Ta muốn trở thành giáp trụ của ca ca!
Nương ta từng nói, có đôi khi chuyện 🔪 người là chú trọng thiên thời địa lợi nhân hòa nhất.
Cha ta lại nói, một khi đã quyết định thì đừng có nhìn trước ngó sau, cơ hội mất đi là không bao giờ trở lại!
Làm, bao giờ cũng dễ hơn là nghĩ!
Tiêu Tông Trạch đã lợi dụng ca ca ta làm tay sai nhiều năm như vậy, hôm nay đến gặp ca ca, chắc chắn không mang theo thị tòng.
Ta sờ sờ chiếc vòng trên cổ tay, trong lòng đã có tính toán.
Đợi ca ca rời đi.
Tiêu Tông Trạch cũng sẽ rời đi.
Ta giả vờ như bị lạc đường, hoảng lo/ạn đ/âm sầm vào lòng hắn.
Ta ngẩng đầu, vẻ mặt đáng thương nhìn hắn: "Vị công tử này, ta bị lạc đường rồi."
Ta đã 🔪 ch*t đích tử của Hoàng hậu.
Trước sau chẳng qua chỉ mất nửa khắc đồng hồ.
Ta chống cằm ngồi dưới đất, liếc nhìn Tiêu Tông Trạch đã ch*t hẳn.
Ta nhặt một hòn đ/á, ném về phía bên ngoài.
Ca ca ta chậm rãi bước vào.
Trên mặt người không còn nụ cười khiến ta chán gh/ét kia nữa.
Mà là vẻ trầm tĩnh nội liễm mà ta vốn quen thuộc.
Ca ca cúi người, nâng khuôn mặt ta lên, hít một hơi thật sâu nơi cổ ta.
Giọng người mang theo một tia khàn khàn: "Linh Đang, muội có biết muội làm thế này, từ nay về sau sẽ không bao giờ tách rời khỏi ta được nữa không?"
Ta tức gi/ận đẩy mạnh người.
Nhưng ca ca đứng rất vững, không hề xê dịch nửa phân.
Khi ta đứng ngoài nghe tr/ộm, chắc chắn người đã biết rồi!
Ba năm trước khi ca ca rời biên cương, ta đã tặng người một con trùng ứng thanh.
Chỉ cần chúng ta ở trong phạm vi trăm bước, con trùng của người sẽ kêu lên.
Người đang đá/nh cược điều gì?
Xem ta sẽ sợ hãi quay đầu bỏ chạy, từ nay c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với người sao?
Ca ca đáng gh/ét!
Bùi Lang đáng gh/ét!
Trong mắt người, ta lại là kẻ nhát gan như chuột đến thế sao!
Ta không bao giờ thèm tốt với người nữa!
Ta đẫm lệ.
Phẫn nộ trừng mắt nhìn người: "Người đi đi! Ta không quen người! Ta đến kinh thành nửa tháng, người chẳng thèm ngó ngàng đến ta lấy một cái! Hôm nay người biết rõ ta đến yến tiệc thưởng hoa là để gặp người, vậy mà còn giả vờ giả vịt chơi trò b/ắn cung đối thơ! Ăn mặc bảnh bao như chó, đi quyến rũ ong bướm, như con công xòe đuôi vậy! Cô nương họ Tống đó tốt như thế, người nhận nàng ta làm muội muội đi!"
Ta càng nói càng tức.
Lấy bánh hoa mơ trong túi ra, ném xuống đất, gầm lên: "Cho chó mèo ăn, cũng không cho người ăn!"
Ta lại sợ chiếc khăn tay đã thêu từ sớm bị mất, hừ lạnh: "Có nát dưới đất cũng không cho người dùng!"
Ai ngờ ca ca nhặt những mảnh bánh hoa mơ vỡ vụn lên, bỏ vào miệng.
Lại còn giấu chiếc khăn vào trong ngựk.
Ta vội vàng, nắm lấy tay người nói: "Dính bùn rồi mà người còn ăn! Là ngốc hay là m/ù rồi!"
