Hai mẹ con người nọ kẻ xướng người họa thay phiên nhau ch/ửi bới, câu nào cũng đảo lộn trắng đen.

Tiểu thư vốn dĩ đã yếu ớt vì mang th/ai, bị họ làm lo/ạn như vậy sắc mặt càng thêm tái nhợt.

Tôi nhìn mà xót xa, vội vàng nói:

“Tiểu thư, đừng để ý đến họ nữa, mau lên lầu nghỉ ngơi đi.”

Tiểu thư lắc đầu, ôm lấy phần bụng dưới đang trướng lên, lồng ngựk phập phồng dữ dội.

Đáy mắt cô ấy tràn đầy sự lạnh lẽo và thất vọng, nghiêm giọng quát:

“Đây là nhà của tôi, tôi thu nhận các người đến ở, không phải để các người đến làm chủ.”

“Cái nhà này không chứa chấp nổi hai vị đại gia các người, các người cút ra ngoài ngay cho tôi!”

Chu Chiêu Đệ bị kích động.

Ánh mắt cô ta trở nên hung á/c, bước tới đẩy mạnh vào vai tiểu thư.

“Cô dám đuổi chúng tôi đi?”

“Đây là nhà của em trai tôi, tức là địa bàn của nhà họ Chu chúng tôi!”

“Tôi cứ không đi đấy, xem cô làm gì được chúng tôi!”

Tiểu thư vốn đã mất thăng bằng, bị đẩy mạnh như vậy liền loạng choạng ngã xuống.

Tôi định lao tới đỡ nhưng đã không kịp nữa.

Tiểu thư ngã xuống hai bậc thang, nặng nề đ/ập người xuống đất.

Sắc mặt cô ấy lập tức trắng bệch như tờ giấy.

Hai tay ôm ch/ặt lấy bụng, không ngừng đ/au đớn gào thét.

M/áu tươi ấm nóng chảy dọc theo đùi, nhanh chóng thấm đẫm chiếc quần mặc nhà rộng thùng thình, loang ra một mảng đỏ chói mắt trên sàn.

“Tiểu thư!!!”

Tim tôi thắt lại, như kẻ đi/ên lao đến quỳ một chân xuống đỡ lấy cô ấy.

Tay r/un r/ẩy móc điện thoại ra định gọi cấp c/ứu.

Chưa kịp nhấn phím gọi.

Trần Tú Phượng đã lao tới cư/ớp lấy điện thoại trong tay tôi, đ/ập mạnh xuống đất.

Màn hình vỡ nát, điện thoại tắt ngấm.

Bà ta liếc nhìn vết m/áu dưới thân tiểu thư, không hề có chút hoảng lo/ạn hay hối lỗi nào.

Ngược lại còn bĩu môi đầy kh/inh khỉnh, giọng điệu keo kiệt và cay nghiệt.

“Chẳng qua là thấy chút m/áu thôi mà, có gì to t/át đâu, đàn bà mang bầu ai mà chẳng ra m/áu?”

“Nằm giường nghỉ ngơi hai hôm là tự nhiên khỏi, cần gì phải làm ầm ĩ chạy đến b/ệnh viện?”

Chu Chiêu Đệ cũng chẳng mảy may quan tâm đến sự an nguy của tiểu thư và đứa bé trong bụng:

“Đi b/ệnh viện một chuyến tốn bao nhiêu tiền oan, em trai tôi ở ngoài b/án mạng ki/ếm tiền, làm sao chịu nổi cái kiểu phung phí này của cô?!”

Tôi vừa gi/ận vừa sợ.

Cơn gi/ận trong lồng ngựk như muốn n/ổ tung, tôi lập tức nhấn nút báo động khẩn cấp trên tường.

Tiếng còi báo động chói tai vang vọng khắp căn biệt thự.

Trần Tú Phượng và Chu Chiêu Đệ chưa kịp phản ứng, cửa chính biệt thự đã bị đẩy ra.

Mấy người bảo vệ vạm vỡ lao vào, nhanh chóng kh/ống ch/ế hai mẹ con đang ăn vạ.

Xe cấp c/ứu chuyên dụng được ban quản lý chuẩn bị sẵn cũng đỗ ngay bên ngoài.

Tôi cẩn thận bảo vệ tiểu thư đang đ/au đớn đến kiệt sức, vội vã đưa đến b/ệnh viện tư nhân.

Đáng tiếc, vẫn chậm một bước.

Đứa bé không còn nữa.

Tiểu thư nằm trên giường b/ệnh, đôi mắt trống rỗng vô h/ồn.

Bụng dưới phẳng lì, toàn thân tĩnh mịch, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài từ khóe mắt.

Tôi đ/au lòng đến tận cùng.

Đứa trẻ mà tôi chăm bẵm từ nhỏ đến lớn nào có chịu khổ sở thế này bao giờ.

Tôi nắm lấy tay cô ấy, nước mắt không ngừng rơi, vô cùng dằn vặt:

“Tiểu thư, đều là lỗi của tôi, biết cô mang th/ai không khỏe mà tôi còn cãi nhau với họ, hại cô ra nông nỗi này.”

Tiểu thư lắc đầu:

“Không trách dì, dì Vương, bố mẹ đi sớm, dì nhìn con lớn lên, con sớm đã coi dì như người thân rồi.”

