“Cậu bạn nhỏ, bà con có được người cùng làng như cậu, đúng là phúc phận của họ rồi.”
Chu Khắc Minh không nhận ra tia tinh ranh trong mắt ông ta, vẫn đang đắm chìm trong sự tự mãn.
“Bà con ơi, cứ đi theo Chu Khắc Minh này, nhất định tôi sẽ đưa mọi người làm giàu!”
Nhìn đám dân làng đã hoàn toàn bị tẩy n/ão, tôi nhếch môi cười mỉa mai.
Chu Khắc Minh đúng là đồ ngốc.
Ở miền Nam bây giờ, thứ bị lừa đâu chỉ là tiền, nhưng tôi đã sớm không còn nghĩa vụ phải quản họ nữa rồi.
Đúng lúc tàu đến, tôi không chút lưu luyến bước lên tàu.
Đám sói mắt trắng này, cũng đến lúc phải trả giá rồi.
Từ quê lên Quảng Châu, hành trình mất hai ngày hai đêm.
Trước đây, vì lo lắng dân làng bị kẻ tr/ộm móc túi, tôi không dám chợp mắt, thức trắng đến tận khi xuống tàu, mắt đầy tia m/áu, thân tâm mệt mỏi rã rời.
Thế nhưng lần này, tôi không những không thấy mệt, mà lúc sắp xuống tàu còn bắt được cả một tên buôn người đang định b/ắt c/óc trẻ em giao cho nhân viên đường sắt.
Đến công trường, tôi vẫn ở căn ký túc xá cũ.
Không còn đám sói mắt trắng đó, tôi cũng chẳng cần phải bỏ thêm tiền thuê phòng nữa...
Đêm đó, tôi vẫn trực ở phòng bảo vệ như thường lệ, trời mưa rất to nên tôi càng cảnh giác hơn mọi khi.
Đột nhiên, một tràng tiếng sột soạt lọt vào tai tôi.
Tôi cầm đèn pin đi kiểm tra, tình cờ bắt gặp mấy kẻ mặc áo mưa đen đang lén lút khuân thép cây.
Đồng tử tôi co rút lại, ném đèn pin xuống rồi lao thẳng về phía trước.
Thời buổi này, nếu không bắt quả tang, thì chỉ cần thép bị chuyển ra khỏi công trường, chỉ có nước ngậm đắng nuốt cay mà chịu lỗ.
Thế nhưng đám người đó chẳng hề sợ hãi.
“Anh em, tao đã thám thính kỹ rồi, đêm nay công trường này chỉ có một mình nó thôi, dọn dẹp nó là đêm nay chúng ta ki/ếm đậm!”
Lời vừa dứt, tám tên cùng lúc lao vào tôi.
Nhưng chúng không biết, lý do giám đốc Lưu dám thuê một mình tôi trông coi công trường, đương nhiên là có nguyên do.
Sau một hồi vật lộn, cả tám tên đều bị tôi đạp ngã lăn dưới đất.
Tôi thở dốc, định lấy dây thừng ra trói chúng lại.
Đám tai họa này, cũng đến lúc phải chịu trừng ph/ạt rồi.
Ai ngờ vừa xoay người, tên cầm đầu rút từ trong ngựk ra một con d/ao lao về phía tôi.
“Đồ ch*t ti/ệt, tao đ/âm ch*t mày!”
......
Khi giám đốc Lưu dẫn công an đến nơi, tôi đẩy đám người đã bị trói ch/ặt về phía trước rồi lả đi vì kiệt sức.
Lúc tỉnh lại, tôi đang ở b/ệnh viện.
Giám đốc Lưu vô cùng xúc động:
“Chu Viễn, lần này cậu lập công lớn rồi.
Bên công an đã theo dõi băng nhóm này từ lâu, nhưng mãi không bắt được quả tang. Cậu một mình đá/nh bại tám tên, quả thực danh bất hư truyền.”
Tôi nhếch môi, vừa định ngồi dậy xã giao vài câu thì vùng bụng đ/au nhói lên.
Giám đốc Lưu vội vàng đỡ lấy tôi:
“Đừng động đậy, ba nhát d/ao đấy, may mà cậu mạng lớn, không thì đã mất mạng rồi.
Cậu vì tôi mà liều mạng, tôi Lưu Ba này cũng không phải kẻ hèn nhát, từ nay về sau, cậu chính là anh em của tôi.
Sau này, an ninh của cả ba công trường đều giao cho cậu quản lý, lương tháng sáu trăm, bao ăn ở hoàn toàn!”
Tôi nở nụ cười, có số tiền này, cả nhà tôi không còn phải lo chuyện ăn mặc nữa.
Đến khi vết thương lành hẳn, đã là một tháng sau.
Giám đốc Lưu rất trượng nghĩa, dù tháng này tôi nằm viện không đi làm, ông ấy vẫn trả đủ sáu trăm đồng lương.
Cả tôi và Trần Tuyết đều không còn người thân, suy nghĩ hồi lâu, tôi quyết định đón hai mẹ con vào Nam.
Vừa xuống tàu, tôi đã chạm mặt vài người quen.
“Xin hỏi anh có thấy cậu ấy không? Cậu ấy tên là Chu Khắc Minh, là một sinh viên đại học...”
Chỉ mới hai tháng không gặp, Chu Kiến Quốc trông như già đi cả chục tuổi.
Ông ta cầm ảnh Chu Khắc Minh, kiên trì hỏi từng hành khách xuống tàu.
Một người, hai người...
Sau hơn mười người, Chu Kiến Quốc ngồi sụp xuống đất khóc nức nở.
“Khắc Minh ơi, con rốt cuộc đã đi đâu rồi?
Một người sống sờ sờ như thế, sao lại không tìm thấy nữa cơ chứ?”
Nghe vậy, thím Lý đứng sau lưng ông ta đột nhiên lao tới đá/nh đ/ấm túi bụi.
“Một người? Là ba mươi hai người đấy!
Chỉ vì cái thằng hèn Chu Khắc Minh đó mà thằng Trụ nhà tao cũng mất tích luôn rồi!
Công an đã nói rồi, cái gọi là lương cao đó toàn là th/ủ đo/ạn của công ty m/a, căn bản không thể tin được.”
Những người còn lại cũng là dân làng họ Chu, nhưng trong mắt họ không còn sự kính trọng với trưởng thôn như trước nữa, họ cũng lao vào đạp Chu Kiến Quốc mấy cái.
“Đồ hại người, năm đứa con trai của tao, tất cả đều không rõ tung tích!
Nếu không phải nghe lời xúi giục của nó, thằng Hai nhà tao vẫn còn bình an vô sự!
Đứa con trai lo hậu sự cho tao không còn nữa, bảo tao sống thế nào đây!”
Chu Kiến Quốc không né tránh, cứ thế chịu đò/n một cách vô h/ồn, rồi lại lồm cồm bò dậy tiếp tục cầm ảnh đi hỏi.
Tôi vốn định né đi, ai ngờ vẫn bị ông ta nhìn thấy.
“Chu Viễn, cậu vừa từ Quảng Châu về đúng không, có thấy Khắc Minh đâu không?”
Thím Lý cũng sáng mắt lên:
“Viễn ơi, mày quen Quảng Châu, chắc chắn biết thằng Trụ bị lừa đi đâu rồi đúng không.”