Tôi đang ở bãi đỗ xe khu Đông của Đại học Nam Thành, xe của tôi bị kẻ x/ấu đ/ập phá, thiệt hại hơn ba triệu tệ, tôi yêu cầu..."
Lời còn chưa dứt, điện thoại đã bị cư/ớp mất một cách th/ô b/ạo.
Quay đầu lại, tôi bắt gặp gương mặt giả tạo của Lâm Phượng Kiều.
"Bà Thẩm, bà làm cái gì thế này?"
"Mọi người cũng chỉ vì tinh thần chính nghĩa nên mới hơi quá khích một chút. Nếu bà báo cảnh sát, h/ủy ho/ại tương lai của những sinh viên nhiệt huyết này, lương tâm bà có yên không?"
Trên mặt cô ta tràn đầy vẻ khiêu khích.
"Chính nghĩa?"
Tôi nắm ch/ặt cổ tay cô ta, gi/ật lại điện thoại.
Lâm Phượng Kiều hét lên một tiếng, ôm lấy cổ tay lùi lại hai bước.
"đ/ập phá tài sản cá nhân trị giá ba triệu tệ của người khác mà gọi là chính nghĩa sao?"
Tôi lạnh lùng quét mắt nhìn đám sinh viên đang cậy thế ỷ quyền.
"Cái trò 'pháp luật không trách chúng' không có tác dụng với tôi đâu. Hôm nay những kẻ tham gia đ/ập xe, không một ai thoát được."
Tôi giơ điện thoại lên định quay số lần nữa.
"Dừng tay!"
Một giọng nói uy nghiêm truyền đến từ phía ngoài đám đông.
Phó hiệu trưởng vội vã đi vào.
Ông ta nhìn đám sinh viên đang phẫn nộ, rồi lại nhìn tôi với vẻ mặt lạnh băng, rảo bước đi đến bên cạnh tôi.
"Bà Thẩm, mượn một bước nói chuyện."
Ông ta kéo tôi ra sau một gốc cây lớn, giọng điệu mang theo sự áp đặt không thể chối cãi.
"Chuyện xe cộ nhà trường sẽ chịu trách nhiệm bồi thường. Nhưng bây giờ bà tuyệt đối không được báo cảnh sát."
Tôi cười lạnh.
"Sinh viên trường các người phạm pháp, nhà trường còn muốn bao che sao?"
Phó hiệu trưởng thở dài.
"Không phải bao che, mà là ổn định tình hình! Bây giờ toàn trường đang lan truyền vụ bê bối bà bao nuôi huấn luyện viên, tâm trạng sinh viên vốn dĩ đã rất kích động."
"Bà mà báo cảnh sát, cảnh sát bắt sinh viên đi, chuyện ầm ĩ lên mạng thì danh tiếng trăm năm của trường coi như tiêu tùng."
Ông ta nhìn chằm chằm vào mắt tôi, giọng điệu nghiêm túc:
"Việc cấp bách bây giờ là dập tắt bê bối."
"Chỉ cần bà đưa ra bằng chứng thép chứng minh bà và Trần Trạch không có qu/an h/ệ bất chính, nhà trường tự nhiên sẽ trừng trị nghiêm khắc những sinh viên đ/ập xe, đòi lại công bằng cho bà."
"Nhưng nếu bà không đưa ra được bằng chứng..."
Phó hiệu trưởng ngập ngừng.
"Nhà trường cũng khó mà chống đỡ nổi áp lực dư luận của hàng vạn giáo viên và sinh viên để bảo vệ bà được."
Tôi nhìn cái bộ mặt làm việc theo kiểu "công tư phân minh" đó của ông ta, trong lòng cười nhạt.
Lúc nhận khoản tài trợ triệu tệ của tôi, sao không thấy ông ta công tư phân minh như vậy?
Nói trắng ra là muốn ép tôi phải ngậm bồ hòn làm ngọt.
"Được."
"Chứng minh đúng không? Đợi tôi về khách sạn một chuyến."
