cũng không phải cô gái nào trông có vẻ ổn thì cũng nên thử một lần.”

Tần Lan nhìn chằm chằm vào tôi một lúc lâu.

Trong mắt bà có sự nghi hoặc, cũng có một loại nhạy bén chỉ người làm mẹ mới có.

“Có phải con từng chịu đả kích gì không?”

Tôi mỉm cười: “Coi như là vậy đi.”

Bà còn muốn hỏi thêm thì điện thoại reo.

Là dì Trương.

Tần Lan nhìn tôi một cái rồi bắt máy, giọng điệu lập tức dịu đi ba phần: “Alo, lão Trương à, chuyện hôm nay thật sự ngại quá…”

Tôi đứng dậy đi vào bếp, mở tủ lạnh.

Bên trong có rau xanh từ hôm qua và nửa hộp đậu phụ.

Kiếp trước vào thời điểm này, tôi sẽ mời Ôn Lê đi ăn tối sau khi buổi xem mắt kết thúc. Cô ấy gọi món cá vược hấp, tôi đã ghi nhớ, sau đó cứ dịp lễ tết là lại m/ua.

Sau này khi ly hôn, cô ấy nói: “Thực ra em không thích ăn cá lắm, chỉ là hôm đó em không biết gọi món gì thôi.”

Ánh đèn nhà bếp chiếu lên thớt, tôi bỗng thấy thật hoang đường.

Sở thích của một người, tôi mất bốn năm để ghi nhớ.

Cô ấy chỉ cần một câu là phủ nhận sạch trơn.

Tôi lấy đậu phụ ra, thái miếng, đun nước, động tác chậm chạp như thể đang học cách sống lại từ đầu.

Tần Lan ở phòng khách nói chuyện điện thoại, giọng hạ thấp nhưng vẫn không ngăn được vài câu lọt vào tai.

“Đứa nhỏ đột nhiên không khỏe… Vâng, vâng, là lỗi của chúng tôi… Cô bé không sao chứ ạ?”

Một lát sau, giọng bà thay đổi.

“Cái gì? Bên đó cô ấy còn có bạn? Đàn ông ư?”

Con d/ao tôi đang thái đậu phụ khựng lại giữa không trung.

Tần Lan không còn giúp tôi nói đỡ nữa.

Bà nghe đầu dây bên kia nói rất lâu, chỉ đáp lại vài câu “biết rồi”, “không sao”, “để sau hãy nói”.

Sau khi cúp máy, bà đi đến cửa bếp.

“Dì Trương nói, người đàn ông đó là bạn học đại học cũ của cô bé, tình cờ cũng ở gần đó.”

Tôi thả đậu phụ vào nồi.

“Vâng.”

“Bà ấy còn nói, sau đó cô bé không ăn cơm, đã thanh toán rồi bỏ đi.”

Tôi không đáp lời.

Tần Lan dựa vào khung cửa, cuối cùng cũng thở dài.

“Hộp bánh quế hoa đâu?”

“Để ở cửa nhà hàng trà rồi.”

“Con m/ua rồi thì không lấy về à?”

Tôi vặn nhỏ lửa.

“Đó không phải là thứ dành cho con.”

Bà nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.

“Tạ Dư, hôm nay con không giống như chỉ là tạm thời không muốn xem mắt.”

Tôi khuấy khuấy nồi canh.

Những miếng đậu phụ nổi lên trong nước rồi lại chìm xuống.

“Mẹ, từ hôm nay trở đi, con muốn tự mình sống cho rõ ràng.”

Tần Lan không nói gì.

Mười phút sau, bà ngồi vào bàn ăn, húp một thìa canh đậu phụ tôi nấu, chê nhạt rồi đứng dậy đi lấy muối.

## Chương 4

Tôi nhìn cái bóng lưng vẫn còn linh hoạt của bà, lồng ngựk bỗng nhẹ nhõm đi đôi chút.

Kiếp trước vào lúc này, bà vẫn chưa phát hiện ra b/ệnh.

Tôi vẫn còn kịp.

Nhưng chuông cửa lại reo vào lúc này.

Tần Lan tưởng là hàng xóm, vừa lau tay vừa ra mở cửa.

Đứng ngoài cửa là Ôn Lê.

Cô ấy cầm hộp bánh quế hoa đó trên tay, mép hộp giấy đã bị nước mưa làm ướt một góc.

Cô ấy nhìn thấy tôi, câu đầu tiên là: “Có phải anh quen Trần Nghiên không?”

Tôi cầm thìa canh, không cử động.

Tần Lan quay đầu nhìn tôi.

Tôi nghe thấy giọng mình bình thản đáp: “Không quen.”

Ôn Lê nhìn chằm chằm vào tôi.

“Vậy tại sao nhìn thấy anh ấy, anh lại bỏ đi?”

03 Cô ấy đuổi tới tận cửa nhà tôi

Đèn hành lang ngoài cửa hỏng mất một bóng, Ôn Lê đứng trong khoảng không nửa sáng nửa tối, gấu tay áo sơ mi trắng dính chút nước mưa.

Hộp bánh quế hoa trên tay cô ấy đã biến dạng, nhưng nút thắt dây vẫn còn rất chỉnh tề.

Tần Lan nhìn cô ấy, rồi lại nhìn tôi, biểu cảm trên mặt chuyển từ ngượng ngùng sang đề phòng.

“Cô bé, vào trong ngồi đã.”

Ôn Lê không nhúc nhích.

Cô ấy nhìn tôi, như thể nhất định phải đợi câu trả lời của tôi.

Kiếp trước, tôi sợ nhất là cô ấy nhìn mình như thế.

