Trong video, Lâm Huống Dã ngồi tại bàn phỏng vấn. Phóng viên hỏi anh: “Anh Lâm, về mối qu/an h/ệ giữa anh và cô Thẩm Mạn, trên mạng có rất nhiều đồn đoán, anh có thể phản hồi trực diện được không?”

Lâm Huống Dã ngồi thẳng người trước ống kính. Nụ cười trên mặt anh thu lại, biểu cảm trở nên vô cùng nghiêm túc.

“Tôi và cô Thẩm Mạn không có bất kỳ mối qu/an h/ệ cá nhân nào.” Anh nói, giọng điệu rõ ràng và trầm ổn, “Trước đây không có, bây giờ không có, và sau này cũng sẽ không có.”

## Chương 45

Phóng viên truy vấn: “Nhưng trước đó hai người từng có những tương tác thân mật ở nơi công cộng...”

“Đó là lúc tôi đang dỗi.” Lâm Huống Dã nói, ánh mắt anh nhìn thẳng vào ống kính, như thể đang nói với một người nào đó, “Tôi đã làm một số việc rất thiếu chín chắn, làm tổn thương người không đáng bị tổn thương.”

“Những hành động đó không đại diện cho bất kỳ tình cảm chân thật nào, chỉ là lúc đó tôi không hiểu chuyện.”

Anh dừng lại một chút rồi bổ sung: “Còn về những bức ảnh mà cô Thẩm đăng tải, tất cả đều là ảnh ghép, tôi đã ủy thác luật sư xử lý, sau này sẽ có các thủ tục pháp lý.”

Những dòng bình luận bùng n/ổ trên màn hình phỏng vấn--

【Nam chính cuối cùng cũng thành thật bày tỏ lòng mình rồi! Từng chữ anh ấy nói đều là cho nữ chính nghe đấy.】

【Cảnh cáo bằng thư luật sư! Nữ phụ xong đời rồi, lần này nam chính làm thật đấy.】

【Trước đây anh ấy không phản hồi, để nữ phụ nhảy nhót lâu như vậy, giờ một câu “ảnh ghép” trực tiếp tiễn cô ta đi luôn.】

Lạc Sơ tạm dừng video, gửi một tin nhắn cho trợ lý: 【Tình hình dư luận bên phía Thẩm Mạn thế nào rồi?】

Trợ lý trả lời rất nhanh: 【Sau khi Lâm Huống Dã nhận phỏng vấn, dư luận lập tức đảo chiều. Khu bình luận của Thẩm Mạn giờ toàn là ch/ửi cô ta hám danh, cô ta cũng đã xóa hết các bài đăng rồi.】

【Tôi còn nghe nói visa của cô ta sắp hết hạn, cô ta ở lại Anh là nhờ hợp đồng ngắn hạn với câu lạc bộ, giờ xảy ra chuyện này chắc là không gia hạn được nữa, có lẽ sẽ về nước thôi.】

Lạc Sơ đặt điện thoại xuống, xoay người. Ngoài cửa sổ là bầu trời đêm Qatar, những vì sao rất sáng.

Lạc Sơ nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên những lời Lâm Huống Dã nói trước ống kính tại buổi phỏng vấn, và biểu cảm của anh khi hỏi cô “Em còn gh/ét anh không?” trong đường hầm sau trận đấu.

Ba ngày sau khi World Cup kết thúc, cả đội bay về Manchester.

## Chương 46

Việc đầu tiên Lạc Sơ làm sau khi hạ cánh là quay lại văn phòng xử lý những tài liệu tồn đọng.

Khi đẩy cửa bước vào, cô phát hiện trên bàn làm việc có một bình thủy tinh nhỏ trong suốt, trong bình cắm một cành hoa cát tường trắng, bên dưới đ/è một tấm thiệp viết tay.

Nét chữ là của Lâm Huống Dã, chỉnh tề hơn trước rất nhiều, từng nét từng nét như thể đã cố tình luyện tập.

“Chúc mừng em đã dẫn dắt đội bóng đến chức vô địch World Cup, đây là vinh dự mà em xứng đáng có được. Ngoài ra, chậu cây sen đ/á trong bếp anh đã tưới nước rồi, lúc em không có ở đây anh giúp em tưới đấy.”

Lạc Sơ kẹp tấm thiệp vào bìa hồ sơ trên bàn, rút cành hoa cát tường ra khỏi bình, nhìn hai cái rồi lại cắm vào chỗ cũ.

Tiến độ hợp đồng của Trì Diệu rất thuận lợi. Sau trận giao hữu về nước, lại có một đội bóng tầm trung ở Ligue 1 bày tỏ sự quan tâm đến cậu.

Lạc Sơ giúp cậu đàm phán được một điều khoản khá tốt, ngày thiếu niên ký tên, cậu cười đến mức mắt híp lại thành một đường.

“Chị Lạc, bao giờ em mới có thể giành chức vô địch World Cup như tiền bối ạ?”

“Ít nhất cũng phải bốn năm nữa.” Lạc Sơ lật xem các điều khoản trong hợp đồng của cậu, “Em cứ nâng tỷ lệ ra sân mùa giải này lên trên sáu mươi phần trăm rồi hãy nói.”

