Đây là lần đầu tiên tôi gọi cô ấy một cách chính thức như vậy.
Cô ấy ngẩng đầu.
Tôi nói: “Nếu cô thực sự muốn thay đổi, thì đừng ôm hết n/ợ nần của tất cả mọi người vào mình nữa. Việc mẹ cô làm là của mẹ cô. Việc Trần Nghiên làm là của Trần Nghiên. Thứ duy nhất cô có thể chịu trách nhiệm, chỉ có những lựa chọn của chính cô mà thôi.”
Cô nhìn tôi, ánh mắt dần đỏ hoe.
“Vậy nếu lựa chọn của tôi vốn dĩ đã rất tệ thì sao?”
Tôi không nói gì.
Cô nhếch môi, cười đầy cay đắng.
“Có phải anh thấy tôi rất nực cười không? Bị một người kéo lê suốt bao nhiêu năm, còn phải đợi người khác nhắc mới biết đường rút lui.”
“Không nực cười.”
Cô sững sờ.
Tôi nhìn về phía cuối con phố cổ.
Một cậu bé đang ngồi xổm trước cửa cho mèo ăn, con mèo ăn được hai miếng lại cảnh giác lùi lại.
Tôi nói: “Con người rất khó bước ra khỏi những thứ mà mình từng thiếu thốn.”
Ôn Lê im lặng.
Một lúc lâu sau, cô hỏi: “Anh từng thiếu thốn điều gì?”
Tôi không trả lời.
Kiếp trước, tôi thiếu một nơi gọi là nhà.
Cho nên khi Ôn Lê đưa cho tôi một ngọn đèn, tôi đã lầm tưởng đó là nơi mình thuộc về.
Cô ấy thiếu một người đứng về phía mình vô điều kiện.
Cho nên khi mẹ Trần Nghiên cho cô một bữa cơm nóng, cô đã ghi khắc ân tình đó thành món n/ợ cả đời.
Chúng ta đều từng thiếu thốn.
Chỉ là từng thiếu thốn, không có nghĩa là có thể dùng người khác để lấp đầy lỗ hổng.
Buổi chiều, Ôn Lê xin nghỉ nửa buổi.
Cô đến b/ệnh viện làm thủ tục chuyển viện cho cha mình.
Tôi cũng nghe được từ Triệu Văn sau đó.
“Cô Ôn thực sự tà/n nh/ẫn đấy.”
Triệu Văn vừa vẽ hình vừa cảm thán.
“Mẹ cô ấy muốn dùng qu/an h/ệ nhà họ Trần để tìm giường b/ệnh, cô ấy trực tiếp chạy đến b/ệnh viện thành phố, đăng ký khám chuyên gia, xếp hàng làm thủ tục. Nghe nói bố cô ấy còn không vui, bảo Trần Nghiên quen người nên đỡ vất vả. Cô Ôn đáp lại một câu: “Đỡ vất vả cho các người, nhưng người vất vả là con.””
Cây bút trong tay tôi dừng lại.
Lời này nghe rất giống tính cách của cô ấy, nhưng lại không giống cô ấy của kiếp trước.
Mười giờ tối, Ôn Lê quay lại văn phòng tạm thời.
Tóc bị gió thổi rối, gót giày dính bùn, tay xách một túi hồ sơ b/ệnh viện và một hộp cơm.
Cô vừa ngồi xuống đã bắt đầu sửa văn án.
Triệu Văn hỏi: “Cô Ôn, cô ăn chưa?”
“Ăn rồi.”
Tôi nhìn thấy hộp cơm đó vẫn chưa mở.
Khi cô ấy nói dối, tầm mắt vẫn luôn rơi vào vai người khác.
Tôi lấy một gói bánh quy soda trong ngăn kéo, đặt vào giữa bàn họp.
## Chương 22
Không phải đẩy cho cô ấy.
Chỉ là để ở đó.
“Ai đói thì ăn.”
Triệu Văn lập tức đưa tay ra, bị tôi ấn xuống.
Cậu ta lườm tôi.
Ôn Lê nhìn gói bánh, rồi nhìn tôi.
Cuối cùng, cô lấy một miếng.
“Cảm ơn.”
Tôi không nhìn cô.
“Không có chi.”
Một giờ sáng, phương án cuối cùng cũng sửa xong.
Mọi người thu dọn đồ đạc về khách sạn.
