Nương ta vuốt tóc ta nói: "Cha nương sốt sắng muốn con lấy chồng, cũng là vì cái chứng nghiện miệng của con thôi. Chứ chẳng có ý ép con rời khỏi nhà đâu. Còn nữa, trước kia Bùi Lang được xem là mối lương duyên tốt. Nhưng nay thân phận người đã khác, nương tuyệt đối không cho phép con gả vào hoàng gia."

Ta ồ một tiếng, cũng không phản bác.

Trong đầu lại hiện lên lời của ca ca.

Ca ca nói: "Linh Đang, ta đã ăn Tái Sinh Hoa, thể chất khác thường. Đời này sẽ không cưới vợ."

Ta kinh ngạc hỏi người: "Nhưng ca ca, người không thấy cô đơn sao?"

Ca ca nhìn chằm chằm ta hỏi: "Linh Đang đã nói, sẽ cùng ta một đời một kiếp vĩnh viễn không rời xa mà."

Ta khổ sở nói: "Đúng vậy. Nhưng nếu sau này con gả cho người khác, cũng phải ở cùng phu quân, sợ là không có nhiều thời gian ở bên ca ca."

Ca ca cúi đầu lau tay cho ta, hỏi: "Linh Đang có biết gả chồng là gì không?"

Ta lập tức nói: "Đương nhiên biết rồi! Là cùng ăn cùng ngủ! Cùng đi dạo phố tiêu tiền, cùng chui trong chăn nói x/ấu người khác! Ơ? Nghĩ lại thì, ta với ca ca chẳng phải đang như vậy sao? Vậy ca ca, với phu quân có gì khác nhau đâu?"

Ca ca lại hỏi ta: "Lý Khởi cũng là ca ca của con, con có muốn làm những việc này với huynh ấy không?"

Tam biểu ca của ta tên là Lý Khởi.

Ta nghĩ một lát, rùng mình nói: "Không thể nào! Làm sao con có thể ngủ cùng tam biểu ca được, đó là lo/ạn luân đó aaaaa, ca ca, người đ/áng s/ợ quá, đừng nói thế!"

Khốn nỗi vào lúc này, nương ta bỗng trầm ngâm nói: "Thực ra tam biểu ca con cũng tốt lắm. Con có muốn..."

Ta hét toáng lên: "Nương! Không thể nào!"

Ta còn chưa kịp lý luận với nương.

Bên ngoài truyền đến tiếng cha ta hớt hải.

Khi ông đẩy cửa vào, mồ hôi nhễ nhại, như thể vừa chạy một mạch tới đây.

Cha ta hạ giọng nói: "Không xong rồi! Thi hài của đích tử hoàng hậu Tiêu Tông Trạch đã được tìm thấy ở Lộc Sơn, hiện tại kẻ hiềm nghi lớn nhất chính là tam hoàng tử và ngũ hoàng tử! Bùi Lang, bị nh/ốt vào thiên lao rồi!"

Cha ta uống một bát trà, rồi kể lại chi tiết.

Hôm kia Tiêu Tông Trạch đã mất tích.

Ban đầu hoàng hậu cũng không để tâm, dù sao đứa con này thường xuyên giấu tung tích đi làm mấy chuyện mờ ám.

Chỉ cần Bùi Lang vẫn thay hắn viết sách lược như thường lệ.

Hoàng hậu có thể giúp che đậy, nói rằng Tiêu Tông Trạch đang ở phủ cần cù học chính sự.

Kết quả là biến mất liền hai ngày.

Hoàng hậu cũng h/oảng s/ợ.

Tiêu Tông Trạch được tìm thấy khi đã bỏ mạng dưới nanh hổ, thi hài thảm không nỡ nhìn.

Hoàng hậu chỉ có mỗi đứa con trai này, lúc đó đã tức đến phát đi/ên.

Chưa qua tam ty hội thẩm, hoàng thượng đã lên tiếng.

Hoàng hậu lập tức giam giữ tam hoàng tử và ngũ hoàng tử.

Cha ta lo sốt vó: "Tam hoàng tử có Tề quý phi che chở, hoàng hậu không dám làm quá. Nhưng Bùi Lang nhà chúng ta không có ai chống lưng, sợ rằng vào thiên lao rồi thì không sống nổi mà ra! Phương Hạnh, mau nghĩ cách đi."

Nương ta đứng bật dậy, cười lạnh: "Ai bảo Bùi Lang không có ai chống lưng! Năm xưa người một mình đi làm con tin ở đất man di, đổi lấy cái gọi là thái bình mà lũ quan chó má kia cần. Bùi gia một dòng trung liệt, bị hoàng hậu h/ãm h/ại thảm tử. Chẳng lẽ, chỉ còn lại một mình Bùi Lang, cũng phải mặc cho bà ta xâu x/é sao? Thiên hạ này đâu phải do một tay Ninh Thi Vũ bà ta che trời!"

