Lạc Sơ quay người bỏ đi, rời đi đầy nhếch nhác dưới sự vây hãm của đám phóng viên.

Sau ngày hôm đó, dư luận hoàn toàn mất kiểm soát.

Khi phía thương hiệu gọi điện đến, giọng điệu còn cứng rắn hơn lần trước.

“Cô Lạc, nếu Lâm Huống Dã thực sự muốn chấm dứt hợp đồng với cô, vậy chúng tôi không thể ký hợp đồng với cô được nữa.”

“Cô nên biết, lý do cô trở thành người đại diện nổi tiếng trong giới đều là nhờ dựa hơi ai, nếu không có Lâm Huống Dã, tôi nghĩ sẽ chẳng có nhà quảng cáo nào muốn hợp tác với cô đâu.”

Lạc Sơ cầm điện thoại, nghe tiếng tút tút sau khi đối phương cúp máy, cô ngồi trên ghế rất lâu.

Những dòng bình luận cũng thi nhau khuyên nhủ.

【Xin lỗi đi con gái, xin lỗi nam chính để dàn xếp chuyện này đi, nếu không những nỗ lực bao năm qua của cậu sẽ đổ sông đổ biển hết đấy.】

【Nam chính bây giờ cứ nhìn điện thoại mãi, chỉ đợi cậu nhắn tin qua thôi! Chỉ cần cậu cúi đầu, anh ta lập tức sẽ đính chính mọi chuyện!】

Lạc Sơ nhếch môi, bỗng thấy rất mệt mỏi.

Lâm Huống Dã quá biết điểm yếu của cô nằm ở đâu, người từng thân mật nhất khi đ/âm d/ao lại là người biết rõ đ/âm vào đâu là đ/au nhất.

Lạc Sơ như từ bỏ, lấy điện thoại ra, gửi cho Lâm Huống Dã: “Xin lỗi.”

Gần như ngay giây sau, Lâm Huống Dã đã nhắn lại.

“Tôi đã nói từ sớm rồi, là em cần tôi, chứ không phải tôi cần em.”

Lạc Sơ thở nghẹn, hốc mắt đỏ hoe, hồi lâu không thốt nên lời.

Những ngày sau đó, Lạc Sơ luôn tăng ca ở văn phòng để xử lý dư luận trên mạng.

Ngay cả khi Lâm Huống Dã đăng bài đính chính trên Instagram rằng mọi chuyện chỉ là đùa giỡn, cũng không thể ngăn cản sự chế giễu của cả mạng xã hội đối với Lạc Sơ.

Ngày hôm nay, Lạc Sơ vừa chuẩn bị tan làm thì thấy tin nhắn Lâm Huống Dã gửi đến.

“Đến đón tôi về nhà.”

Không lý do, anh ra lệnh cho cô như vậy.

Lạc Sơ thở dài, cam chịu lái xe đến sân tập.

Lâm Huống Dã vừa kết thúc buổi tập, ngồi lên xe liền hài lòng nói: “Hôm nay cô đến nhanh đấy, tôi rất hài lòng.”

Lạc Sơ không muốn để ý đến anh.

Nhưng Lâm Huống Dã lại không buông tha mà sát lại gần.

“Sao không trả lời tôi?”

Lạc Sơ lái xe vào con đường vắng vẻ, ánh mắt chỉ nhìn thẳng phía trước.

Lâm Huống Dã sa sầm mặt mày, đột nhiên vươn tay, kéo mạnh phanh tay!

Chiếc xe chao đảo dữ dội, mất lái lao về phía lan can bên đường!

Khoảnh khắc đó, trong đầu Lạc Sơ bỗng hiện lên hình ảnh vụ t/ai n/ạn xe hơi trước kia, n/ão bộ cô trống rỗng, ngồi trên ghế lái với cơ thể lạnh toát, bất động.

Lâm Huống Dã lao tới cư/ớp lấy vô lăng, đá/nh mạnh sang hướng ngược lại.

Chiếc xe quẹt vào lan can rồi lệch hướng, dừng lại bên đường.

Lâm Huống Dã thở dốc quay đầu lại, chất vấn: “Cô đi/ên rồi à? Sao không tránh?”

Lạc Sơ lặng lẽ quay đầu nhìn anh.

Im lặng vài giây, cô lên tiếng.

“Tôi nhớ ra tại sao mình gặp t/ai n/ạn rồi.”

Khi đó Lạc Sơ đang lái xe thì điện thoại nhận được một tin nhắn lạ.

Sau khi xem xong, tâm trí cô chấn động, nhất thời không chú ý nên đ/âm vào cái cây lớn bên đường.

Từ đó, cô mất đi toàn bộ ký ức.

Đôi tay đang nắm vô lăng của Lạc Sơ lúc này đang r/un r/ẩy nhẹ.

Những nỗi đ/au bị phong ấn dưới lớp “ký ức” từ từ trào dâng từ sâu trong lồng ngựk.

Giống như bị ném vào hồ băng, từ đầu ngón chân bắt đầu đóng băng từng chút một.

Cô gần như không thở nổi.

Lâm Huống Dã sững sờ ở ghế phụ, giọng khàn đi: “Cô nhớ ra chuyện gì?”

Lạc Sơ không nhìn anh, chỉ nói: “Xuống xe.”

“Cô nói gì?”

Lạc Sơ cuối cùng cũng quay đầu nhìn anh: “Tôi nói, xuống xe.”

Lâm Huống Dã nhìn chằm chằm cô hai giây, nhận ra cô không phải đang đùa, sắc mặt trầm xuống, anh đẩy cửa xe bước xuống.

