Ta không còn tâm trí chọn chính thị nữa, chỉ chọn hai nam tử gia thế trong sạch, diện mạo xuất chúng vào cung hầu hạ.
Dương Miễn và Hạ Văn Phong tuy thất vọng, nhưng cũng không dám nghịch ý ta.
Tề Cảnh Vân thì khác.
Có lẽ nhớ đến vẻ kinh diễm của ta trong lần đầu gặp gỡ, hắn vào cung, nói muốn làm chính thị của ta.
Ta có chút kinh ngạc, đá/nh giá hắn từ trên xuống dưới, rồi mỉm cười.
"Trẫm nhớ, chí hướng của Tề khanh là bảo gia vệ quốc, chứ không phải ở lại hậu cung của trẫm để lo liệu những việc vặt vãnh này."
Tề Cảnh Vân ưỡn ngựk: "Vi thần vào hậu cung, vẫn có thể bảo gia vệ quốc như thường."
"Ồ?"
Ta đầy hứng thú, dùng ánh mắt khích lệ nhìn Tề Cảnh Vân, vẻ mặt hắn càng thêm tự tin.
"Vi thần ở biên quan, chẳng qua chỉ là một tiểu tướng giữ thành, việc có thể làm rất hạn hẹp. Nhưng nếu vi thần vào hậu cung, kề vai sát cánh cùng bệ hạ, thì việc vi thần có thể làm sẽ nhiều hơn rất nhiều."
Ánh mắt hắn nóng bỏng, dường như đã nhìn thấy cảnh tượng huy hoàng sau khi hắn vào làm chủ hậu cung.
Ta thở dài đúng lúc: "Tề khanh thật có chí hướng, không như trẫm, đăng cơ mới một năm đã bị việc triều chính làm cho đ/au đầu mỗi đêm."
Tề Cảnh Vân tiến lên một bước, thần sắc lập tức dịu lại: "Bệ hạ, người quá mệt mỏi rồi."
"Người chẳng lẽ không muốn như nữ tử khuê các bình thường, mỗi ngày gảy đàn vẽ tranh, đạp xuân thưởng hoa, tự tại khoái hoạt sao?"
"Gánh nặng đ/è lên ng/ười người, quá nặng, nặng đến mức không phải là thứ một nữ tử yếu đuối như người có thể gánh vác."
Không biết từ lúc nào, Tề Cảnh Vân đã đến trước mặt ta.
Trong mắt hắn là sự thâm tình có thể nhấn chìm người khác, gương mặt tuấn tú đầy vẻ quan tâm và xót xa.
"Hãy để thần làm điều đó, để thần bảo vệ người, bảo vệ cả Đại Chu này."
Ta nhìn gương mặt này của hắn, khẽ thở dài: "Thật đáng tiếc."
Tề Cảnh Vân sững sờ: "Bệ hạ?"
"Gương mặt này của ngươi, vậy mà lại chứa một cái đầu vừa ngông cuồ/ng vừa ng/u xuẩn đến thế."
Trên mặt ta vẫn mang nụ cười, trong mắt là sự khó hiểu chân thật.
"Trẫm nhớ cha mẹ ngươi đều là những người cực kỳ thông minh, họ rốt cuộc đã sinh ra một kẻ... to gan lớn mật lại ng/u độn như heo này bằng cách nào vậy?"
Sự thâm tình trong mắt Tề Cảnh Vân biến mất.
Hắn kinh gi/ận đan xen, vẫn chưa nhận ra sự ng/u xuẩn của mình sẽ mang đến tai họa thế nào cho cả nhà họ Tề.
"Bệ hạ, vi thần một lòng chân thành, người sao có thể--"
"Truyền Trấn Quốc Công vào cung."
Hắn kinh hãi ngước mắt, chỉ thấy ánh mắt ta nhàn nhạt, ngữ khí đã lạnh xuống.
"Trẫm muốn hỏi Trấn Quốc Công, những lời này, có phải ông ta dạy ngươi hay không."
Tất nhiên là không.
Trấn Quốc Công là lão thần bên cạnh phụ hoàng.