Trở về khách sạn, tôi chuẩn bị lấy giấy khai sinh của Trần Trạch và bản scan sổ hộ khẩu của tôi.
Vừa đăng nhập WeChat, hàng chục tin nhắn lập tức hiện ra.
【Chị Thẩm, chị mau xem diễn đàn Đại học Nam Thành đi, bài đăng này được chia sẻ đi/ên cuồ/ng rồi!】
Tôi nhấp vào một trong những ảnh chụp màn hình.
Đó là một bài đăng gây bão có tiêu đề: 《Bóc trần bộ mặt thật của mụ phú bà giả nhân giả nghĩa: Lấy tiền c/ứu mạng của người chồng sắp ch*t để bao nuôi trai trẻ huấn luyện quân sự!》
Phần bình luận toàn là những lời nhục mạ khó nghe.
Tôi nhanh chóng đăng nhập vào diễn đàn trường, tìm thấy bài đăng gốc.
"Mụ phú bà họ Thẩm này, chồng b/ệnh nặng sắp ch*t, vậy mà lại cầm tiền c/ứu mạng của công ty đi bao nuôi huấn luyện viên quân sự năm nhất!"
"Thương cho vị tổng giám đốc vất vả cả đời, trước khi ch*t còn phải đội một cái mũ xanh lè!"
Tôi tức đến run người.
Lâm Phượng Kiều, cô tung tin đồn nhảm về tôi thì thôi đi, lại còn dám nguyền rủa chồng tôi!
Điều khiến tôi tức gi/ận hơn,
Chính là ở cuối bài đăng, Lâm Phượng Kiều tung ra "bằng chứng chí mạng".
Đó là một bản sao kê tài chính có đóng dấu đỏ của công ty đứng tên chồng tôi.
Bên cạnh còn có vài ảnh chụp màn hình tin nhắn và lịch sử giao dịch chuyển khoản.
Ảnh chụp màn hình là biên lai tiêu dùng tôi m/ua chiếc đồng hồ Rolex trị giá ba trăm nghìn tệ cho Trần Trạch.
Còn có khoản "sinh hoạt phí" năm mươi nghìn tệ chuyển vào tài khoản của Trần Trạch hàng tháng.
Phần bình luận bên dưới đã hoàn toàn thất thủ.
【Bằng chứng x/ác thực rồi, đến cả sao kê công ty cũng có, mụ già này không tẩy trắng được đâu.】
【Thương cho chồng bà ta, ở nước ngoài chờ ch*t, vợ thì lấy tiền của ông ta nuôi trai.】
【Loại đàn bà đào mỏ này sao còn chưa ch*t đi? Đề nghị truy tìm danh tính, đuổi bà ta ra khỏi thành phố này.】
......
Mười giờ tối, phó hiệu trưởng cuối cùng không chịu nổi áp lực nên gọi điện đến.
"Bà Thẩm, chuyện đã ầm ĩ đến mức này, Sở Giáo dục đã ra lệnh tử."
"Nếu bà không thể dập tắt ngay phong ba này, chúng tôi chỉ có thể đơn phương tuyên bố hủy bỏ tư cách tài trợ của bà."
"Khoản tiền từ thiện triệu tệ trước đó, coi như là bồi thường cho tổn thất danh dự mà bà gây ra cho nhà trường."
Tôi tức đến bật cười, lạnh lùng nói:
"Những bản sao kê và chuyển khoản đó đều là giả mạo, các người thậm chí còn không x/ác minh mà đã đến ép tôi sao?"
Phó hiệu trưởng càng thêm thiếu kiên nhẫn:
"Bây giờ cư dân mạng không hề xem thật giả, họ chỉ nhìn vào cảm xúc thôi!"
"Tôi có một phương án trung hòa, ngày mai bà lên sân khấu đưa ra một bản giải trình công khai."
"Cứ nói bà và huấn luyện viên Trần chỉ là sự quan tâm của bậc bề trên đối với thế hệ sau."