Cánh cửa bị anh đóng sầm lại, phát ra tiếng động lớn.

Lạc Sơ không chút do dự lái xe vượt qua anh, tiến về phía trước.

Lúc này những dòng bình luận mới đi/ên cuồ/ng chạy lên.

【Nữ chính nhớ lại toàn bộ ký ức rồi sao?】

【Nhìn không giống lắm, có vẻ như chỉ nhớ lại chuyện trước khi xảy ra t/ai n/ạn thôi. Có ai theo dõi truyện từ đầu cho tôi biết, rốt cuộc trước khi t/ai n/ạn nữ chính đã nhìn thấy gì không?】

【Là -- ảnh giường chiếu của nam chính với người khác.】

## Chương 7

【... Mẹ kiếp.】

Lạc Sơ siết ch/ặt vô lăng, lúc này hốc mắt mới từ từ đỏ lên.

Sau ngày hôm đó, công việc của Lâm Huống Dã không còn qua tay Lạc Sơ nữa.

Anh đơn phương tuyên án hình ph/ạt dành cho cô.

Từ đó, lịch trình của Lạc Sơ trống rỗng, cô thậm chí còn cảm thấy hơi lạc lõng.

Vì vậy, cô chạy đến hỏi trợ lý: “Còn việc gì tôi có thể làm không?”

Trợ lý ngẩng đầu nghĩ ngợi: “Chị Lạc, sân bóng đ/á nông thôn mà chúng ta quyên góp trong nước đã xây xong rồi, chị có muốn đưa vài phóng viên qua đó làm truyền thông không?”

Cô ấy nói thêm: “Coi như đi giải khuây.”

Lạc Sơ gật đầu.

Khi cô trở về nước sau vài năm, đứng trước sân cỏ mới tinh đó, trái tim vốn bí bách lâu ngày bỗng nhẹ nhõm hơn một chút.

Lạc Sơ nhìn lướt qua, ánh mắt bỗng bị thu hút bởi một thiếu niên trên sân.

Cậu ta khoảng 18, 19 tuổi, cởi trần, để lộ cơ bắp săn chắc đầy sức mạnh, quả bóng dưới chân như nghe lời y như mọc trên chân cậu ta vậy.

Thiếu niên xoay người, dễ dàng vượt qua mấy hậu vệ, vung chân sút bóng.

Trong động tác mang theo sự hoang dã xông xáo, nhưng đáy mắt lại rực ch/áy lòng nhiệt huyết và dã tâm thuần túy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mùa xuân của cậu em cuồng chị

Chương 13
Tôi là một Omega cuồng chị gái. Khi biết chị gái sắp phải liên hôn, gả cho Cố Thức Tắc, một Alpha đỉnh cấp hơn chị năm tuổi, tôi khóc lóc thảm thiết: "Chị à, chị biết mà! Từ năm bốn tuổi em đã theo đuôi chị rồi, em là nô tài trung thành duy nhất của chị!" " Không có chị bên cạnh, em ăn không ngon, ngủ không yên, chẳng sống nổi nữa!" Ba mẹ bị tôi khóc đến đau cả đầu, phất tay quyết định: "Thôi được, gả một thì gả luôn cả đôi." " Nhà họ Cố có hai cậu con trai. Chị con lấy anh cả, còn con liên hôn với cậu em trai." "Còn có thể như vậy sao?" Sao không nói sớm! Tôi hí hửng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi liên hôn. Cho đến đêm tân hôn. Người anh rể Alpha chậm rãi tháo cà vạt, ngoắc tay về phía tôi: "Lại đây nào, bé con..." ????? Chồng tôi... từ lúc nào đã đổi thành người khác vậy?
9
2 Núi con gái Chương 19
3 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
5 Thanh nữ Chương 10
6 Phúc lợi công ty Chương 18.
8 Người giúp việc Chương 10
11 Chân tướng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bố mẹ lấy tiền học phí của tôi mua máy tính cho em gái, tôi từ mặt họ

Chương 8
Chỉ vì bố mẹ nói không có tiền cho tôi học đại học, tôi đã đi làm thêm tại một nhà hàng suốt hai tháng hè. Sau hai tháng rửa bát kiếm được 6.000 tệ, khi tiền vừa về tài khoản, bố mẹ chẳng những không khen tôi mà còn gọi em gái đến. "Tiểu Sanh, chẳng phải con vẫn luôn muốn đổi máy tính sao? 6.000 này con cầm lấy đi." "Dù sao chị con cũng không học đại học được, giữ lại cũng vô dụng." Em gái bĩu môi: "Chút tiền này thì thấm vào đâu, con muốn cái máy tính Apple, hơn 8.000 cơ!" Anh trai ở bên cạnh nghe vậy, lập tức lấy ra 3.000, cười đầy cưng chiều. "Tiểu Sanh, đừng buồn, phần còn lại anh bù cho em." Anh ấy đã quên mất. 3.000 này là số tiền anh ấy dành dụm rất lâu, đã hứa sẽ dùng để mua quà chúc mừng tôi đỗ đại học. Em gái nhận tiền, liếc nhìn tôi một cái. "Cảm ơn bố mẹ, cảm ơn anh trai, biết ngay là mọi người cưng chiều con nhất!" Họ bàn tán về chiếc máy tính Apple đời mới nhất, không thèm nhìn tôi lấy một lần, cầm tiền rồi ôm lấy em gái bước ra cửa. Cánh cửa đóng lại, tôi nhìn đôi bàn tay sưng tấy của mình. Căn bệnh viêm bao gân do rửa bát quá nhiều dường như càng đau nhức hơn.
Tình cảm
3
Bốc thăm Chương 7