Khi ta còn nhỏ, cũng từng học võ dưới tay Trấn Quốc Công.
Ông ấy lúc đó kh/inh thường quyết định của phụ hoàng, nhưng sau khi chứng kiến tài năng của ta, liền cam tâm tình nguyện phụng ta làm chủ.
Ông là người trung quân ái quốc, chính trực lương thiện.
Tuyệt đối không thể dạy dỗ thứ tử Tề Cảnh Vân như thế này.
Cho dù thật sự có lòng bất chính, cũng nhất định là mưu tính lâu dài, âm thầm đoạt lấy quyền lực trong tay ta.
Không thể để Tề Cảnh Vân bộc lộ dã tâm một cách trực diện như thế này dưới vài câu dẫn dụ của ta.
Quá ng/u xuẩn.
Trấn Quốc Công biết được những lời Tề Cảnh Vân vừa nói, gương mặt đầy nếp nhăn trong phút chốc mất sạch huyết sắc.
"Bệ hạ minh giám, lão thần trung thành với bệ hạ, tuyệt đối không có nửa điểm lòng bất chính!"
"Trấn Quốc Công, trẫm tin ngươi."
Ta ngồi trên long ỷ, nhìn mái tóc hoa râm của Trấn Quốc Công, cũng cảm thấy xót xa.
"Nhưng con trai út của ngươi, chẳng lẽ bị đi/ên rồi sao? Nếu không, sao có thể nói ra những lời ngông cuồ/ng như vậy?"
Trấn Quốc Công t/âm th/ần chấn động, lập tức thuận theo lời ta mà nói: "Bệ hạ thứ tội! Con trai thần quả thực có chứng mất trí, lúc nhỏ từng phát tác, cứ tưởng đã khỏi, không ngờ nay lại tái phát!"
"Cha!"
Tề Cảnh Vân vẫn không nhận rõ tình thế: "Con không có bị đi/ên!"
Trấn Quốc Công đột ngột đứng dậy, giáng một quyền vào mặt Tề Cảnh Vân.
"C/âm miệng!"
Ông tuy đã già, nhưng chinh chiến sa trường hai mươi năm, toàn thân đều là sức lực, chỉ một quyền này đã đá/nh bay cả người Tề Cảnh Vân ra ngoài.
"Cha--"
Tề Cảnh Vân đ/au đến mức sắc mặt biến dạng, chỉ kịp thốt ra một tiếng c/ầu x/in mơ hồ, thì những nắm đ/ấm như mưa đã giáng xuống chắc nịch.
Hắn không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào nữa.
"Bệ hạ."
Một lúc lâu sau, Trấn Quốc Công quỳ xuống, cách đó không xa là Tề Cảnh Vân đã không còn hình dạng, hơi thở thoi thóp.
"Vi thần sẽ đưa nghịch tử này về, quản giáo cho tốt, sau khi thần trăm tuổi, sẽ mang nó theo cùng, tuyệt đối không để nó xuất hiện trước mặt bệ hạ nữa, dù chỉ là một lời nói."
Ý là muốn cho Tề Cảnh Vân uống th/uốc c/âm, c/ắt gân tay, nuôi nh/ốt như một phế nhân.
"Cần gì phải đến mức đó chứ?"
Ta thở dài, tự tay đỡ Trấn Quốc Công mái tóc hoa râm dậy.
"Quốc Công gia, ông nhất định không được phụ sự tin tưởng của trẫm đấy."
Trấn Quốc Công trịnh trọng nói: "Vi thần nhất định không phụ bệ hạ."
Vì con đường công danh của Quốc Công phủ.
Trấn Quốc Công tự nhiên không dám phụ sự tin tưởng của ta.
Trước khi rời đi, ông còn mượn vài cung nhân của ta, nói là muốn dạy dỗ Tề Cảnh Vân quy củ cho tốt.
Thế là Tề Cảnh Vân khi còn đang hôn mê, đã bị c/ắt gân tay, đổ th/uốc c/âm.
Ba ngày sau, Tề Cảnh Vân tỉnh lại.
Hắn kinh hãi há miệng, nhưng không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.