Ca ca lại nhìn chằm chằm vào ta nói: "Đây là Linh Đang ngàn dặm xa xôi mang đến cho ta, không thể lãng phí."
Ta phủi đi những mẩu bánh hoa mơ đã lấm bẩn, bực bội nói: "Ở nhà vẫn còn mà!"
Vốn dĩ đang tức đến bốc khói.
Nhưng nhìn thấy mu bàn tay người bị cái tên khốn kiếp bị vạn đ/ao tùng xẻo Tiêu Tông Trạch kia giẫm đến bầm tím và rướm m/áu, ta lại thấy xót xa.
Nước mắt không kìm được rơi xuống, rơi trúng vết thương của ca ca.
Ta quay đầu đi, không nhịn được mà đ/á hai cái vào mặt Tiêu Tông Trạch!
Ta kéo ca ca ngồi xuống, lấy th/uốc mỡ trong túi ra xử lý vết thương cho người.
Ta cố tình dở trò x/ấu ứ/c hi*p người, ấn mạnh vào vết thương.
Nhưng người không những không kêu đ/au, trái lại còn cười.
Ta trợn tròn mắt nhìn người nói: "Ca ca! Chẳng lẽ người bị Tiêu Tông Trạch ứ/c hi*p đến mức hỏng cả n/ão rồi sao! Có gì mà buồn cười chứ."
Ca ca lại gần ta, cằm cọ cọ lên trán ta, thỏa mãn thở dài một tiếng: "Linh Đang, mạnh tay thêm chút nữa, ca ca muốn thấy đ/au."
Ta nâng mặt người lên tỉ mỉ ngắm nhìn, lo lắng nói: "Ca ca! Ba năm không gặp, sao người lại bi/ến th/ái thế này!"
Ca ca không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ta.
Ta lấy trán cụng vào trán người nói: "Ca ca không phải muốn thấy đ/au, là muốn ta đúng không?"
Ca ca lập tức ừ một tiếng.
Người im lặng một lát mới nói: "Từ khi muội vào kinh, ta vẫn luôn dõi theo muội. Nhìn muội nhảy xuống từ xe ngựa, hớn hở m/ua hai cái kẹo đường. Lại nhìn muội tiêu mười văn tiền m/ua hai cái kết đồng tâm. Trên đường ăn uống chơi đùa. Đến ngõ Đào Hoa, còn tò mò nhìn quanh, lúc leo lên mái nhà thì bị thím m/ắng cho một trận."
Thế này rõ ràng là từ đầu đến cuối đều đang bám đuôi ta rồi.
Ta nhéo eo người, hừ nói: "Vậy sao người không lập tức đến gặp ta!"
Ca ca né tránh một chút, nắm lấy cổ tay ta, khẽ nói: "Ca ca sợ, sợ muội lớn rồi, không muốn thân thiết với ta nữa. Lại sợ để Tiêu Tông Trạch nhắm vào muội, gây phiền phức cho muội, khiến muội chán gh/ét ta."
Cứ liên quan đến chuyện của ta là lại sợ cái này sợ cái kia. Quả nhiên người vẫn chẳng hề thay đổi.
Ta sờ vết thương nơi khóe miệng người, lầm bầm: "Sợ ta buồn! Sợ ta sợ hãi! Chỉ là không sợ bản thân 🤕 bị thương thôi! Lần nào gửi thư người cũng nói sống rất tốt, ta còn tưởng người ở kinh thành hưởng phúc, hóa ra là Tiêu Tông Trạch lấy ta ra u/y hi*p người.
Nếu người sớm nói cho ta biết, ta đã thu dọn hành lý đến tìm người ngay, ở ngay dưới mắt người mà bảo vệ ta, thì hắn làm sao còn dám giở trò!"
Ca ca chớp chớp mắt, ngây ngô hỏi ta: "Nhưng lúc đó căn cơ ta chưa vững, còn chưa thể đối đầu với Tiêu Tông Trạch. Nếu sơ sẩy một chút, muội sẽ mất mạng đấy."
Ta bối rối nhìn người nói: "Mạng của ta vốn dĩ là của ca ca mà."