“Người dùng mở ứng dụng trong vòng ba giây sẽ nảy sinh ảo giác như bị tám chủ sạp hàng cùng lúc níu tay áo.”

Phương Hạo đứng bật dậy.

“Cậu có ý gì?”

Tôi theo bản năng rụt cổ lại.

“Tôi… tôi không có ý ch/ửi người.”

“Thế này mà không gọi là ch/ửi người à?”

“Tôi đang ch/ửi cái giao diện.”

“Giao diện là do ai làm?”

“……”

Xong đời.

Câu hỏi này có bẫy.

Tôi nhìn Phương Hạo.

Anh ta nhìn tôi.

Cả phòng họp ai cũng nhìn chúng tôi.

Trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ:

Quy trình phỏng vấn của công ty này ngắn thật.

Vừa vào đã xử tử luôn.

Cố Thừa Nghiễn gõ nhẹ lên mặt bàn.

“Phương Hạo, ngồi xuống.”

Phương Hạo không ngồi.

“Sếp Cố, một sinh viên còn chưa tốt nghiệp, cầm vài tấm ảnh chụp màn hình mà đã nói trang chủ chúng ta giống cái chợ, chẳng phải quá hoang đường sao?”

Cố Thừa Nghiễn nhìn anh ta.

“Vậy anh giải thích xem, tại sao lượt truy cập hàng ngày của trang chủ lại giảm liên tục sáu tuần nay?”

Phương Hạo nghẹn họng.

Tôi cũng nghẹn họng.

Không phải chứ.

Các người cãi nhau nội bộ, có thể đừng lôi tôi vào giữa được không?

Tôi chỉ là một kẻ xui xẻo trình chiếu nhầm file thôi mà.

Khi Phương Hạo ngồi xuống, chân ghế cọ xuống sàn phát ra một tiếng rít.

Chói tai đến mức làm da đầu tôi tê dại.

Cố Thừa Nghiễn quay sang tôi.

“Tiếp tục đi.”

Ngón tay tôi dán ch/ặt vào con chuột.

Lòng bàn tay toàn là mồ hôi.

“C-có thể không tiếp tục được không?”

“Không được.”

“Bây giờ tôi xin lỗi còn kịp không?”

“Không kịp.”

“Vậy tôi có thể uống miếng nước trước được không?”

Mạnh Vi lập tức đẩy cốc giấy về phía tôi.

Biểu cảm đó giống như đang đưa bữa ăn cuối cùng cho tử tù.

Tôi uống một ngụm.

Nước ấm.

Chẳng có tác dụng gì.

Tôi vẫn hoảng.

Nhưng màn hình đã treo ở đó rồi.

Năm người đã ngồi ở đây rồi.

Ánh mắt của Cố Thừa Nghiễn như một lưỡi d/ao kề sát cổ tôi.

Tôi chỉ còn cách lên tiếng.

“Vấn đề của trang chủ các người không phải là nhiều thông tin.”

Giọng tôi nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Cố Thừa Nghiễn nhíu mày.

“Không nghe rõ.”

Tôi hít sâu một hơi.

“Không phải là nhiều thông tin.”

Lần này to hơn một chút.

“Mà là tất cả thông tin đều đang tranh giành vị trí đầu tiên.”

Tôi mở ảnh chụp màn hình ra.

“Người dùng mới vào, thứ đầu tiên họ thấy là gói quà tân thủ, cửa sổ bật lên của hội viên, hoạt động giới hạn thời gian, lối vào cộng đồng, đề xuất livestream, trợ lý AI và cả một thẻ thời tiết không hiểu vì sao lại xuất hiện ở đây.”

Giám đốc tài chính ngẩng đầu.

“Thẻ thời tiết là do tôi đề xuất đấy.”

Tay tôi run lên.

“Rất… rất thiết thực ạ.”

Phương Hạo cười lạnh.

“Lúc nãy chẳng phải bảo là cái chợ sao?”

Tôi im miệng.

Cố Thừa Nghiễn nói: “Đừng có đổi giọng.”

Tôi nhìn màn hình.

Những gì tôi phân tích tối qua dần dần hiện lên trong đầu.

Giống như một chiếc máy tính cũ bị ép khởi động.

Quạt tản nhiệt kêu ù ù.

“Vấn đề nằm ở chỗ, các người muốn người dùng làm quá nhiều việc.”

“Trang chủ không phải là kho hàng.”

“Nó nên giống như bảng chỉ dẫn ở sân bay, bảo người ta đi hướng nào.”

“Nhưng các người bây giờ giống như đặt mười tám cái loa ở cửa sân bay, cái nào cũng gào lên rằng mình quan trọng nhất.”

Phòng họp im lặng.

Tay Phương Hạo dừng lại trên máy tính xách tay.

Ánh mắt Mạnh Vi nhìn tôi đã thay đổi từ “nhóc ơi chạy đi” thành “nhóc vừa nói cái gì thế”.

Cố Thừa Nghiễn dựa lưng vào ghế.

“Trang tiếp theo.”

Tôi bấm.

Tiêu đề trang ba hiện ra.

《Bước hai: Các người coi người dùng như họ hàng thúc giục kết hôn》

Phương Hạo nhắm mắt lại.

Giám đốc tài chính phun cả nước ra ngoài.

Cố Thừa Nghiễn nhìn tôi.

“Cái này, cũng thuyết trình luôn đi.”

