Trung thu, đứa cháu trai tám tuổi của tôi đ/ập nát chiếc Cullinan 7 triệu tệ tôi vừa mới lấy. Kính chắn gió nứt toác ngay tại chỗ, cửa xe cũng lõm một mảng lớn. Cả nhà im lặng vài giây, anh trai tôi lại cười làm hòa: “Con nó còn nhỏ, tay chân chưa biết nặng nhẹ thôi mà.” Chị dâu cũng bảo vệ cháu trai ra sau lưng: “Chẳng qua cũng chỉ là một chiếc xe thôi mà.” “Cô út giỏi giang thế này, m/ua chiếc khác là được chứ gì?” Cả nhà bắt đầu khuyên nhủ tôi rằng đây là cháu ruột, còn thân hơn cả con đẻ. Thằng bé trốn trong lòng mẹ, làm mặt q/uỷ với tôi: “Bà nội bảo rồi, tiền của cô sau này đều là của con!” “Xe của cô, con thích đ/ập thì đ/ập!” Tôi cười lạnh một tiếng, trực tiếp mở điện thoại, bấm số 110. Giây tiếp theo, thằng cháu sợ đến mức trợn tròn mắt. Đã không ai dạy dỗ các người. Vậy thì để tôi.