
Tôi nghe rồi thôi, lén nhìn Hề Yến đang thắt tạp dề, chăm chú rửa bát ở cách đó không xa.
Ừm, phải trân trọng người trước mắt.
Cuộc sống ở đây rất an nhàn.
Khi thời tiết đẹp.
Có thể đi câu cá.
Khi thời tiết không đẹp.
Tôi nhìn người cá đang sáp lại gần, vịn eo chuẩn bị chạy trốn, nhưng lại bị anh ôm lấy: "Vợ ơi, cá của em đã cắn câu rồi, mau tiếp nhận đi."
Tôi: "..."
Anh ấy hư hỏng rồi!
(Hết truyện)