Tại đám tang của cha, mẹ đ/au đớn đến tột cùng.
“Lão Thẩm, ông là nhà vô địch bơi lội, sao chỉ đi bơi thôi mà lại ch*t đuối được chứ!”
Tiểu thư thật Thẩm Mộng D/ao mắt đỏ hoe.
“Cha cậy mình giỏi bơi lội nên nhất quyết đòi ra vùng nước sâu, tất cả là tại con và anh không ngăn được ông ấy.”
Anh trai ôm lấy hai người họ vào lòng.
“Trong nhà này vẫn còn có anh, sau này anh sẽ chăm sóc tốt cho hai người.”
Họ an ủi lẫn nhau, khiến tôi – đứa con gái giả này – càng giống như người ngoài cuộc.
Tôi đ/è nén sự đắng cay trong lòng.
Trước khi cha bị đưa đi hỏa táng, tôi định thắp cho ông nén hương cuối cùng.
Trong đầu bỗng vang lên một tiếng gầm gi/ận dữ:
“Ta không muốn bị hỏa táng! Ta vẫn chưa ch*t!”
“Tất cả là do Mộng D/ao cho ta uống loại nước ép có chứa hạt, ta bị sốc phản vệ dẫn đến triệu chứng giả ch*t!”
“Mau đưa ta đến b/ệnh viện, nếu không ta ch*t thật đấy!”
Tôi nhìn vào trong qu/an t/ài, đồng tử co rút, lập tức gọi 120…
“Người nhà nhìn lần cuối đi, chúng tôi chuẩn bị hỏa táng rồi.”
Tiếng của nhân viên vang lên.
Mẹ nắm ch/ặt lấy tay cha, khóc không thành tiếng.
“Lão Thẩm, những năm qua, cái nhà này đều do ông gánh vác.”
“Ông đi rồi, công ty, gia đình, bao nhiêu chuyện đổ dồn lại, mẹ con tôi phải sống sao đây!”
Tiếng khóc thương tâm của mẹ khiến tim tôi càng thêm thắt lại.
Kể từ khoảnh khắc Thẩm Mộng D/ao được tìm thấy, địa vị của tôi trong nhà tụt dốc không phanh.
Người nhà càng cảm thấy có lỗi với cô ta bao nhiêu, thì lại càng đối xử tệ bạc với tôi bấy nhiêu.
Dường như chỉ có như vậy mới bù đắp được sự thiếu sót của họ đối với cô ta.
Nhưng dù sao cha cũng đã nuôi nấng tôi mười tám năm.
Đột ngột âm dương cách biệt, tôi vẫn khó lòng chấp nhận được.
Nhân viên lại tiến lên, muốn kéo mẹ ra.
“Đã đến giờ hỏa táng người đã khuất rồi.”
Nhìn thấy họ chuẩn bị đẩy cha đi, cảm xúc của mẹ lại một lần nữa sụp đổ.
“Năm nào ông ấy cũng kiểm tra sức khỏe, cơ thể chưa bao giờ có vấn đề gì. Tôi không tin, ông ấy lại đột ngột ra đi như thế được.”
Anh trai cũng đỏ hoe mắt.
“Đúng vậy, rõ ràng hai hôm trước cha còn m/ắng con vì chuyện dự án, sao đi du lịch một chuyến mà người đã không còn nữa rồi.”
Bên cạnh, Thẩm Mộng D/ao chỉ cúi đầu không nói.
Hiếm khi lại im lặng đến thế.
Khi cha mới tìm được cô ta, ngày nào cô ta cũng bám lấy cha, không rời nửa bước.
Bình thường cha chỉ cần hắt hơi sổ mũi, cô ta đã lo lắng không thôi, nhất quyết bắt cha phải đi b/ệnh viện.
Giờ cha không còn nữa.
Chẳng lẽ người đ/au lòng nhất, khó chấp nhận nhất, không phải nên là cô ta sao?
Tiếng khóc của mẹ vẫn vang vọng khắp đại sảnh.
Tôi rụt vai, nén lại sự nghi hoặc trong lòng.
Có lẽ, cô ta đang đ/au đớn đến mức tâm ch*t lặng.
Đột nhiên, một tiếng gầm gi/ận dữ vang lên.
“Ta vẫn còn sống, tất cả là do Mộng D/ao cho ta uống nước ép có hạt, ta bị sốc phản vệ dẫn đến triệu chứng giả ch*t!”
“Giờ chỉ cần cho ta uống th/uốc chống dị ứng là ta có thể tỉnh lại thôi!”
Giọng nói này…
Hoàn toàn giống hệt giọng của cha!
Tôi vô thức nhìn về phía qu/an t/ài.
Cha mặt mày tái nhợt, môi thâm tím, không có lấy một chút dấu hiệu của sự sống.
Mọi người đều đang cúi đầu mặc niệm, như thể không nghe thấy âm thanh đó.
Tôi lắc đầu thật mạnh.
Chẳng lẽ vì đêm qua canh linh cữu không ngủ nên tôi bị ảo giác rồi?
Đúng lúc này, giọng nói đó lại vang lên.
Giọng điệu có thêm vài phần gi/ận dữ vì không ai thấu hiểu.
“Đừng khóc nữa, có ai xem thử ta thế nào đi chứ!”
“Cổ họng ta càng ngày càng sưng lên rồi, không cho ta uống th/uốc, ta sắp nghẹt thở ch*t mất!”
“Ta chỉ bị dị ứng thôi, ta không muốn ch*t!”
Đồng tử tôi co rút.
Tôi chắc chắn, đây không phải là ảo giác!
Tôi vô thức bước tới vài bước.
Cha vẫn ngậm ch/ặt miệng, ngựk không hề có nhịp thở.
Tôi mím môi.
Chắc chắn là vì cha qu/a đ/ời, tinh thần tôi quá căng thẳng nên mới nảy sinh ảo giác rằng ông còn có thể nói chuyện.
Đúng lúc này, giọng nói đó lại vang lên lần nữa!
“Tang Ninh, con đột nhiên đi tới, lại cứ nhìn chằm chằm vào ta, chẳng lẽ con nghe thấy tiếng lòng của ta?”
Tiếng lòng?
Hơi thở tôi nghẹn lại!
Nếu đó là tiếng lòng của cha, thì mọi chuyện đều có thể giải thích được rồi!
Nhưng cái thứ gọi là tiếng lòng này, chẳng phải chỉ có trong tiểu thuyết thôi sao?
Tôi gõ mạnh vào đầu mình.
“Tang Ninh! Đừng tự đá/nh mình! Ta thực sự là cha! Ta vẫn còn sống!”
“Chỉ có con mới nghe thấy ta nói, giờ người có thể c/ứu ta, chỉ có con thôi!”
Nghe giọng nói lo lắng đến nghẹn ngào của cha, tôi trấn tĩnh lại.
Cho dù chuyện này là thật hay giả, cũng phải thử một lần!
Ngay khi nhân viên chuẩn bị đẩy cha vào lò hỏa táng.
Tôi lấy hết can đảm, chặn đứng hành động của họ.
“Tôi muốn đưa cha tôi đến b/ệnh viện kiểm tra. Ông ấy là cao thủ bơi lội, tuyệt đối không thể ch*t vì đuối nước được!!”