Trong thang máy, Ôn Lê đột nhiên nói: “Hôm nay tôi cãi nhau với mẹ rồi.”
Triệu Văn lặng lẽ lùi vào góc.
Tôi nhìn những con số trên thang máy.
“Ừ.”
“Tôi nói sau này b/ệnh của bố, tôi sẽ lo. Nhưng hôn nhân, công việc, bạn bè của tôi, bà không được phép sắp xếp thay tôi nữa.”
Cô ngập ngừng.
“Bà bảo tôi lông cánh đã cứng.”
Thang máy lên đến tầng mười, cửa mở.
Tôi kéo túi máy tính đi ra ngoài.
“Lông cánh vốn dĩ là để cứng cáp.”
Phía sau im lặng một giây.
Triệu Văn bật cười thành tiếng.
Ôn Lê cũng cười.
Rất nhẹ, nhưng là thật lòng.
Khoảnh khắc đó, tôi bỗng cảm thấy, dường như cuối cùng chúng tôi không còn là cặp vợ chồng n/ợ nần nhau từ kiếp trước nữa.
Chúng tôi chỉ là hai người đang tăng ca đến rạng sáng nơi đất khách.
Mệt mỏi, chật vật, nhưng vẫn đang sống.
14 Cô ấy đã biết về cuộc hôn nhân chưa từng xảy ra đó
Sau khi phương án đầu tiên của dự án Nam Thành được chốt, chủ đầu tư đã sắp xếp một buổi thẩm định nội bộ.
Đêm trước ngày thẩm định, Ôn Lê bị sốt.
Ban ngày cô gồng mình đi phỏng vấn ba hộ kinh doanh, tối đến khi họp giọng đã khản đặc. Lão Chu bảo cô về khách sạn, cô nói phải kiểm tra xong bản văn án cuối cùng.
Triệu Văn lén nói với tôi: “Cô gái này lúc cứng rắn lên thì cũng y hệt tính cậu.”
Tôi không đáp.
Mười giờ rưỡi, Ôn Lê đứng dậy đi in tài liệu, vừa đi được hai bước đã ngã nghiêng sang bên cạnh.
Tôi là người gần nhất, vô thức đỡ lấy cánh tay cô.
Trán cô nóng đến đ/áng s/ợ.
Ôn Lê vẫn cố đứng vững: “Không sao, hạ đường huyết thôi.”
“Là sốt.”
Tôi buông tay ra, gọi Triệu Văn: “Lấy chìa khóa xe.”
Triệu Văn lập tức bật dậy.
Ôn Lê nhíu mày: “Không cần đi b/ệnh viện, tôi ngủ một giấc là được.”
Tôi nhìn cô.
“Cô có thể chọn không đi, nhưng ngày mai buổi thẩm định sẽ thiếu một người thuyết trình chính, tất cả mọi người trong tổ dự án sẽ cùng cô gánh hậu quả.”
Cô sững người.
Đây không phải là quan tâm cô.
Đây là đưa mọi việc trở về với thực tế.
Cuối cùng cô không từ chối nữa.
Đêm Nam Thành khó bắt taxi, Triệu Văn lái chiếc xe mượn của chủ đầu tư, suốt dọc đường vừa lái vừa ch/ửi định vị.
Tôi ngồi ghế sau, Ôn Lê tựa vào cửa kính, sắc mặt đỏ bừng vì sốt.
Cô mơ màng nói: “Tạ Dư.”
“Ừ.”
“Tôi không mang căn cước công dân.”
Triệu Văn ở phía trước suýt cười thành tiếng: “Cô Ôn, phát sốt mà vẫn nhớ chuyện này sao?”
Tôi nói: “Bảo hiểm y tế điện tử dùng được.”
Cô im lặng vài giây, rồi lại nói: “Tôi không thích ăn đồ ngọt.”
Tôi nhìn cô.
“Biết rồi.”
“Cũng không thích ăn cá.”
Ngón tay tôi khẽ cứng lại.
Triệu Văn không nghe ra vấn đề, vẫn tiếp lời ở phía trước: “Vậy cô thích ăn gì? Kỹ sư Tạ nhà chúng tôi gọi món giỏi lắm đấy, toàn gọi món mà chủ đầu tư thích.”
Ôn Lê không thèm để ý đến cậu ta.
Cô nhắm mắt lại, giọng rất khẽ.
“Trước đây có phải tôi đã từng kể với anh không?”