“Mộng D/ao, cha muốn hỏi con, tại sao con lại đưa cha uống nước ép có chứa hạt!”
Đáy mắt Thẩm Mộng D/ao thoáng qua vẻ hoảng lo/ạn.
“Cha, con không biết ạ, nếu biết con chắc chắn sẽ không đưa cha uống!”
“Tuy nước ép là do con chuẩn bị, nhưng mọi người đều đã uống, mẹ và anh có thể làm chứng trong nước ép có hạt hay không!”
Cả gia đình đều bị dị ứng với các loại hạt.
Mẹ lắc đầu.
Anh trai như chợt nhớ ra điều gì đó, trừng mắt nhìn tôi chằm chằm.
“Anh nhớ ra rồi, hôm đó khi chúng ta cùng ra ngoài, Tang Ninh đã chạm vào nước ép!”
“Chắc chắn là nó ghi h/ận vì không được đi cùng nên mới dùng hạt để hại cha!”
Hôm đó tôi chỉ muốn giúp họ dọn đồ thôi.
Nếu tôi thực sự muốn hại cha, thì trước đó đã không kiên trì c/ứu cha tỉnh lại trong khi họ đang ra tay với tôi.
Nhưng anh trai dường như đã quên mất tất cả những điều đó.
Chỉ một suy đoán vu vơ thôi cũng đủ để xóa bỏ công lao c/ứu cha của tôi, thậm chí còn quay sang đổ vấy cho tôi!
Hay nói đúng hơn, anh ta cố tình làm vậy.
Họ luôn như thế.
Trong nhà bất kể ai phạm lỗi, luôn có thể đổ vấy lên đầu tôi.
Chỉ cần họ hắt hơi một cái thôi cũng có thể đổ lỗi là do tôi nói x/ấu sau lưng họ.
Người giúp việc trong nhà cũng học theo, nhìn mặt mà bắt hình dong, có thể tùy ý sai bảo, đá/nh m/ắng tôi, cứ như thể tôi là thứ gì đó bẩn thỉu trong nhà này.
Nếu không phải vì khát khao chút tình thân ấy, tôi đã rời khỏi cái nhà này từ lâu rồi.
Nhưng khi tôi vừa mở miệng định giải thích, cha đã giơ tay ngăn tôi lại.
“Được rồi, chuyện này dừng ở đây thôi.”
“Đều là người một nhà, không cần phải làm lớn chuyện cho x/ấu mặt ra.”
Tôi không nói thêm gì nữa.
Suy cho cùng, cán cân trong nhà này chưa bao giờ nghiêng về phía tôi.
Đúng lúc này, tôi lại nghe thấy tiếng lòng của cha.
“Tang Ninh, cha biết con chịu ủy khuất rồi, cha cũng tin con.”
“Nhưng chuyện hôm nay chắc chắn không thể cứ thế mà qua đi, nên cha cần con phối hợp với cha, diễn một vở kịch.”
Tôi ngẩng đầu nhìn cha.
Bốn mắt nhìn nhau, tôi nhìn thấy sự tin tưởng của cha dành cho mình, lòng tôi dâng lên một luồng hơi ấm.
May mắn thay, lần này cha cuối cùng đã tin tôi.
Tôi gật đầu với ông.
Sau đó, lần đầu tiên tôi ngẩng cao đầu trước mặt anh trai.
“Anh, em không hại cha.”
“Ngược lại, lần này nếu em không kiên trì c/ứu cha, thì ông ấy đã thực sự gặp chuyện rồi.”
“Cô còn dám cãi lại à?”
Anh trai tức gi/ận, giơ tay định dạy dỗ tôi.
“Cô đúng là chứng nào tật nấy, bây giờ còn dám cố tình trù ẻo cha!”
“Hôm nay tôi nhất định phải dạy cho cô một bài học!”
Tôi bị đẩy ngã nhào xuống đất.
Cha tức gi/ận đến mức lồng ngựk phập phồng dữ dội, lập tức chạy lại ngăn anh ta.
Thẩm Mộng D/ao cũng bước lên, vẻ mặt đầy lo lắng.
“Tang Ninh, chị không sao chứ?”
“Chị nói xem, sao phải khổ thế, việc gì cứ phải chọc gi/ận anh trai cơ chứ!”
Cô ta giả vờ muốn đỡ tôi dậy, nhưng gót giày nhọn hoắt lại giẫm trực tiếp lên mu bàn tay tôi.
Những giọt m/áu lập tức rỉ ra từ mu bàn tay.
Tôi đ/au đến mức trào nước mắt.
“Con gái, con không sao chứ?”
“Là cha có lỗi với con, để con chịu ủy khuất rồi.”
Tôi cố nén đ/au, lắc đầu với ông.
Cha lo lắng muốn lại kéo tôi dậy.
Nhưng lại bị mọi người va phải khiến ông choáng váng, cả thân người ngã nhào xuống đất!
“Lão Thẩm!”
Mẹ tôi kinh hãi, lập tức chạy về phía cha.
Tôi cũng muốn tiến lên, nhưng lại bị anh trai đẩy ngã nhào.
“Cút đi! Đều tại cô trước đó trù ẻo cha! Cái đồ sao chổi nhà cô!”
Tôi ôm lấy vết m/áu trên mu bàn tay, bất lực.
Mẹ nhìn tôi một cái, cuối cùng vẫn như trước, không hề lên tiếng.
Mọi người nhanh chóng đưa cha đến b/ệnh viện, làm đủ loại kiểm tra.
Kết quả kiểm tra cho thấy mọi chỉ số đều rất bình thường.
Nhưng cha tạm thời vẫn chưa tỉnh lại.
Để đảm bảo an toàn, bác sĩ tiến hành hỏi b/ệnh theo quy trình.
“B/ệnh nhân bình thường huyết áp có cao không?”
Tôi vô thức đáp: “Huyết áp tâm thu bình thường khoảng 110, tâm trương khoảng 80, đều khá ổn định.”
Bác sĩ ngẩng đầu nhìn tôi, có vẻ ngạc nhiên vì tôi nắm rõ tình hình như vậy, rồi hỏi tiếp.
“B/ệnh nhân có tiền sử dị ứng gì không?”
Lần này, Thẩm Mộng D/ao nhanh nhảu đáp trước.
“Cha tôi dị ứng với các loại hạt.”
Thấy bác sĩ vẫn đang ghi chép, bước tiếp theo là kê đơn th/uốc, tôi đành phải tiếp lời.
“Cha tôi khá dị ứng với các loại th/uốc nhóm Penicillin, trước đây từng uống Amoxicillin và bị nổi mề đay.”
“Bác sĩ, nếu ông định kê th/uốc kháng sinh, phiền ông kê cho cha tôi nhóm Cephalosporin ạ.”
Bác sĩ nghe vậy, gật đầu tán thưởng tôi.
Ngay cả những người họ hàng vốn dĩ lạnh lùng nhìn tôi, ánh mắt cũng trở nên hiền từ và nhân hậu hơn đôi chút.