Ta chỉ đành học theo dáng vẻ của nha hoàn bên cạnh, cẩn thận từng li từng tí gắp một miếng cá, nhặt sạch xươ/ng rồi bỏ vào bát.
「Ôi chao, biểu tẩu, cô mẫu vốn không thích ăn món cá vược hấp này, chê mùi tanh nồng lắm.」
Tần Uyển Nhu ngồi ở hàng dưới, che miệng cười khẽ.
「Đến cả sở thích của cô mẫu mà tẩu cũng không nhớ nổi,
chút hiếu tâm này e là chỉ làm bộ trên bề mặt mà thôi.」
Trong đám khách khứa truyền đến mấy tiếng cười khẩy bị kìm nén.
Ta không phản bác, chỉ lặng lẽ đổi sang món khác.
Nhưng Tần Uyển Nhu lại không chịu buông tha.
Nàng ta bưng một bát canh gà vừa nấu xong, tươi cười đưa về phía ta.
「Biểu tẩu, cô mẫu thích uống món canh sâm này, phiền tẩu bưng qua đó cho người.」
Ta vươn tay ra đón.
Ngay khi đầu ngón tay ta vừa chạm vào mép khay, cổ tay Tần Uyển Nhu bỗng lật mạnh một cái.
Bát canh nóng hổi đó đổ ập thẳng xuống mu bàn tay ta.
Cơn đ/au thấu xươ/ng ập đến.
Ta hừ nhẹ một tiếng, làn da lập tức bỏng rộp lên một mảng lớn đ/áng s/ợ.
Bát canh rơi xuống đất, mảnh sứ vỡ b/ắn tung tóe khắp nơi.
6.
「Biểu tẩu, tẩu làm cái gì vậy?」
Tần Uyển Nhu kinh hô thành tiếng, hốc mắt lập tức đỏ hoe, như thể chịu phải nỗi oan ức tày trời.
「Muội biết tẩu ghi h/ận muội vừa rồi nhiều lời, nhưng tẩu cũng không thể lấy tiệc mừng thọ của cô mẫu ra để trút gi/ận chứ!」
Bản lĩnh đổ ngược tội lỗi của nàng ta quả thực đã đạt đến trình độ thuần thục.
Đám khách khứa lập tức xì xào bàn tán.
「Nương tử xung hỉ này đúng là không lên được mặt bàn, làm mất hết mặt mũi Lục phủ.」
「Rốt cuộc cũng chỉ là thôn phụ nhà quê, làm sao hiểu được quy củ của đại gia tộc.」
Bà bà nặng nề đặt đũa xuống,
sắc mặt tái mét.
「Láo xược!」
Bà quát lên đầy gi/ận dữ.
「Hôm nay là thọ thần của ta, ngươi lại dám công khai đ/ập vỡ bát canh, chạm vào điềm xui của ta! Người đâu, giữ kẻ không biết quy củ này lại cho ta!」
Hai mụ già thô kệch lập tức tiến lên, gắt gao ấn ch/ặt vai ta.
Vết thương trên mu bàn tay đ/au đến mức ta đổ mồ hôi lạnh.
Ta cắn ch/ặt răng, trừng mắt nhìn khuôn mặt đắc ý của Tần Uyển Nhu.
Bà bà rút từ trong tay áo ra một tờ giấy, đ/ập mạnh lên bàn.
「Lục gia chúng ta không dung được loại thôn phụ tâm địa đ/ộc á/c như ngươi. Đây là hòa li thư, chỉ cần ngươi ấn dấu tay, ta cho ngươi hai mươi lượng bạc, lập tức cút khỏi Lục phủ!」
Tờ giấy mỏng manh ấy như một lá bùa đòi mạng.
Ta nhìn hai mươi lượng bạc kia, rồi lại nhìn đám khách khứa đang xem kịch hay đầy sảnh.
Chỉ cần ấn xuống, ta có thể cầm tiền rời đi.
Đây chẳng phải là đường lui mà ta luôn mong muốn sao?
Ta nhắm mắt lại, trong lòng lạnh lẽo vô cùng.
Đang định giơ bàn tay không bị thương lên để ấn dấu tay ấy.
7.
「Ta xem ai dám động vào nàng ấy!」
Một giọng nói lạnh lùng truyền đến từ ngoài cửa.
C/ắt ngang bầu không khí nặng nề trong chính đường.