Không khóc, không làm lo/ạn, chỉ lặng lẽ đặt vấn đề trước mặt bạn, như thể nếu bạn không trả lời, chính là bạn đang n/ợ cô ấy.

Tôi đặt thìa canh xuống, đi ra cửa.

“Cô Ôn, chuyện hôm nay là tôi không phải. Nhưng cô đuổi tới tận nhà tôi để hỏi chuyện này, cũng không thích hợp lắm đâu.”

Lông mi cô ấy khẽ run.

“Tôi không có ý gì khác. Tôi chỉ thấy lạ thôi.”

“Lạ ở đâu?”

“Ánh mắt anh nhìn tôi.”

Cô ấy nói.

“Không giống ánh mắt nhìn người lạ lần đầu gặp mặt.”

Ngoài hành lang vọng lại tiếng động cơ thang máy vận hành.

Tần Lan khẽ ho một tiếng: “Hay là các bạn trẻ cứ nói chuyện đi, mẹ vào trong trước.”

Bà nói vậy, nhưng người không hề đi hẳn, vẫn đứng bên trong lối vào, đôi tai còn trung thực hơn bất cứ ai.

Ôn Lê đưa hộp bánh quế hoa tới.

“Cái này trả lại anh. Để ở cửa không hay lắm, mưa to quá.”

Tôi không nhận.

“Vứt đi.”

Cô ấy nhíu mày: “Thực phẩm chưa hỏng.”

“Vậy cô mang về đi.”

“Tôi không thích ăn đồ ngọt.”

Câu nói này thốt ra từ miệng cô ấy, một vết thương cũ trong lòng tôi bỗng bị chạm nhẹ vào.

Kiếp trước cô ấy nói câu này là sau khi đã ly hôn.

Lúc đó tôi mới biết.

Giờ đây cô ấy lại nói trước.

Tôi gật đầu: “Được, tôi nhớ rồi.”

Ánh mắt Ôn Lê càng thêm nghi hoặc.

“Hôm nay chúng ta mới gặp lần đầu, anh không cần phải nhớ chuyện này.”

Tôi nói: “Vậy thì không nhớ nữa.”

Vừa dứt lời, cô ấy mím ch/ặt môi.

Cô ấy không phải người hay gây sự, nhưng cô ấy có một sự cố chấp không chịu để chuyện gì trôi qua một cách mơ hồ. Kiếp trước, chính sự cố chấp này đã khiến tôi tưởng rằng cô ấy tỉnh táo, đ/ộc lập và đáng tin cậy.

Nhưng sau này tôi mới hiểu, một người có tỉnh táo đến đâu, cũng có thể chỉ tỉnh táo trong nỗi đ/au của chính mình.

Đối với nỗi đ/au của người khác, cô ấy nhìn thấy, nhưng chưa chắc đã muốn chạm vào.

Ôn Lê đặt hộp bánh lên tủ giày.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mùa xuân của cậu em cuồng chị

Chương 13
Tôi là một Omega cuồng chị gái. Khi biết chị gái sắp phải liên hôn, gả cho Cố Thức Tắc, một Alpha đỉnh cấp hơn chị năm tuổi, tôi khóc lóc thảm thiết: "Chị à, chị biết mà! Từ năm bốn tuổi em đã theo đuôi chị rồi, em là nô tài trung thành duy nhất của chị!" " Không có chị bên cạnh, em ăn không ngon, ngủ không yên, chẳng sống nổi nữa!" Ba mẹ bị tôi khóc đến đau cả đầu, phất tay quyết định: "Thôi được, gả một thì gả luôn cả đôi." " Nhà họ Cố có hai cậu con trai. Chị con lấy anh cả, còn con liên hôn với cậu em trai." "Còn có thể như vậy sao?" Sao không nói sớm! Tôi hí hửng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi liên hôn. Cho đến đêm tân hôn. Người anh rể Alpha chậm rãi tháo cà vạt, ngoắc tay về phía tôi: "Lại đây nào, bé con..." ????? Chồng tôi... từ lúc nào đã đổi thành người khác vậy?
9
2 Núi con gái Chương 19
3 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
5 Thanh nữ Chương 10
6 Phúc lợi công ty Chương 18.
8 Người giúp việc Chương 10
12 Chân tướng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi đọc hiểu bình luận, trẫm đã nắm được cách sử dụng xuyên không nam đúng đắn

Chương 12
Trẫm từ thuở thiếu thời đã có thể nhìn thấu những hàng chữ bay lượn trên đỉnh đầu kẻ xuyên không. Chúng tự phụ cho rằng bản thân là thiên mệnh chi tử, muốn chinh phục trẫm, đoạt lấy giang sơn. Tiếc thay, mọi mưu tính ấy đều chẳng qua mắt trẫm! Trẫm tận dụng tri thức cùng kỹ nghệ của chúng để chế tạo xi măng, nghiên cứu thanh mộc tố, cải tiến binh khí, từng bước làm cường thịnh quốc lực. Cho đến khi hệ thống vụt tắt, Hoàng hậu tự bạch là tổng công trình sư của cuộc chơi, còn trẫm lại chính là mã nguồn của thế giới này. Khi OC công ty phá sản, lũ người xuyên không chật vật tháo chạy về thời hiện đại, trẫm cùng Hoàng hậu tay trong tay, tiếp tục viết nên huyền thoại thịnh thế của Đại Việt. Đây là câu chuyện về Nữ đế, nơi hệ thống đạn mạc cùng quyền mưu đan xen, lật đổ mọi kịch bản chinh phục thông thường!
Cổ trang
2