Sau khi bị trói buộc với hệ thống, nó ép tôi phải đi theo cốt truyện ngược luyến, thậm chí còn đặt ra một KPI kỳ quặc: phải khóc đủ ba mươi nghìn lần vì nữ chính. 【Cảnh báo! Nếu ký chủ không đi theo cốt truyện để rơi lệ, hệ thống sẽ thực thi trừng ph/ạt bằng điện gi/ật!】 Là một kẻ chuyên nằm ngửa, tôi thậm chí còn chẳng buồn nhướng mắt. Nặn ra nước mắt mệt lắm, hơn nữa tôi lại không có cảm giác đ/au đớn, chi bằng ngươi cứ gi/ật điện tôi luôn đi cho rồi. Lúc này trên chiếc ghế sofa trong phòng tân hôn, thanh mai trúc mã của vợ tôi đang mặc chiếc áo sơ mi lụa rộng thùng thình của cô ấy, thản nhiên ăn món hải sản tôi đặt ship. Hắn cầm con tôm hùm Úc, làm bộ ấm ức nũng nịu: "Anh rể, chị Tương vốn thích đích thân đút cho em ăn, anh rộng lượng như vậy chắc chắn sẽ không gi/ận đâu nhỉ." Cố Nam Tương cũng lạnh lùng nói: "Cậu ấy từ nhỏ đã yếu ớt, hay dựa dẫm vào chị, anh đừng có suốt ngày trưng cái bộ mặt đưa đám đó ra." Hệ thống đi/ên cuồ/ng nhấp nháy đèn đỏ, đếm ngược ba giây chuẩn bị gi/ật điện. Tôi ngáp một cái rồi tiến tới, tay trái siết ch/ặt cổ tay Cố Nam Tương, tay phải túm lấy cổ tên trà xanh kia. "Anh bị đi/ên à!!!" Đếm ngược về không. Dòng điện mạnh tức thì đá/nh trúng tôi, rồi truyền dẫn hoàn hảo sang cả hai người bọn họ.