Lục Hoài Cảnh sải bước bước qua ngưỡng cửa.
Hôm nay hắn mặc một bộ cẩm bào màu trắng ánh trăng,
dáng người thẳng tắp.
Đôi mày mắt vốn dĩ vì ốm yếu mà tỏ ra ôn hòa, giờ phút này lại phủ đầy sương lạnh.
Hắn đi thẳng đến bên cạnh ta, hất văng hai mụ già thô kệch kia ra.
Lũ mụ già bị khí thế trên người hắn trấn áp, lảo đảo lùi lại.
Lục Hoài Cảnh không nhìn bất cứ ai, mà cúi đầu nhìn mu bàn tay thảm hại của ta.
Ánh mắt hắn bỗng chốc trầm xuống.
Trong đáy mắt cuộn trào nỗi xót xa và gi/ận dữ tột độ.
Hắn lấy từ trong ngựk ra loại th/uốc trị thương mang theo bên người, cẩn thận tỉ mỉ rắc lên vết thương của ta.
Động tác nhẹ nhàng như đang đối đãi với một món trân bảo hiếm có trên đời.
「Có đ/au không?」 Hắn thấp giọng hỏi.
Ta lắc đầu, hốc mắt lại không kìm được mà cay xè.
Xử lý xong vết thương cho ta, Lục Hoài Cảnh lúc này mới xoay người lại.
Ánh mắt như lưỡi d/ao sắc lẹm quét về phía Tần Uyển Nhu.
「Biểu muội nói, là Thanh Hòa cố ý làm đổ bát canh?」
Tần Uyển Nhu bị ánh mắt của hắn dọa cho co rúm người lại.
Nhưng vẫn cứng cổ đáp: 「Biểu ca, mọi người đều tận mắt chứng kiến, biểu tẩu tay chân vụng về, đến cái khay cũng cầm không vững...」
「Cầm không vững?」
Lục Hoài Cảnh cười lạnh một tiếng.
Hắn đột nhiên tiến lên một bước, túm ch/ặt lấy cổ tay Tần Uyển Nhu.
「Biểu ca, huynh làm gì vậy!」
Tần Uyển Nhu hoảng lo/ạn giãy giụa.
Lục Hoài Cảnh không chút lưu tình rút từ trong ống tay áo rộng thùng thình của nàng ta ra một chiếc khăn lụa trắng muốt.
Hắn giơ cao chiếc khăn lụa ấy lên, phô bày trước mặt tất cả quan khách.
Ở một góc chiếc khăn, dính một vệt dầu vàng óng rõ rệt.
「Dầu trên chiếc khăn này là mỡ lợn mà nhà bếp dùng để lau bếp.」
「Trước khi bưng khay, biểu muội đã dùng chiếc khăn này bôi đầy dầu lên mép khay. Khi Thanh Hòa tiếp nhận, khay bị trơn, bát canh tự nhiên sẽ rơi xuống.」
Giọng Lục Hoài Cảnh không lớn, nhưng từng chữ từng câu đều giáng mạnh vào tim mọi người.
「Th/ủ đo/ạn hạ lưu thế này mà cũng dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt ta sao?」
8.
Khuôn mặt Tần Uyển Nhu trắng bệch.
Đôi chân mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất.
「Biểu ca, muội không phải... muội không có...」
Nàng ta liều mạng lắc đầu, nhưng không nói nổi một câu biện giải hoàn chỉnh.
Sắc mặt bà bà còn khó coi hơn cả khi nuốt phải ruồi.
「Cảnh nhi, con vì một người ngoài mà dám công khai quở trách biểu muội của mình sao?」
「Người ngoài?」
Lục Hoài Cảnh nhìn thẳng vào mẫu thân mình, sống lưng thẳng tắp.
「Mẫu thân nhầm rồi, Thanh Hòa là người vợ ta cưới hỏi đàng hoàng, không phải hạ nhân m/ua về của Lục phủ!」
Giọng hắn đanh thép, chấn động đến mức màng nhĩ ta tê dại.
Bà bà tức gi/ận đến mức r/un r/ẩy cả người.
「Con bị con hồ ly tinh này mê hoặc tâm trí rồi! Nó là một cô nhi nhà quê, ngoài bát tự tốt ra thì còn có ích gì? Nó có điểm nào xứng với con?」
「Không xứng?」