Thẩm Trường Yến không biết đã tìm được bức họa của tỷ tỷ lúc nhỏ từ đâu.
Hắn lại mời một họa sư, vẽ ra dáng vẻ của tỷ tỷ khi trưởng thành.
Hắn thường xuyên ngẩn ngơ nhìn bức họa đó.
Một lần nhìn là mất gần nửa ngày.
Thẩm Trường Yến lại mang về một mỹ nhân.
Dưới mắt mỹ nhân có một nốt ruồi lệ đỏ thắm.
Giống hệt như tỷ tỷ trong bức họa.
Thẩm Trường Yến rất sủng ái nàng ta.
Lúc nào cũng mang theo bên mình.
Mỹ nhân thích náo nhiệt, Thẩm Trường Yến liền thường xuyên mở tiệc chiêu đãi khách khứa trong phủ.
Con gái không nhịn được mà mỉa mai mỹ nhân ngay trong yến tiệc.
Thẩm Trường Yến tức gi/ận nh/ốt cả con gái vào lầu cao cùng ta.
Ta đã sớm bị hànhz hạz đến mức không còn biết khóc than.
Chỉ biết tê dại ôm con gái vào lòng.
Thẩm Trường Yến nhíu mày nhìn ta vài cái.
Hiếm khi thái độ lại dịu đi.
"Ngươi trông chừng Nhã Nhi cho tốt, đừng để làm phiền nhã hứng của quý khách."
"Đợi yến tiệc kết thúc, ta sẽ thả hai mẹ con ngươi ra."
Nói xong.
Cánh cửa gỗ dày nặng lại một lần nữa đóng sập lại.
Đêm đó, để dỗ mỹ nhân cười, Thẩm Trường Yến đã cho đ/ốt pháo hoa suốt cả đêm.
Tàn lửa bén vào xà gỗ lầu cao.
Trên xà gỗ vốn đã bị tưới sẵn dầu hỏa.
Trong nháy mắt, rồng lửa bốc lên bao trùm cả tòa lầu cao.
Ta và con gái liều mạng đ/ập cửa, nhưng không một tiếng đáp lại.
Cho đến khi con gái bị khói đặc sặc đến ngất đi.
Gương mặt tái nhợt nằm trong lòng ta.
Đó là khoảnh khắc tuyệt vọng nhất trong đời ta.
Giá như con bé không vì ta mà bất bình thì tốt biết mấy.
Giá như con bé không làm con gái ta thì tốt biết mấy.
Đám ch/áy th/iêu rụi suốt đêm.
Ch/áy đến mức lầu cao sụp đổ, đ/è x/ác ta và con gái xuống dưới.
Thẩm Trường Yến tỉnh rư/ợu từ phòng mỹ nhân mới chậm trễ tìm đến.
Tuy ta đã nói rõ với Thẩm Trường Yến rằng ta không phải là người hắn cần tìm.
Nhưng kẻ này quá mức quái dị.
Ta lo sợ sẽ lại có biến cố gì xảy ra.
Có lẽ sớm định ngày hôn sự của ta, thì ta mới có thể sớm an tâm.
Cha mẹ gần đây đang tìm ki/ếm người thích hợp để nghị thân cho ta.
Cha ta muốn chọn trong số các môn sinh của mình.
Mẫu thân lại thấy kết thân cùng biểu huynh nhà dì là tốt hơn.
Hai người tranh cãi không thôi, ai cũng không chịu nhường ai.
Nhưng trong lòng ta đã có người chọn.
Tiết mưa phùn, một trận mưa trút xuống bất ngờ.
Cha ta mỗi tháng mùng năm đều mở tiệc chiêu đãi các môn sinh tại gia.
Nhưng hôm nay mưa lớn, nghĩ là sẽ có không ít người mượn cớ thoái thác.
Ta đi qua hành lang gió mưa, nhìn thấy bóng dáng đang đứng dưới mái hiên thì mỉm cười mãn nguyện.
Hắn vẫn đến.
"Lục Thời Hàn."
Giọng ta rất khẽ, khẽ đến mức chỉ mình ta nghe thấy.
Hắn là một trong những môn sinh của phụ thân.
Gia cảnh bần hàn, do một tay mẫu thân nuôi lớn.
Kiếp trước ta và hắn vốn không hề có giao tình.
Chẳng bao lâu sau khi ta gả cho Thẩm Trường Yến, Lục Thời Hàn liền đỗ Tân khoa Trạng nguyên.
Hắn nhậm chức tại Ngự sử đài.
Sau khi ta bị Thẩm Trường Yến giam lỏng, cha ta bị đày đi xa.
Lục Thời Hàn liên tiếp dâng mấy đạo tấu chương hạch tội Thẩm Trường Yến ng/ược đ/ãi người vợ chính thất.
Thẩm Trường Yến, tên đi/ên đó, đêm hôm xông vào phòng ta.
Trên giường b/ệnh, hắn bóp cổ ta ép hỏi mối qu/an h/ệ giữa ta và Lục Thời Hàn.
"Tại sao hắn lại ra mặt vì ngươi? Hai người các ngươi có tư tình đúng không?"
Ta bị bóp đến mức không thở nổi.
Trong tầm mắt mờ nhạt, ta nhìn thấy Lục Thời Hàn bị đá/nh đến nửa thân mình đẫm m/áu, bị vứt trước cửa.
Ta đi/ên cuồ/ng nắm lấy tay Thẩm Trường Yến.
"Buông ra, ta không quen hắn."
"Không quen?" Thẩm Trường Yến th/ô b/ạo x/é toạc lớp áo Iót của ta, "Vậy tại sao hắn thà không cần mạng cũng phải giúp ngươi?"
Thẩm Trường Yến giống như một con dã thú phát đi/ên.
Thậm chí muốn s/ỉ nh/ục ta ngay trước mặt Lục Thời Hàn.
Trong lúc giằng co, ta nghe thấy một ti/ếng r/ên rỉ trầm đục.
Hai dòng huyết lệ từ mắt Lục Thời Hàn chậm rãi chảy xuống.
Hắn dùng gai gỗ đ/âm m/ù đôi mắt của chính mình.
Thẩm Trường Yến thấp giọng nguyền rủa một câu:
"Xui xẻo."
Hắn cuối cùng cũng buông tha cho ta.
Sai người kéo Lục Thời Hàn vì mất m/áu quá nhiều mà ngất lịm ra ngoài.
Đó là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng ở kiếp trước ta nhìn thấy Lục Thời Hàn.
Trước đó ta chỉ biết hắn là môn sinh của phụ thân, nhưng vì ta luôn sống trong khuê phòng, chưa từng gặp mặt hắn.
Hắn tại sao lại giúp ta?
Là vì ân tình của phụ thân, hay còn có nguyên do nào khác?
Dù là lý do gì, ta tin hắn chắc chắn là một người chính trực.
Chọn hắn làm phu quân sẽ không sai.
Ta đi thẳng về phía Lục Thời Hàn.
"Lục công tử tại sao lại dừng chân ở đây?"
Trong mắt hắn thoáng qua vẻ kinh ngạc.
Là nghi hoặc sao ta biết tên hắn chăng?
Lục Thời Hàn lùi lại một bước, chắp tay cúi chào ta.
"Lâm tiểu thư."
Ta tỉ mỉ quan sát Lục Thời Hàn.
Phát hiện đôi mắt hắn sinh ra cực kỳ đẹp.
Ánh mắt trong trẻo, rạng rỡ như sao trời.
Đôi mắt đẹp như vậy, kiếp trước lại bị ép đến mức phải tự h/ủy ho/ại.
Tiếng mưa dần dày đặc.
Lục Thời Hàn khẽ nghiêng người.
Chặn đi những sợi mưa xiên xẹo bay vào.
Ta đưa chiếc ô lụa trong tay cho hắn.
"Mưa lớn gió gấp, Lục công tử đi đường hãy cẩn thận."
Hắn vội vàng cúi đầu không nhìn ta.
"Việc này không thỏa, tại hạ không thể nhận."
Nói đoạn, hắn ôm ch/ặt hộp sách vào lòng, lao thẳng vào màn mưa m/ù mịt.
Hắn chạy quá vội, vô tình bước hụt chân vào vũng nước.
B/ắn tung tóe nước, làm ướt sũng vạt áo xanh.
Đám nha hoàn phía sau ta cười rộ lên.
Ta lại nghiêng đầu nhìn chằm chằm vành tai đỏ ửng như sắp nhỏ m/áu của hắn.
"Đúng là một tên ngốc."
Kinh thành liên tiếp đổ mưa lớn mấy ngày liền.
Sau những trận mưa gió dữ dội, không ít nhà cửa sụp đổ.
Trong đó bao gồm cả khách điếm nơi Lục Thời Hàn tạm trú.
Ở nơi tấc đất tấc vàng như kinh thành, hắn khó mà tìm được chỗ ở rẻ như thế nữa.
Theo lời mời khẩn khoản của cha ta, hắn tạm thời chuyển đến ở nhà ta.
Điều này lại cho ta thêm nhiều cơ hội.
Tiểu viện hắn ở không cách chỗ ta bao xa.