Bùi gia một dòng trung liệt, bị hoàng hậu h/ãm h/ại?

Á? Sao nương ta biết!

Ninh Thi Vũ, chẳng phải là tên húy của hoàng hậu sao?

Sao nương ta dám c/ăm phẫn gọi thẳng tên hoàng hậu như vậy.

Chẳng phải người luôn dạy ta phải cẩn thận, không được nhúng tay vào chuyện hoàng gia sao?

Nương ta xoay người đi tìm đồ.

Cha ta phấn khích nói: "Nương con sắp ra oai rồi! Thuở trước ông ngoại con là thái y lừng danh kinh thành, từng theo Thái tổ hoàng đế đá/nh thiên hạ đấy! Lúc ông về biên cương ẩn cư, Thái tổ hoàng đế ban cho một tấm thiết khoán đan thư, hoàng thượng nhìn thấy cũng phải nể vài phần."

Trời đất ơi.

Nương ta vậy mà oai phong đến thế!

Nhưng tấm thiết khoán đan thư này, dùng không được đâu!

Ca ca đã nói với ta, người định dùng khổ nhục kế, bảo ta đừng lo.

Ta vội kéo nương lại nói: "Nương! Người từng nói triều đường gió tanh mưa m/áu, không phải thứ dân nhỏ bé như chúng ta có thể tham gia. Ca ca có trời cao phù hộ, người sẽ không sao đâu. Chúng ta cứ an phận, đóng cửa sống cuộc sống của mình đi."

Nương ta hất tay ta ra, gi/ận dữ nói: "Lục Linh Đang! Cốt khí của con bị chó ăn hết rồi à! Bùi Lang lâm vào cảnh tù tội, lúc này mà không ra tay, thì đợi đến bao giờ!"

Ta bị người m/ắng đến mức lầm bầm: "Rõ ràng là nương bảo con phải đứng ngoài cuộc mà."

Nương ta vung tay, hào khí vạn trượng nói: "Lục Viễn, đi! Tìm tỷ tỷ của ta, cùng nhau diện thánh! Con rể chúng ta nuôi bao nhiêu năm nay, không phải để người ta tùy tiện đá/nh 🔪 đâu!"

Ta ngây ngốc suy nghĩ.

Cuối cùng ta cũng biết cái tính thích hành hiệp trượng nghĩa này của mình di truyền từ ai rồi.

Cả nhà ta đều vào tù.

Ta nhìn nương, lại nhìn cha.

Ngơ ngác nói: "Nương, sao chuyện này lại không giống như chúng ta nghĩ thế ạ?"

Đáng lẽ chúng ta phải oai phong lẫm liệt 🔪 vào hoàng cung, lấy ra bằng chứng hoàng hậu h/ãm h/ại Bùi gia.

Sau đó giải oan cho Bùi gia, c/ứu ca ca ta ra.

Ai ngờ chúng ta vừa ra khỏi cửa không bao lâu đã bị Kim Ngô Vệ tóm được, tống vào đại lao.

Tội danh là lái xe nguy hiểm??

Nương ta tức đến mức đ/ấm cha ta: "Ông lái xe nhanh như thế làm gì!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mùa xuân của cậu em cuồng chị

Chương 13
Tôi là một Omega cuồng chị gái. Khi biết chị gái sắp phải liên hôn, gả cho Cố Thức Tắc, một Alpha đỉnh cấp hơn chị năm tuổi, tôi khóc lóc thảm thiết: "Chị à, chị biết mà! Từ năm bốn tuổi em đã theo đuôi chị rồi, em là nô tài trung thành duy nhất của chị!" " Không có chị bên cạnh, em ăn không ngon, ngủ không yên, chẳng sống nổi nữa!" Ba mẹ bị tôi khóc đến đau cả đầu, phất tay quyết định: "Thôi được, gả một thì gả luôn cả đôi." " Nhà họ Cố có hai cậu con trai. Chị con lấy anh cả, còn con liên hôn với cậu em trai." "Còn có thể như vậy sao?" Sao không nói sớm! Tôi hí hửng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi liên hôn. Cho đến đêm tân hôn. Người anh rể Alpha chậm rãi tháo cà vạt, ngoắc tay về phía tôi: "Lại đây nào, bé con..." ????? Chồng tôi... từ lúc nào đã đổi thành người khác vậy?
9
2 An Lan Năm Tháng Chương 18
4 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
5 Phúc lợi công ty Chương 18.
6 Núi con gái Chương 19
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 375: Trong Núi Không Biết Tháng Năm

Mới cập nhật

Xem thêm