Mà là hạ mình c/ầu x/in cô hàng xóm cho biết tôi thích gì.
"Thật mỉa mai, bố mẹ đẻ không biết, phải đi hỏi một người hàng xóm, hai người làm bố mẹ đúng là đạt chuẩn thật đấy."
"Thôi được rồi, vì con bé được ra đi thanh thản, tôi cũng chẳng buồn cãi nhau với các người làm gì."
Tôi thụ sủng nhược kinh nhìn đủ loại quần áo, đồ chơi, quà cáp bày ra xung quanh mình, dưới sự tôn lên của đống đồ này, dáng vẻ của tôi cũng không còn quá x/ấu xí nữa.
"Con sẽ tha thứ cho họ chứ?" Con mèo hoang li/ếm li/ếm móng vuốt.
"Con bốc thăm cả đời, chẳng phải chỉ để nhận được tình yêu của họ sao, những thứ này chính là đại diện cho tình yêu đó."
"Giờ con đã có được rồi."
Nhưng tôi đã ch*t rồi mà, phải không?
Giờ có được thì đã sao chứ?
"Con muốn đi tìm bà nội." Tôi nói.
Chỉ vỏn vẹn hai ngày, thế giới của em gái đã xảy ra thay đổi long trời lở đất. Bố mẹ thà canh giữ cái x/ác hôi thối của tôi còn hơn là ôm ấp nó như trước đây. Đồ đạc của em gái cũng không còn nữa, nhìn những món đồ bên cạnh tôi đẹp đẽ và tinh xảo hơn hẳn đồ của nó ngày trước, lòng đố kỵ của nó dâng lên đến mức đ/áng s/ợ.
Đêm đó, nó ném cây nến đang ch/áy vào người tôi.
Vì xung quanh có quá nhiều đồ đạc, tôi nhanh chóng bốc ch/áy.
"Chị vừa x/ấu vừa hôi, dựa vào đâu mà nhận được hết sự quan tâm của bố mẹ? Tất cả là tại chị, họ mới không yêu em nữa, chị là người chị tồi tệ nhất trên đời!"
Tôi nhìn bộ mặt đ/ộc á/c của em gái, thầm nghĩ, ch/áy đi.
Đợi th* th/ể tôi ch/áy hết, tôi sẽ có thể đi gặp bà nội.
Nhưng bố mẹ nhanh chóng ngửi thấy mùi và chạy tới, bố xách nước dập lửa, tôi muốn ngăn mẹ lại.
Nhưng không ngăn nổi, bà lao vào đống lửa c/ứu th* th/ể tôi ra.
Sau đó, bà gi/ận dữ bóp cổ em gái.
"Đồ đ/ộc á/c kia, mày dám đ/ốt x/ác chị mày, sao tao lại sinh ra đứa con như mày chứ?"
Bố giải c/ứu em gái ra, nó gào khóc tố cáo:
"Không công bằng, hoàn toàn không công bằng, ngày nào mẹ cũng nói công bằng như nước đổ bát đầy, nhưng mẹ chẳng hề làm thế, mẹ yêu nhất là chị."
"Rõ ràng chị x/ấu xí hôi hám như vậy, em xinh đẹp đáng yêu gấp trăm lần chị, mà mẹ vẫn không thích em, mẹ vẫn muốn bóp ch*t em!"
Đến khoảnh khắc này, mẹ mới hiểu ra, bà đã chiều hư em gái rồi.
Hai đứa con, bà chẳng nuôi dạy tốt được đứa nào.
Thắt lưng mẹ cong xuống một đường kỳ dị.
Bà mệt mỏi và tuyệt vọng nhìn em gái:
"Mẹ không xứng làm mẹ của con, càng không xứng làm mẹ của chị con, nhưng cả đời này, người duy nhất mẹ thấy có lỗi chính là chị con."
"Mẹ không dạy được con, con đi đi, mẹ không cần đứa con gái như con nữa, con thích đi đâu thì đi!"
