Sau khi sự thật được phơi bày, Ủy ban Cách mạng lập tức tuyên án t//ử h/ình đối với Hoắc Vũ Tình.
Nghe nói trước lúc ch*t, Hoắc Vũ Tình vẫn còn gào thét dữ dội, nhưng đó là á/c giả á/c báo, chẳng có ai c/ứu cô ta cả.
Sau khi ông nội dùng nhân sâm, sức khỏe ông ngày một tốt lên.
Một năm sau, tôi cùng ông nội về thôn xây lại nhà mới, bà con trong thôn lại ùa đến vây quanh.
“Tô Nhiễm, cô xem giúp chúng tôi cái vùng núi hoang trồng bạch thược kia với, sao cứ cắm mầm xuống là không chịu lớn?”
“Đúng đấy, năm ngoái tôi trồng thêm không ít, vậy mà năm nay ch*t sạch cả.”
“Nếu không có khoản thu nhập này, thôn ta lại sắp ch*t đói mất, cô nghĩ cách giúp chúng tôi đi.”
Ông nội đưa quà biếu cho bà Lý, rồi quay sang dùng gậy đuổi đám sói mắt trắng này đi:
“Một lũ lười biếng, chỉ biết nghĩ cách bóc l/ột nhà Tô Nhiễm của chúng tôi.”
“Núi hoang cũng như đất ruộng, càng trồng càng bạc màu, không cải tạo mà đòi cây mọc tốt, nằm mơ giữa ban ngày à!”
Thấy ông nội khó nói chuyện, đám người đành x/ấu hổ bỏ đi.
Sau này, tôi dùng kiến thức về dược liệu học được từ mẹ để giúp nhiều thôn khác phát triển nghề phụ.
Nhưng tôi không bao giờ giúp thôn Lý Gia nữa, thậm chí vì chuyện lũ sói mắt trắng mà cả công xã đều không ưa họ.
Họ cố gắng cải tạo núi hoang để trồng bạch thược, nhưng vì không biết bào chế, làm đến kiệt sức cũng không b/án được giá. Lương thực làm ra không đủ ăn nên không có sức làm việc, dần dần chẳng còn ai trồng bạch thược nữa.
Vì quá nghèo nên chẳng ai muốn gả vào, dân số thôn Lý Gia ngày càng ít đi, rồi trở thành một ngôi làng hoang phế.
Còn tôi, nhờ thành tích công tác xuất sắc, ba năm sau được quản lý Vương tiến cử lên tỉnh.
Chờ đợi tôi phía trước, là một tương lai tươi sáng.