May mà Tô Vô Hà kịp thời chắn trước mặt ta.

"Sư nương, người nói cho rõ ràng đi!"

Ta căng thẳng đến mức nói năng lộn xộn.

"Được, nói thì nói cho rõ, chính là ta đã kết đôi với người này rồi, các ngươi đừng có ý đồ với ta nữa, nếu không, nếu không..."

Ta vốn không giỏi đe dọa người khác.

Tô Vô Hà cười một tiếng, đan mười ngón tay vào tay ta, rồi giơ cao lên, đặt ngay trước mắt Ôn Du, sợ đối phương không nhìn rõ.

"Nếu không ta sẽ khiến ngươi, và cả các ngươi nữa, sống không bằng ch*t."

Ôn Du nhìn hắn đầy khó tin.

"Hóa ra, là ngươi?"

Tô Vô Hà bình thản gật đầu.

"Ừm, người mới mà ngươi nói chính là ta."

Hắn không quên nói với Cố Thời Xuyên đứng sau lưng: "Thật ngại quá, có ta rồi, nàng ấy sẽ không thèm để ý đến ngươi nữa đâu."

Cố Thời Xuyên đã không nói nên lời.

Ôn Du sắc mặt khó coi.

"Đương nhiên, các ngươi có thể thử tranh giành với ta."

Tô Vô Hà buông lời đó xong liền kéo ta đi.

Bước ra khỏi tửu lâu, ta mới cảm thấy thở được.

"Cảm ơn."

Ta hơi thở dốc, ngẩng đầu nhìn hắn.

"Vẫn còn người!"

Ta ngoái đầu nhìn lại, là Trương Ngự sử và Tần Thống lĩnh đang phi ngựa đuổi tới.

"A? Họ cũng tìm ta sao?"

"Đi theo ta!"

Tô Vô Hà cười, vội vàng kéo ta chui vào xe ngựa.

Xe ngựa lăn bánh vững vàng.

Lần này cuối cùng cũng an toàn rồi.

"Sao chàng vẫn chưa buông tay?"

Ta mới chợt nhận ra, hắn đã nắm tay ta lâu đến vậy.

Tô Vô Hà ngẩn người, mới buông tay ra.

"Nàng lúc nãy là lừa ta sao?"

Ta lặng lẽ thu tay về, cúi gằm mặt xuống.

"Ta vẫn chưa nghĩ kỹ."

Hắn im lặng, ngồi xa ra một chút.

Không biết đã qua bao lâu, xe ngựa dừng lại.

Bên bờ hồ, cỏ xanh mướt, mặt nước tựa gương, khiến lòng người thư thái.

Tô Vô Hà đứng trước mặt ta, từng chữ từng chữ, nghiêm túc mà kiên định.

"Nếu ta nói, ta nguyện kết làm phu thê trên danh nghĩa với nàng, chỉ để cung cấp sự che chở cho nàng, tuyệt đối không can thiệp vào tự do của nàng."

"Hơn nữa, nàng vốn thích giúp người, lại có mắt nhìn, ta nguyện trích ra một phần ba tài sản riêng, giúp nàng mở Tư Thiện Đường ở kinh thành, lấy tên nàng làm chủ, giúp đỡ những người nghèo khổ b/ệnh tật. Những người được giúp đỡ, đều ghi vào danh sách, sau này nếu có ai thành tài, có thể quay lại đóng góp cho Tư Thiện Đường, mang phúc trạch đến cho bách tính. Nàng có nguyện ý cho ta một cơ hội không?"

Ta bị những lời của hắn làm cho chấn động.

Hoàn toàn không dám tin.

Một lúc lâu sau, mới cất lời: "Tư Thiện Đường? Vậy là ta không cần lén lút c/ứu người nữa sao?"

Đáy mắt Tô Vô Hà thoáng hiện ý cười rõ rệt.

"Vốn dĩ đâu cần phải vậy."

Ta vẫn còn chút khó xử.

"Nhưng ta thành thân với chàng, chính là thê tử của chàng, chàng không sợ ta mang lại điều tiếng cho chàng sao?"

"Sao có thể chứ?"

Hắn bỗng bật cười thành tiếng.

"Nàng yên tâm, ta là một đại gian thần, chuyện đại nghịch bất đạo làm còn nhiều, không ai dám bàn tán về ta đâu, chỉ có tranh nhau xem ai nịnh hót giỏi hơn thôi."

Ta im lặng.

Luôn vì dung mạo của hắn quá đẹp mà quên mất quyền thế của hắn đ/áng s/ợ đến nhường nào.

"Vậy, đề nghị của ta, nàng thấy thế nào?"

Hắn đang chờ câu trả lời cuối cùng của ta.

"Ta không muốn kết bè kết cánh với gian nịnh nữa."

