Ta sinh ra trong gia tộc ngự thú đệ nhất thiên hạ. Cha ta thấy hổ là chân mềm nhũn, lại được cả tộc xưng tụng là vững như núi thái sơn. Mẹ ta nghe tiếng chó sủa là muốn khóc, vậy mà nhờ gương mặt cười đến cứng đờ, lại giành được mỹ danh "Tiếu Ngự Bách Thú". Họ sợ ta phát hiện, nên từ nhỏ đã cấm ta không được lại gần chuồng thú. Mãi cho đến năm năm tuổi tại đại hội Bách Thú. Đường huynh thổi lên chiếc còi ngọc, muôn thú linh thiêng đồng loạt quỳ rạp xuống đất. Các trưởng lão trong tộc xúc động đến rơi lệ đầy mặt: "Bách thú cúi đầu! Đời này của nhà họ Văn, cuối cùng cũng đã xuất hiện một vị thú chủ thực thụ!" Chỉ có ta là bịt ch/ặt tai lại, nghe thấy khắp sân là tiếng gào thét thảm thiết. Con Thiết Bông Hổ tứ chi r/un r/ẩy, gầm gừ nhỏ với ta: "Tiểu nhĩ nhĩ à, hãy nói cho những kẻ đi/ếc các người biết, chúng ta không phải là quy phục, mà là chúng ta đang đ/au."