Có nữ sinh có mặt tại đó đã kể lại chuyện này trong nhóm chat nhỏ lúc rủ đi ăn.
Nhóm chat bùng n/ổ.
"Thế tiền ăn không lẽ cũng phải trả lại? Một người phải chia mấy nghìn tệ, trời ơi, tiền đâu ra mà mình trả."
"Không phải chứ, Hạ Vị Miên không có tiền thì làm màu làm gì, tiêu đời rồi, mình mà về nhà chắc bị người nhà đá/nh ch*t mất."
"Dựa vào đâu mà phải trả lại chứ, bữa cơm là do Hạ Vị Miên ép mời, cô ta không có tiền thì đi tù đi, tại sao phải liên lụy đến chúng ta?"
19.
Cha mẹ của Hạ Vị Miên đến vào chiều ngày hôm sau.
Lặn lội đường xa, người đầu tiên họ gặp không phải là Hạ Vị Miên, mà là tôi.
Nhìn thấy tôi, họ quỳ sụp xuống đất, khóc lóc thảm thiết.
"Tuệ Tuệ à, dì biết cháu có tiền, trước đây quần áo của con nhỏ khốn nạn này đều là do cháu thay cho nó, cháu giúp nó lần này nữa đi."
Cha cô ta cũng nước mắt giàn giụa.
"Đúng thế, chúng tôi đã đi hỏi người ta rồi, chỉ cần trả lại tiền, bồi thường thêm một khoản là có thể ra ngoài."
"Cháu yên tâm, nó ra ngoài chúng tôi sẽ bắt nó đi lấy chồng ngay, tuyệt đối không làm phiền cháu nữa, chúng tôi đã sắp xếp hết cả rồi."
Tôi nghe mà lòng dạ ngổn ngang.
Hồi cấp ba tôi đã từng nghe về chuyện của Hạ Vị Miên, nhà có hai cậu em trai, trọng nam kh/inh nữ.
Ở nhà, cô ta luôn là người bị phớt lờ.
Cô ta học giỏi, tự mình thi đỗ vào trường đại học danh giá, nhưng lại bắt đầu tham hư vinh, thậm chí vì tiền mà hại người.
Đến đây, tôi không còn tư cách để đá/nh giá nhân cách của Hạ Vị Miên nữa.
"Cháu không giúp được cô ấy đâu."
Đây là những lời cuối cùng tôi để lại cho cha mẹ Hạ Vị Miên.
Nhưng nghe xong, họ như bị sét đá/nh ngang tai.
Họ ngồi bệt xuống đất, ăn vạ lăn lộn.
"Cái gì? Cháu không thể không quản, con nhỏ khốn nạn này đi học là vì cháu, nó nói cháu có tiền, nó có thể lấy tiền từ cháu để dành tiền sính lễ cho em trai, dựa vào đâu mà cháu không quản?"
"Biết thế này thì lúc trước đã đá/nh g/ãy chân con nhỏ khốn nạn này, bắt nó đi lấy chồng cho xong!"
"Tiền sính lễ cho Diệu Tổ phải làm sao đây trời ơi..."
...
Họ níu kéo không cho tôi đi.
Cho đến khi bảo vệ lôi họ đi mới chịu dừng lại.
20.
Hạ Vị Miên bị kết án mười lăm năm, số tiền kia là tiền phi pháp.
Từng khoản, từng khoản đều bị thu hồi.
Sau này khi nhắc đến Hạ Vị Miên trong lớp,
tất cả mọi người đều tỏ ra chán gh/ét tột độ.
Trước khi vào tù, cô ta yêu cầu được gặp tôi một lần.
Khi gặp cô ta, tôi gi/ật mình, cô ta g/ầy đi trông thấy, hốc mắt sâu hoắm, đầu tóc bù xù.
Cô ta ngăn cách với tôi bởi tấm kính, trong ánh mắt đầy h/ận th/ù.
"Tang Tuệ Tuệ, có phải cậu cố ý không?"
Giọng cô ta khàn đặc, trầm đục như á/c q/uỷ dưới địa ngục.
"Cậu cũng trọng sinh rồi đúng không! Cậu biết số tiền này không đơn giản, cậu cố tình hại tôi!"
Trên mặt tôi không chút biểu cảm.
"Hạ Vị Miên, từ đầu đến cuối, người hại cậu, chỉ có chính bản thân cậu mà thôi."
Thấy tôi bình tĩnh như vậy, Hạ Vị Miên đột nhiên cười phá lên.
Giọng cô ta vút cao, trở nên nhọn hoắt:
"Tang Tuệ Tuệ, cậu nói nhảm! Chính cậu hại tôi! Đồ sao chổi, từ ngày gặp cậu là tôi đã bị cậu hại rồi."
"Hồi cấp ba, cậu được mọi người tung hô, tôi chỉ là bắt chước phong cách ăn mặc của cậu thôi mà họ đã m/ắng tôi là đồ bắt chước, bao nhiêu người b/ắt n/ạt tôi."
"Sau đó, cậu giả vờ tốt bụng đến giúp tôi! Chẳng phải chỉ để làm nổi bật sự lương thiện của cậu thôi sao!"
"Hồi cấp ba cậu lợi dụng tôi, lên đại học, tôi chỉ nhờ cậu giúp hai lần mà cậu đã không muốn rồi!"
"Tang Tuệ Tuệ, loại người ích kỷ như cậu, dựa vào đâu mà được sống trên đời này!"
Tôi lặng lẽ lắng nghe.
Trái tim dần dần nguội lạnh.
Thì ra, cô ta chưa bao giờ coi tôi là bạn.
Thì ra trong mắt cô ta, việc tôi giúp cô ta, chỉ là tôi đang lợi dụng cô ta để xây dựng hình tượng.
Tôi đột nhiên muốn cười.
Nhớ lại ngày công bố điểm thi đại học, điểm của Hạ Vị Miên cao hơn tôi mười điểm.
Lẽ ra cô ta có thể chọn trường tốt hơn, nhưng vẫn ở lại bên cạnh tôi.
Lúc đó tôi cứ ngỡ mình có được người bạn tốt nhất thế gian.
Không ngờ, tất cả chỉ là sự đơn phương của tôi.
Hạ Vị Miên vẫn đi/ên cuồ/ng nguyền rủa tôi.
Tôi không muốn nghe nữa.
Tôi đứng dậy, nhạt nhẽo nói với Hạ Vị Miên:
"Hạ Vị Miên, dù thế nào đi nữa."
"Tang Tuệ Tuệ của thời cấp ba, là thực lòng coi cậu là bạn."
Khi rời khỏi nhà tù, mặt trời tròn vành vạnh.
Trò hề này, cuối cùng cũng đã hạ màn.
"Hết truyện."