Cuối cùng tôi cũng hiểu thế nào là cưỡi hổ khó xuống.

Con hổ không những không cho bạn xuống.

Nó còn bắt bạn lật PPT tiếp.

Dưới trang ba là lộ trình người dùng mà tôi đã hệ thống lại.

Đăng ký.

Đăng nhập.

Liên kết số điện thoại.

Điền nghề nghiệp.

Chọn sở thích.

Bật định vị.

Cấp quyền thông báo.

Xem quảng cáo nhận điểm thưởng.

Hoàn thành nhiệm vụ tân thủ.

Điểm danh liên tục.

Theo dõi tài khoản chính thức.

Trải qua một loạt quy trình, người dùng còn chưa kịp bắt đầu dùng sản phẩm đã bị công ty xét duyệt nửa đời người.

Tôi chỉ vào lưu đồ.

“Người dùng mới mở Tinh Lam lần đầu, phải bấm ít nhất mười ba lần mới vào được tính năng cốt lõi.”

Giám đốc tài chính sững sờ.

“Mười ba lần?”

Tôi gật đầu.

“Đây là trường hợp thuận lợi nhất đấy.”

Mạnh Vi không nhịn được hỏi: “Còn không thuận lợi thì sao?”

“Sẽ hiện thỏa thuận bảo mật.”

“Sau đó?”

“Sẽ hiện gói quà tân thủ.”

“Tiếp theo nữa?”

“Sẽ hiện cấp quyền thông báo.”

“Còn nữa không?”

“Nếu người dùng từ chối, sẽ hiện thêm một bảng x/ác nhận lần hai.”

Phương Hạo ngắt lời tôi.

“Đây là quy tắc chung của ngành.”

Tôi nhìn anh ta.

“Người dùng gỡ cài đặt cũng là quy tắc chung của ngành.”

Khi câu nói này thốt ra, chính tôi cũng ngẩn người.

Tôi vừa nói cái gì vậy?

Tôi vừa vặn lại Giám đốc sản phẩm sao?

Tôi ư?

Ôn Nhiên?

Ôn Nhiên, người mà ở quán trà sữa bị hỏi “ít đ/á hay đ/á bình thường” cũng chỉ biết đáp “sao cũng được” ấy ư?

Sắc mặt Phương Hạo chuyển từ xanh sang đen.

Cố Thừa Nghiễn không nói gì.

Nhưng ánh mắt anh ta nhìn tôi đã thay đổi.

Giống như tìm thấy một tờ vé số chưa cào trong thùng rác.

Không chắc có trúng thưởng hay không.

Nhưng đáng để cào thử một cái.

Phương Hạo lạnh lùng nói: “Cậu có biết tại sao chúng tôi cần những thông tin đó không? Để đề xuất chính x/ác.”

“Đề xuất có thể để sau.”

“Còn quyền truy cập thì sao?”

“Kích hoạt theo nhu cầu.”

“Người dùng không cấp quyền, làm sao chúng tôi phục vụ?”

“Người dùng còn chưa biết các người có thể phục vụ gì, đã bị đòi chứng minh thư và sổ hộ khẩu, việc này khác gì lần đầu đi xem mắt đã hỏi đối phương có bao nhiêu tiền tiết kiệm?”

Mạnh Vi cúi đầu ho một tiếng.

Giống như đang cố nhịn cười.

Giám đốc tài chính lấy khăn giấy lau bàn, bờ vai run lên một cái.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

An Lan Năm Tháng

Chương 18
Ta và Cố Trường Ninh là cặp phu thê nổi tiếng nhất kinh thành vì... ghét nhau như nước với lửa. Chỉ vì năm đó, hắn cho rằng ta lấy viên thuốc cứu mạng của hắn để cứu bạch nguyệt quang. Mà ta... lại đưa cho hắn một viên thuốc giả. Sau khi thành thân, hắn ngày ngày lưu luyến chốn thanh lâu kỹ quán, còn ta thì thẳng tay giết sạch những hồng nhan tri kỷ của hắn. Ta hành xử ngang ngược, không biết phép tắc, hắn liền công tư phân minh, dâng tấu buộc tội ta trước triều đình. Khó khăn lắm mới chờ được đến ngày hắn chết. Ta vui vẻ hẹn các tỷ muội đánh mạt chược, nào ngờ thua sạch cả một buổi chiều. "Không chơi nữa! Các người ai cũng giỏi quá!" "Chẳng bù cho Cố Trường Ninh, từ nhỏ đến lớn lần nào chơi cũng thua ta." Các vị phu nhân nhìn nhau đầy khó hiểu. "Công chúa đùa rồi. Kinh thành này ai mà chẳng biết tài đánh bài của phò mã đứng đầu thiên hạ?" Ta sững người. Quân bài trên tay bỗng rơi lả tả xuống đất. Đến khi mở mắt lần nữa... Ta đã quay về một tháng trước khi thành thân với Cố Trường Ninh. Thị nữ hùng hổ hỏi: "Điện hạ, hôm nay chúng ta định dạy dỗ con hồ ly tinh kia thế nào?" Ta mỉm cười, khẽ lắc đầu. "Không cần nữa." "Đưa thuốc cho cô ta đi." "Đưa viên thuốc thật."
4.68 K
4 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
5 Phúc lợi công ty Chương 18.
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 375: Trong Núi Không Biết Tháng Năm
9 Núi con gái Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm