“Đồng thời, nhân danh tập đoàn Thịnh Thế gửi công văn đến công ty của Lục Trạch.”
“Yêu cầu họ lập tức hoàn trả số vốn dự án đã bị chiếm dụng trái quy định trước đó, nếu không sẽ khởi động quy trình thanh lý phá sản.”
Giọng nói của Giám đốc Trương ở đầu dây bên kia dứt khoát.
“Rõ, Trì tổng, tôi đi làm ngay.”
“Ngoài ra, chúng tôi đã phát hiện ông Lục Trạch có hành vi làm giả hóa đơn để rút vốn trong quá trình thực hiện dự án, bằng chứng đã được củng cố.”
“Có cần chuyển giao cho cơ quan điều tra tội phạm kinh tế luôn không ạ?”
Tôi nhìn Lục Trạch.
“Chuyển đi.”
Cuộc gọi kết thúc.
Văn phòng chìm vào sự im lặng tuyệt đối.
Các cơ trên mặt Lục Trạch co gi/ật dữ dội, cả người mềm nhũn, quỵ xuống thảm.
“Không, Nguyệt Nguyệt, cô không thể đối xử với tôi như thế!”
Anh ta hoàn toàn sụp đổ, bò lồm cồm lao tới muốn ôm lấy chân tôi.
“Tôi sai rồi, những lời vừa rồi chỉ là nhảm nhí thôi!”
“Tôi yêu cô mà Nguyệt Nguyệt, chúng ta đã bên nhau hai năm rồi, cô không thể tà/n nh/ẫn như vậy!”
“Dự án Tinh Hải mà bị c/ắt vốn thì tôi tiêu đời rồi, công ty sẽ tống tôi vào tù mất!”
Tôi bước sang một bên, khiến anh ta vồ hụt.
“Anh yêu tôi?”
“Thứ anh yêu là một con rối biết quỳ gối phục tùng trước mặt anh, thỏa mãn cái lòng tự trọng đáng thương của anh mà thôi.”
“Một khi phát hiện ra tôi giỏi hơn anh, anh liền không chịu nổi, đúng không?”
Tôi nhìn xuống anh ta từ trên cao.
“Chẳng phải vừa nãy anh nói phụ nữ bẩm sinh không bằng đàn ông sao?”
“Bây giờ, người phụ nữ mà anh coi thường chỉ cần một câu nói là có thể khiến anh tán gia bại sản, còn phải vào tù ngồi kh//âu bao bố.”
“Lục Trạch, cảm giác này có sướng không?”
Lục Trạch nằm rạp dưới đất, toàn thân r/un r/ẩy, nước mắt nước mũi hòa vào nhau trông vô cùng thảm hại.
Anh ta đi/ên cuồ/ng dập đầu.
“Tôi rút lại, tôi rút lại toàn bộ những lời vừa nói!”
“C/ầu x/in cô, hãy để cho tôi một con đường sống.”
Tôi lười chẳng buồn nhìn anh ta thêm một cái.
Nhấn nút điện thoại nội bộ.
“Bảo vệ, lên đây lôi người đi.”
“Từ nay về sau, người này và cả người nhà của kẻ tên Viên Hạnh kia, vĩnh viễn đưa vào danh sách đen của tập đoàn Thịnh Thế.”
Hai nhân viên bảo vệ xông vào, túm lấy chân Lục Trạch lôi anh ta ra ngoài.
“Trì Nguyệt, cô sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu!”
“Cô đ/ộc á/c như vậy, cô sẽ bị báo ứng!”
Tiếng ch/ửi rủa của anh ta xa dần, cho đến khi không còn nghe thấy gì nữa.
Tôi bước tới cửa sổ sát đất, nhìn dòng xe cộ tấp nập dưới lầu.
Ánh mặt trời xuyên qua tầng mây, chiếu lên bức tường kính tạo nên những tia sáng chói mắt.
Điện thoại bỗng ting một tiếng.
Là tin nhắn WeChat của mẹ tôi.
“Tối nay muốn ăn gì, mẹ làm cho.”
Tôi nhìn màn hình, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên.
Trả lời một tin nhắn.
“Con muốn ăn mì nước nóng.”