Ngày anh trai chia tay, bố gọi tôi về nhà ăn cơm. Trên bàn ăn, ông liên tục gắp thức ăn cho anh, nói rằng đời người đàn ông, quan trọng nhất là cưới được một người vợ tốt. Bạn gái tôi cũng được gọi đến. Khi cô ấy vừa định cầu hôn tôi, bố lại mỉm cười bảo với cô ấy: 'Cháu quen Tiểu Từ nhiều năm như vậy, chắc chắn cũng biết nó phù hợp để vun vén gia đình hơn em trai nó.' Tôi sững người tại chỗ, cứ ngỡ mình nghe nhầm. Mẹ đ/ập bàn quát tôi: 'Anh em trong nhà, ai cưới mà chẳng giống nhau. Con nhường nhịn một chút thì đã sao?' Hóa ra lần này, họ đã sớm đổ lỗi chuyện anh trai thất tình lên đầu tôi. Từ nhỏ đến lớn, tôi học giỏi thì là tôi không biết điều, làm anh trai trở nên vô dụng. Tôi có công việc ổn định thì là tôi nên giúp đỡ anh nhiều hơn. Đến nay, khi tôi có một người nguyện ý cùng mình chịu khổ, cũng trở thành món n/ợ mà tôi thiếu anh trai. Bố thậm chí đã chọn sẵn khách sạn tổ chức đám cưới cho anh. Dường như tình yêu của tôi chỉ là một món quà có thể đem ra mặc cả. Tôi nhìn bạn gái, hỏi cô ấy có nguyện ý ở lại hay không.