“Đứa bé không còn không phải lỗi của dì, là tại con!”

Ánh mắt cô ấy càng thêm sắc bén.

“Là con nhìn lầm người, chọn sai người.”

Tiểu thư lau nước mắt.

“Đứa trẻ này mất đi cũng tốt, ít nhất nó giúp con sớm nhìn rõ bộ mặt thật của người nhà họ Chu!”

Giây tiếp theo, cửa phòng b/ệnh bị đẩy mạnh ra.

Chu Diên Khai lao vào, quỳ sụp xuống trước giường b/ệnh.

“Bốp bốp bốp!!!”

Anh ta tự t/át vào mặt mình ba cái, thái độ thành khẩn:

“Nghiên Nghiên, anh sai rồi, anh có lỗi với em!”

Trong phòng b/ệnh tĩnh lặng như tờ.

Tiểu thư nằm trên giường, mắt rủ xuống, không hề liếc nhìn Chu Diên Khai đang quỳ dưới đất lấy nửa cái.

Anh ta lê đầu gối trên sàn nhà lạnh lẽo, từng chút một tiến về phía trước, giọng r/un r/ẩy:

“Nghiên Nghiên, em đừng im lặng, tất cả đều là lỗi của anh, em cứ trách anh đi.”

“Anh không nên vì một phút mềm lòng mà đón mẹ và chị anh đến ở, là anh không quản lý tốt họ, là anh hồ đồ.”

Bàn tay anh ta bị tiểu thư gh/ê t/ởm né tránh.

Chu Diên Khai hơi lúng túng, đành phải rụt tay về.

Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, vẻ mặt đ/au đớn tột cùng:

“Nghiên Nghiên, em đá/nh anh, m/ắng anh thế nào cũng được, tuyệt đối đừng lạnh nhạt không thèm nhìn anh, anh thực sự không chịu nổi.”

“Anh yêu em quá nhiều, Nghiên Nghiên.”

“Nếu như anh là con cá rời nước, thì em chính là nguồn nước nuôi dưỡng anh, không có em, anh căn bản không sống nổi.”

Những lời ngon tiếng ngọt giả tạo này lọt vào tai.

Dạ dày tôi cuộn lên từng đợt, chỉ thấy buồn nôn.

Nhà họ Chu bọn họ toàn là lũ đỉa hút m/áu, dùng tiền của tiểu thư phung phí, giờ lại còn hại cô ấy sảy th/ai.

Vậy mà bây giờ Chu Diên Khai lại đến đây diễn kịch.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mùa xuân của cậu em cuồng chị

Chương 13
Tôi là một Omega cuồng chị gái. Khi biết chị gái sắp phải liên hôn, gả cho Cố Thức Tắc, một Alpha đỉnh cấp hơn chị năm tuổi, tôi khóc lóc thảm thiết: "Chị à, chị biết mà! Từ năm bốn tuổi em đã theo đuôi chị rồi, em là nô tài trung thành duy nhất của chị!" " Không có chị bên cạnh, em ăn không ngon, ngủ không yên, chẳng sống nổi nữa!" Ba mẹ bị tôi khóc đến đau cả đầu, phất tay quyết định: "Thôi được, gả một thì gả luôn cả đôi." " Nhà họ Cố có hai cậu con trai. Chị con lấy anh cả, còn con liên hôn với cậu em trai." "Còn có thể như vậy sao?" Sao không nói sớm! Tôi hí hửng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi liên hôn. Cho đến đêm tân hôn. Người anh rể Alpha chậm rãi tháo cà vạt, ngoắc tay về phía tôi: "Lại đây nào, bé con..." ????? Chồng tôi... từ lúc nào đã đổi thành người khác vậy?
9
2 Núi con gái Chương 19
3 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
5 Phúc lợi công ty Chương 18.
6 Thanh nữ Chương 10
9 Người giúp việc Chương 10
10 Chân tướng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi chết, Diêm Vương đưa tôi về nhà, cha mẹ hối hận không kịp

Chương 8
Sau khi chết, tôi đã cứu thú cưng của Diêm Vương, để trả ơn, ông ấy định cho tôi hoàn dương. Tôi mỉm cười từ chối. Ông ấy ngẩn người một lát, khó hiểu hỏi: "Bao nhiêu người khao khát được sống, tại sao ngươi lại từ chối?" Tôi nở nụ cười khổ: "Có khả năng nào, việc tôi sống còn thê thảm hơn cả khi chết không?" Ông ấy không tin, giọng điệu trở nên gay gắt: "Ngươi đừng tưởng ta không biết, cha mẹ ngươi nổi tiếng là yêu thương con gái. Thậm chí còn vì cưng chiều con gái mà lên cả tin tức." Tôi ngồi xổm đó không nói lời nào. Họ đúng là đã lên tin tức vì yêu thương con gái, chỉ tiếc đó đều là giả tạo. Người họ thực sự yêu thương mãi mãi chỉ có thiên kim giả Lâm Mộng Dao. Diêm Vương thấy tôi không nói, liền nổi giận: "Ta sẽ cùng ngươi trở về, nếu đúng như lời ngươi nói, sống còn thê thảm hơn chết... Ta sẽ bắt bọn họ phải trả giá!"
2