Ta buông lại câu này rồi bước về phía trước.

Người phía sau vẫn đứng yên tại chỗ.

Ta đi gần đến dưới gốc liễu, nhìn mặt hồ tĩnh lặng, nhớ lại những lời Tề Thận nói về hắn, đột nhiên quay người chạy ngược lại, ngẩng đầu nhìn hắn.

"Chàng là trung thần, sao không biện bạch?"

Tô Vô Hà sững sờ, rõ ràng là cảm thấy bất ngờ.

"Ta... không có gì để biện bạch cả."

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng điệu chắc chắn.

"Nhưng ta có thể phân biệt được."

Thiên tử hôn quân ng/u muội, triều thần bè phái tranh giành, bách tính khổ sở ch*t lặng. Giang sơn hiện nay sắp sụp đổ, không phải người thường có thể c/ứu vãn, đến mức đại trung mà tựa như gian.

Tô Vô Hà hé miệng, giọng không ổn định: "Nàng, rốt cuộc là có ý gì..."

"Ta đồng ý."

Dưới ánh mặt trời, mặt hồ lấp lánh.

Hắn hỏi ta: "Tại sao?"

Ta nhìn vào mắt hắn, thản nhiên đáp: "Vì chúng ta là người đồng chí hướng."

Nguyện dùng những giọt nước nhỏ hợp thành dòng trong, tẩy sạch bùn nhơ thế gian.

Ta đồng ý trở thành thê tử trên danh nghĩa của Tô Vô Hà.

Ba ngày sau, Tề Thận được thả ra, quả nhiên không hề sứt mẻ.

Nhưng hắn vĩnh viễn không được làm quan.

Ta kể chuyện này cho hắn nghe.

"Tề Thận, Tư Thiện Đường là việc ta luôn muốn làm, nếu chàng không muốn..."

Ta biết hắn sẽ không dễ dàng buông tay.

Nhưng hắn nghe xong lời ta, cầm tờ hòa ly thư lên, ký tên vào.

"Ta không kém hơn hắn."

Hắn cúi đầu không nhìn ta, đầu ngón tay lướt qua tên ta trên tờ hòa ly thư.

"Dù nàng muốn tự do, ta cũng nguyện cho nàng."

Ta im lặng hồi lâu, nói lời cảm ơn hắn.

Tề Thận đứng dậy tiễn ta ra cửa.

"Nể tình ta dễ nói chuyện thế này, chúng ta có thể làm bạn lại được không?"

"Tất nhiên."

Hắn lập tức cười rộ lên.

"Vậy giờ ta đang rảnh rỗi không có việc gì làm, đợi Tư Thiện Đường của nàng khai trương, ta đến giúp một tay nhé?"

Ta ngẩn người: "Chàng?"

"Đúng vậy, dù sao cũng chỉ là phu thê trên danh nghĩa, hắn chắc sẽ không can thiệp chứ?"

"...Chắc là vậy."

Nửa năm sau, Tư Thiện Đường khai trương.

Tô Vô Hà trăm công nghìn việc vẫn tranh thủ thời gian ghé qua.

Hắn vừa bước qua ngưỡng cửa, nụ cười trên môi liền cứng lại.

Ta ngẩng đầu nhìn thấy hắn, cười rạng rỡ như hoa, vội vàng đẩy đám người đang tụ tập xung quanh ra, chạy thật nhanh về phía hắn.

"Phu quân!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mùa xuân của cậu em cuồng chị

Chương 13
Tôi là một Omega cuồng chị gái. Khi biết chị gái sắp phải liên hôn, gả cho Cố Thức Tắc, một Alpha đỉnh cấp hơn chị năm tuổi, tôi khóc lóc thảm thiết: "Chị à, chị biết mà! Từ năm bốn tuổi em đã theo đuôi chị rồi, em là nô tài trung thành duy nhất của chị!" " Không có chị bên cạnh, em ăn không ngon, ngủ không yên, chẳng sống nổi nữa!" Ba mẹ bị tôi khóc đến đau cả đầu, phất tay quyết định: "Thôi được, gả một thì gả luôn cả đôi." " Nhà họ Cố có hai cậu con trai. Chị con lấy anh cả, còn con liên hôn với cậu em trai." "Còn có thể như vậy sao?" Sao không nói sớm! Tôi hí hửng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi liên hôn. Cho đến đêm tân hôn. Người anh rể Alpha chậm rãi tháo cà vạt, ngoắc tay về phía tôi: "Lại đây nào, bé con..." ????? Chồng tôi... từ lúc nào đã đổi thành người khác vậy?
9
2 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
4 An Lan Năm Tháng Chương 18
5 Phúc lợi công ty Chương 18.
6 Núi con gái Chương 19
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 375: Trong Núi Không Biết Tháng Năm

Mới cập nhật

Xem thêm