Ta vừa định mở lời, huynh trưởng đã lạnh lùng ngắt lời: "Đủ rồi, Bảo Ý là tài nữ nổi danh khắp kinh thành, ngươi chẳng qua chỉ là kẻ thêu thùa mấy món đồ chơi nhỏ trong cung, ngay cả nha hoàn cũng không bằng. Bảo Ý chịu đi cùng ngươi là đã ban ơn cho ngươi rồi, đừng có mà không biết điều."
"Hãy chăm sóc tỷ tỷ cho tốt, hai người là chị em ruột th!t, đừng có giở trò tâm cơ."
Đến hoa đình, Trần Hướng An là người đầu tiên nhìn thấy chúng ta, lập tức kéo tỷ tỷ đến bái kiến Quý phi.
"Dì, đây chính là Bảo Ý cô nương mà con từng nhắc tới với người, nàng tài hoa xuất chúng, hiểu chuyện lại biết ý, chắc chắn người sẽ thích."
Thế nhưng Quý phi lại trực tiếp phớt lờ tỷ tỷ đang rạng rỡ xuân sắc, vẫy tay bảo ta ngồi xuống bên cạnh người.
Ta gắng gượng thân thể trò chuyện cùng Quý phi, không để ý tới Trần Hướng An và tỷ tỷ đang biến sắc ở bên cạnh.
Trần Hướng An kéo ta ra chỗ vắng vẻ để quở trách.
"Ngày thường ngươi đối đãi với người khác rất tốt, tại sao lại không dung nổi tỷ tỷ của mình?"
"Nàng nhiều năm không ở kinh thành, khó khăn lắm mới trở về, rất cần kết giao bạn bè và quý nhân, ngươi vốn đã có qu/an h/ệ thân thiết với dì, tại sao không chịu giúp nàng một tay, ngược lại còn tranh sủng với nàng?"
Ta và Trần Hướng An quen biết nhiều năm, đây là lần đầu tiên chàng chất vấn ta như vậy.
Ta hừ lạnh một tiếng, từng chữ từng chữ cay nghiệt thốt ra: "Quý phi thích nói chuyện với ai đâu phải chuyện ta có thể quyết định?"
"Có lẽ là do mệnh tỷ ấy không tốt, không lọt vào mắt xanh của Quý phi mà thôi."
Tiết Bảo Ý nghe thấy động tĩnh liền chạy tới can ngăn, vừa nghe vậy liền nắm ch/ặt tay ta, đột ngột quỳ xuống trước mặt ta: "Muội muội đừng gi/ận, là tỷ tỷ sai rồi, ta trời sinh vô phúc, đáng đời phải ở nơi khỉ ho cò gáy mà thủ tiết cả đời."
Nàng ta cố ý đ/è mạnh lên vết thương của ta, đ/au đến mức ta phải dùng sức hất văng nàng ta ra, tận mắt nhìn thấy mặt nàng ta hứng trọn một cái t/át của ta.
Trần Hướng An không hề để ý đến bàn tay đang r/un r/ẩy của ta, chỉ theo bản năng ôm lấy Tiết Bảo Ý, quát lớn với ta một tiếng.
"Tiết Tri Ý, ngươi thật to gan!"
Ánh mắt Trần Hướng An nhìn ta tràn đầy thất vọng.
"Nói thật cho ngươi biết, từ nửa năm trước khi quen thân với Bảo Ý, ta không cách nào lừa dối bản thân được nữa."
"Ta và ngươi là thanh mai trúc mã, là hôn ước do cha mẹ đặt, nhưng ta và Bảo Ý lại là tình yêu sét đá/nh, tri kỷ sâu đậm."
"Nếu ngươi vẫn muốn gả cho ta, thì hãy sớm chuẩn bị tâm thế làm thiếp đi, sau này đối với Bảo Ý, phải cung kính lễ phép."
Chàng bỏ lại ta rồi sải bước rời đi.
Cơn đ/au trên tay khiến nước mắt ta trào ra.
Ta mười tuổi đơn đ/ộc vào cung, người đầu tiên đối xử tốt với ta chính là Trần Hướng An.
Vì quá nhớ mẫu thân, nước mắt ta làm ướt tấm khăn dành cho quý nhân, bị m/a m/a quản giáo ph/ạt quỳ ngoài trường nhai.
Ta vừa đói vừa sợ, chính Trần Hướng An đã cho ta điểm tâm, c/ứu mạng ta.
Chàng cứ thỉnh thoảng lại lẻn đến nói chuyện cùng ta, gửi điểm tâm, bầu bạn cùng ta qua những ngày tháng khổ sở nhất.
Chúng ta quen biết thấu hiểu nhau mười năm, chàng từng đỏ mặt hứa hẹn sẽ rước ta vào cửa một cách vẻ vang.
Năm đầu không thể thành thân, chàng trèo tường tìm ta, gửi quà dỗ dành ta vui vẻ.
Năm thứ hai ta bị thương nằm liệt giường, chàng ngày ngày viết thư gửi gắm tình cảm, an ủi ta không cần để tâm, nói kiếp này không lấy ai ngoài ta.
Nhưng lần này, chàng nói ta to gan.
Đêm đó ta ngủ mê man không yên giấc, nửa đêm bị mẫu thân kéo xuống giường ta mới muộn màng nhận ra mình đã phát sốt.
Ta khản đặc không thốt nên lời, toàn thân vừa nóng vừa lạnh, thế nhưng mẫu thân chỉ tạt cho ta một chậu nước lạnh, ép ta phải quỳ trong sân của tỷ tỷ mà dập đầu tạ lỗi.
Lúc này ta mới biết, sau khi tỷ tỷ được đưa về nhà đã tự nh/ốt mình trong phòng khóc suốt đêm, rồi để lại thư tuyệt mệnh tr/eo c/ổ t/ự v*n.
Mẫu thân mắt đỏ ngầu, bóp cổ ta m/ắng nhiếc.
"Tỷ tỷ ngươi vốn đã khổ sở vì chuyện hôn nhân từ lâu, ngươi lại nói mệnh nàng không tốt, còn dám động tay động chân với nàng, ngươi cố tình muốn hại ch*t nó phải không!"
"Lúc sinh ngươi ra đã có đại sư đoán ngươi mệnh cô sát, không có duyên thân thuộc, quả nhiên ngươi là tai họa!"
Vì sốt cao, mẫu thân trước mắt trở nên vặn vẹo mờ ảo, chỉ có sự c/ăm h/ận trong mắt người là th/iêu đ/ốt khiến ta sợ hãi.
Một người mẹ đối với con gái, cũng có thể có sự c/ăm h/ận lớn đến thế sao?
Cổ họng ta đ/au như nuốt phải d/ao: "Mẫu thân, con cũng là con gái của người mà."
Trên mặt ta vệt nước lạnh lẽo chảy qua, trong đầu lại vô thức nhớ về một chuyện nhỏ thuở ấu thơ.
Khi đó ta bị cảm, đột ngột sốt cao, dữ dội khôn cùng, ta co gi/ật kinh hãi, trước mắt luôn hiện lên những bóng m/a kỳ dị.
Lần đầu tiên ta khóc gọi mẫu thân đã nhận được hồi đáp.
Ba giờ sáng, mẫu thân từ chỗ tỷ tỷ vội vã chạy đến, cơ thể ấm áp ôm ch/ặt lấy ta, bàn tay từng chút từng chút vuốt ve tóc ta, miệng gọi "ngoan ngoãn".
Vì còn nhỏ tuổi, đại phu không dám dùng th/uốc mạnh, mẫu thân liền ôm ta vào lòng, từng chút dùng khăn thấm nước lau người cho ta, suốt một đêm không hề chợp mắt.
Cho đến ngày hôm sau ta hạ sốt, an tâm ngủ trong lòng người, trong cơn mơ màng ta thấy nụ cười dịu dàng của mẫu thân.
Đó là lần đầu tiên ta tin chắc rằng, mình cũng là đứa con gái được mẫu thân yêu thương.
Ta không biết mình đã ngất đi từ bao giờ, đến khi tỉnh lại, tay chân đều bủn rủn yếu ớt.
Ta bị nh/ốt trong phòng, mỗi ngày có hai nha hoàn mang cơm đến cho ta, sau đó ép ta lạy Phật cầu phúc.
Mẫu thân nói tỷ tỷ hôn mê bất tỉnh là do sát khí của ta xung khắc với nàng, bắt buộc phải dập đầu tụng kinh để cầu bình an cho nàng.
Hai nha hoàn cứ thế từng cái từng cái ấn đầu ta đ/ập mạnh xuống sàn, chỉ vì mẫu thân nói dập đầu càng mạnh càng linh nghiệm.
Trán ta chảy m/áu rồi đóng vảy, mẫu thân chưa bao giờ đến xem lấy một lần.
Đến ngày thứ mười lăm dập đầu, tỷ tỷ tỉnh lại.