Trì Diệu lại than vãn một tiếng, nhưng khi đứng dậy rời đi, bước chân lại vô cùng nhẹ nhàng.

Cậu đi đến cửa lại quay đầu lại: “Chị Lạc, cái đó... tiền bối gần đây hình như thay đổi nhiều lắm, hôm đó trong phòng thay đồ anh ấy chủ động đến dạy em kỹ thuật sút bóng, làm em gi/ật cả mình.”

Tay Lạc Sơ khựng lại trên bàn phím, cô không đáp, vẫy vẫy tay bảo cậu đi nhanh đi.

Trì Diệu cười đóng cửa chạy mất. Những dòng bình luận hiện lên sau khi cậu đóng cửa--

【Nam chính dạy Trì Diệu sút bóng??? Trước đây anh ấy nhìn Trì Diệu như nhìn kẻ th/ù tình, giờ lại dạy cậu ta?】

## Chương 47

【Thằng bé Trì Diệu ngốc nghếch này căn bản không biết, Lâm Huống Dã dạy không phải là sút bóng, mà là “Mày đ/á cho tốt vào, đừng để cô ấy mất mặt”.】

【Nam chính đang dùng hành động để chứng minh, anh ấy sẽ không gh/en với Trì Diệu nữa, nam chính thực sự thay đổi rồi!】

Sau khi cửa khép lại, Lạc Sơ nhìn chằm chằm vào email còn viết dở trên màn hình máy tính.

Chiều tối ngày máy bay hạ cánh về nước, khi Lạc Sơ kéo vali bước ra khỏi sảnh đến, người cô nhìn thấy đầu tiên không phải là trợ lý đến đón, mà là Thẩm Mạn.

Cô ta đứng ngoài hàng rào ở lối ra, mặc một chiếc áo cardigan dệt kim màu trắng, xõa tóc, trang điểm kỹ càng.

Khi nhìn thấy Lạc Sơ bước ra, cô ta đứng thẳng người dậy, biểu cảm căng cứng, nhưng khóe miệng lại gượng ép tạo thành một đường cong.

Bước chân Lạc Sơ khựng lại một chút rồi tiếp tục đi về phía trước.

Thẩm Mạn chặn ngay trước mặt cô: “Lạc Sơ, tôi có chuyện muốn nói với cô.”

Lạc Sơ dừng lại, nhìn cô ta từ trên xuống dưới: “Chuyện gì.”

Thẩm Mạn cắn môi, hốc mắt nhanh chóng đỏ hoe, giọng nói mang theo tiếng nấc nghẹn bị cố tình đ/è thấp: “Tất cả đều là tại cô. Nếu không phải tại cô, anh Huống Dã đã không chia tay với tôi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mùa xuân của cậu em cuồng chị

Chương 13
Tôi là một Omega cuồng chị gái. Khi biết chị gái sắp phải liên hôn, gả cho Cố Thức Tắc, một Alpha đỉnh cấp hơn chị năm tuổi, tôi khóc lóc thảm thiết: "Chị à, chị biết mà! Từ năm bốn tuổi em đã theo đuôi chị rồi, em là nô tài trung thành duy nhất của chị!" " Không có chị bên cạnh, em ăn không ngon, ngủ không yên, chẳng sống nổi nữa!" Ba mẹ bị tôi khóc đến đau cả đầu, phất tay quyết định: "Thôi được, gả một thì gả luôn cả đôi." " Nhà họ Cố có hai cậu con trai. Chị con lấy anh cả, còn con liên hôn với cậu em trai." "Còn có thể như vậy sao?" Sao không nói sớm! Tôi hí hửng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi liên hôn. Cho đến đêm tân hôn. Người anh rể Alpha chậm rãi tháo cà vạt, ngoắc tay về phía tôi: "Lại đây nào, bé con..." ????? Chồng tôi... từ lúc nào đã đổi thành người khác vậy?
9
2 Núi con gái Chương 19
3 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
4 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
5 Thanh nữ Chương 10
7 Người giúp việc Chương 10
8 Phúc lợi công ty Chương 18.
10 Chân tướng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trăng sáng tỏ, lòng tỏ tường

Chương 14
Diệp Minh Nguyệt vốn là di cô của tướng quân, nương nhờ nơi hầu phủ, lại bị vị hôn phu Lục Cẩn xé nát nhật ký trước mặt bàn dân thiên hạ mà hạ nhục. Nàng đau đớn khôn cùng, xoay người nhào vào lòng A Cẩn ca ca — Yến Hoài Cẩn, vị tam hoàng tử từ thuở nhỏ đã hứa ước kết tóc se tơ cùng nàng. Ngày lễ cập kê, chân tướng phơi bày, Lục Cẩn hối hận không kịp, còn Yến Hoài Cẩn dùng quân công đổi lấy thánh chỉ ban hôn. Tiệp báo nơi biên ải, định tình dưới ánh đèn hoa đăng, trùng phùng dưới gốc mộc lan, một đoạn nhân duyên từ hiểu lầm đến gắn kết, đan xen giữa ngọt ngào và bi thương chốn cổ đại.
Cổ trang
0