Bố sợ mẹ lại bóp cổ em gái nên đã bế nó đi.
Nhà cửa trở nên hỗn độn.
Lúc này mẹ mới nhận ra, nếu là trước đây, sàn nhà bẩn tôi sẽ âm thầm lau dọn, nhưng em gái thì không.
Không cần bốc thăm, tôi vẫn làm việc nhà, vẫn giúp bà chia sẻ, vẫn âm thầm yêu thương bà.
"Chỉ có con, trong cái nhà này, bố con đi làm về chỉ biết uống rư/ợu đá/nh bài, em con chỉ biết chơi game và ăn uống."
Mẹ nằm nhoài lên th* th/ể tôi gào khóc nức nở.
"Chỉ có con, cứ đi học về là giúp mẹ, chỉ có con nguyện ý giúp mẹ, con gái của mẹ, Tiểu Dư của mẹ, mẹ sai rồi, mẹ biết mình sai rồi."
Mẹ m/ua cho tôi một chiếc qu/an t/ài lớn, còn tự tay vẽ lên đó hình chú gấu mà tôi yêu thích nhất.
Nắp qu/an t/ài được sơn màu xanh lá, còn đính cả ren và ngọc trai, trông vừa đẹp vừa sang trọng.
Tôi vui vẻ bay vào trong nằm, đắc ý chia sẻ với con mèo hoang:
"Tiểu Bạch, nhìn này, chân tớ duỗi thẳng được rồi, còn lăn qua lăn lại được nữa, rộng rãi đến mức cậu qua đây cũng nằm vừa đấy."
Con mèo nhìn mẹ tôi một cái, hừ giọng: "Chắc không nằm vừa ta nữa đâu."
Tôi đang thắc mắc thì thấy mẹ nằm vào trong, bà dường như không ngửi thấy mùi hôi của tôi, ôm ch/ặt lấy tôi lẩm bẩm:
"Tiểu Dư giỏi thật, tự mình lớn lên thành một đứa trẻ ngoan, biết thương mẹ, nhưng mẹ buồn lắm."
"Mẹ không chăm sóc tốt cho Tiểu Dư, nên mẹ muốn đi theo Tiểu Dư, không còn ai nữa, chỉ có mẹ và con thôi."
Bà rút ra một con d/ao rạ/ch vào cổ tay.
"Đừng!"
Tôi vội vã ngăn cản, nước mắt trào ra, nhưng căn bản không chạm được vào cơ thể mẹ.
Tôi c/ầu x/in Tiểu Bạch giúp tôi nghĩ cách, nó càu nhàu:
"Con ngốc thật, nhưng đúng là không thể để bà ấy ch*t, lỡ bà ấy bắt chúng ta bốc thăm mới được nằm qu/an t/ài thì sao?"
Sau đó một luồng gió lạnh thổi vào gáy mẹ, bà sợ đến mức tay run lên bần bật.
Sau vài giây sững sờ, nước mắt bà trào ra.
"Là con sao Tiểu Dư? Là con đúng không?"
Mẹ lại gào khóc thảm thiết.
"Là mẹ có lỗi với con, mẹ đã đ/ốt hộp bốc thăm rồi, mẹ sẽ không bao giờ bắt con bốc thăm nữa."
"Thật ra mẹ rất yêu con, chỉ là con quá hiểu chuyện, từ lúc sinh ra đã hiểu chuyện đến mức không thể hiểu hơn, cũng không bao giờ khóc lóc quấy rầy mẹ."
"Tiểu Tuyết thì khác, mẹ đ/au đớn rất lâu mới sinh ra nó, nó lại thể chất yếu ớt, không khỏe mạnh bằng con, mẹ sợ con không thích nó, sợ con b/ắt n/ạt nó, mẹ càng sợ con sẽ gh/en tị khi mẹ yêu thương nó mà làm hại nó."
"Cho nên mẹ mới cố tình m/ua hộp bốc thăm toàn que ngắn."