Thế nhưng tôi thực sự không nhịn được, ngáp một cái.

Sắc mặt Thẩm Diệu trầm xuống.

"Thẩm Niệm, cậu có thể lịch sự một chút được không?"

Tôi nhìn cây đàn piano, chậm rãi lên tiếng.

"Cô ấy đàn sai rồi."

Tiếng đàn ngưng bặt.

Ngón tay Thẩm Tinh Miên cứng đờ trên phím đàn.

Cả hội trường đều nhìn về phía tôi.

Thẩm Diệu tức quá hóa cười.

"Cậu có biết mình đang nói gì không?"

"'Con thuyền trăng nhỏ' là bản nhạc Thẩm Tinh Miên tự sáng tác năm năm tuổi, từng giành giải Vàng sáng tác thiếu nhi, được biết bao nhiêu giáo viên khen ngợi. Giờ cậu mở miệng ra là nói cô ấy đàn sai, có phải cậu nghĩ cả thế giới này đều phải xoay quanh cậu không?"

Tôi cũng ngẩn người một chút.

"Cô ấy tự sáng tác ư?"

Sắc mặt Thẩm Tinh Miên tái nhợt, nước mắt lại trào ra.

"Chị, có phải chị không thích em đàn bản nhạc này không?"

"Nếu chị thấy khó chịu, em có thể không đàn nữa."

Trong phòng quan sát, mẹ tôi cũng nhíu mày, giọng điệu mang theo sự bất mãn không thể kìm nén.

"Niệm Niệm."

"Em gái con luyện đàn từ nhỏ không dễ dàng gì, con không biết thì đừng có nói bậy."

Trong mắt mẹ, tôi mãi mãi là đứa không biết gì.

Không biết thi cử, không biết ăn nói, không biết lấy lòng người khác.

Ngay cả thứ do chính mình viết ra, tôi cũng suýt nữa quên sạch sành sanh.

Thế nhưng khi giai điệu đó vang lên, màn sương trong đầu tôi dần dần bị xua tan.

Tôi nhớ đến cây đàn organ bong tróc sơn ở hành lang trại trẻ mồ côi.

Nhớ đến năm năm tuổi ấy, viện trưởng ngồi xổm trước mặt tôi, xoa đầu tôi bảo:

"Niệm Niệm, hôm nay sẽ có một cặp vợ chồng rất giàu đến xem trẻ."

"Chẳng phải con luôn muốn tìm mẹ sao? Vậy con đàn một khúc thật hay, biết đâu họ sẽ thích con đấy."

Thế là tôi đem tất cả những vầng trăng mà mình có thể nghĩ ra vào tối hôm đó, đàn hết vào bản nhạc ấy.

Đàn mãi, đàn suốt cả buổi chiều.

Đàn đến mức ngón tay đ/au nhức.

Đàn đến khi trời tối, vầng trăng nhô lên bên cửa sổ.

Tôi hỏi viện trưởng: "Mẹ có phải đang lần theo ánh trăng mà đến không?"

Viện trưởng đáp: "Phải đó."

Vì thế bản nhạc ấy vốn dĩ không tên là 'Con thuyền trăng nhỏ'.

Nó tên là 'Mẹ đến đón con'.

Sau đó cặp vợ chồng ấy quả thực đã đến.

Người phụ nữ nghe xong bản nhạc cô bé đàn, đôi mắt đỏ hoe rồi ôm chầm lấy cô bé.

Người được đón đi không phải là tôi.

Mà là Thẩm Tinh Miên, cô bé mặc váy trắng đứng trước cây đàn piano.

Còn lúc này, cô ta đang ngồi trước ống kính, đàn bản nhạc tôi viết cho mẹ.

Trong phòng quan sát, mẹ tôi đỏ mắt nói:

"Tinh Miên năm tuổi đã yêu thương mẹ đến vậy, mẹ làm sao có thể không thương con bé?"

Tôi nghiêng đầu thắc mắc: "Nhưng bản nhạc này rõ ràng là con viết, nó cũng không tên là 'Con thuyền trăng nhỏ'."

Thẩm Tinh Miên trở nên lúng túng, bồn chồn túm lấy gấu váy.

"Chị, em không biết tại sao chị lại đột nhiên nói như vậy."

"Bản nhạc này rất quan trọng với em."

"Năm đó chính là nhờ em đàn nó, mẹ mới quyết định đưa em về nhà họ Thẩm."

Câu nói này vừa thốt ra, trong phòng quan sát, mẹ tôi lại nhớ về cô bé mặc váy trắng ngồi trước đàn năm nào.

E dè nói với bà: "Dì ơi, con viết tặng dì đó".

Bà che miệng, giọng nghẹn ngào r/un r/ẩy.

"Tinh Miên lúc đó mới năm tuổi."

"Con bé nói, nó không có mẹ, nên muốn tặng bản nhạc này cho tôi."

Khung chat cũng đ/au lòng thay cho cô ta.

【Hu hu hu em gái thật sự quá ngoan.】

【Thẩm Niệm bị b/ệnh à, đến cả ký ức tuổi thơ quan trọng nhất của em gái cũng muốn cư/ớp.】

【Cô ta mới làm được hai câu đề mà đã bay bổng lên rồi sao? Còn định ăn vạ bản nhạc gốc nữa?】

【Loại người này thật kinh t/ởm, bản thân không có tài năng thì bảo người khác là hàng giả.】

Thẩm Diệu chắn trước ống kính, hạ thấp giọng cảnh cáo tôi.

"Thẩm Niệm, hôm nay nếu cậu dám phá hỏng bản nhạc của Tinh Miên, tôi sẽ không tha cho cậu đâu."

Tôi tò mò nhìn anh ta.

"Vậy anh định không tha cho tôi thế nào?"

Thẩm Diệu nghẹn lời.

Tôi nghiêm túc suy nghĩ một chút, rồi hỏi lại: "Không cho tôi ăn cơm à?"

Sắc mặt anh ta lập tức tái mét.

Tại hiện trường có người không nhịn được cười thành tiếng.

Đạo diễn vội vã ho khan hai tiếng, kéo chủ đề trở lại.

"Vì Thẩm Niệm nói Tinh Miên đàn sai, hay là chúng ta để Thẩm Niệm thử xem sao?"

Thẩm Diệu lập tức từ chối: "Nó còn chưa từng học đàn piano."

Đạo diễn cười rất khôn khéo.

"Chỉ là hiệu ứng chương trình thôi mà, mọi người không cần quá nghiêm túc đâu."

Ông ta nói rồi nhìn sang tôi.

"Thẩm Niệm, được không?"

Tôi muốn nói là không được.

Nhân viên vừa hay xách hộp cơm đi ngang qua hậu trường, tôi ngửi thấy mùi sườn kho thơm phức.

"Đạo diễn, tôi đàn xong có được ăn cơm không?"

Khóe miệng đạo diễn gi/ật gi/ật, lập tức đáp: "Được."

Tôi đứng dậy, bước đến trước cây đàn piano.

Khi tôi ngồi xuống, ngón tay đặt lên phím đàn.

Trong một khoảnh khắc, đầu óc tôi lại trống rỗng.

Dưới sân khấu có người cười khẩy.

Tôi hồi nhỏ không với tới phím trầm, mỗi lần đều phải nhón chân, nửa người nằm rạp lên đàn mới có thể nhấn xuống.

Ngay khi tôi nhấn nốt nhạc đầu tiên, mọi thứ đều ùa về.

Thẩm Tinh Miên đàn rất đẹp, rất mượt mà, giống như chiếc hộp nhạc đắt tiền nhất trong trung tâm thương mại.

Còn tôi đàn rất chậm.

Những đoạn đầu ngắt quãng, giống như một đứa trẻ vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại.

Đến đoạn điệp khúc, giai điệu bừng sáng.

Đó là một đứa trẻ ngồi bên cửa sổ trại trẻ mồ côi, cố gắng nhét tất cả sự ngoan ngoãn, hiểu chuyện mà mình có thể nghĩ ra vào một bài hát.

Cô bé nghĩ rằng, chỉ cần mình đủ tốt, mẹ sẽ đến đón mình.

Hiện trường chìm vào bầu không khí im lặng, sợ rằng sẽ làm vỡ tan bản nhạc.

Tôi đàn đến đoạn cuối, nơi mà Thẩm Tinh Miên đã dừng lại.

Nhưng bản nhạc thực sự vẫn chưa kết thúc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mùa xuân của cậu em cuồng chị

Chương 13
Tôi là một Omega cuồng chị gái. Khi biết chị gái sắp phải liên hôn, gả cho Cố Thức Tắc, một Alpha đỉnh cấp hơn chị năm tuổi, tôi khóc lóc thảm thiết: "Chị à, chị biết mà! Từ năm bốn tuổi em đã theo đuôi chị rồi, em là nô tài trung thành duy nhất của chị!" " Không có chị bên cạnh, em ăn không ngon, ngủ không yên, chẳng sống nổi nữa!" Ba mẹ bị tôi khóc đến đau cả đầu, phất tay quyết định: "Thôi được, gả một thì gả luôn cả đôi." " Nhà họ Cố có hai cậu con trai. Chị con lấy anh cả, còn con liên hôn với cậu em trai." "Còn có thể như vậy sao?" Sao không nói sớm! Tôi hí hửng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi liên hôn. Cho đến đêm tân hôn. Người anh rể Alpha chậm rãi tháo cà vạt, ngoắc tay về phía tôi: "Lại đây nào, bé con..." ????? Chồng tôi... từ lúc nào đã đổi thành người khác vậy?
9
2 Núi con gái Chương 19
3 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
5 Thanh nữ Chương 10
6 Phúc lợi công ty Chương 18.
8 Người giúp việc Chương 10
11 Chân tướng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm