Sau khi ch*t, tôi đã c/ứu thú cưng của Diêm Vương. Để cảm ơn, ông ấy định cho tôi hoàn dương.
Tôi mỉm cười từ chối.
Ông ấy sững sờ một lúc, khó hiểu hỏi:
“Nhiều người muốn sống như vậy, tại sao ngươi lại từ chối?”
Tôi nở một nụ cười khổ.
“Có khả năng nào, tôi sống còn khổ hơn cả ch*t không?”
Ông ấy không tin, giọng điệu trở nên khó chịu.
“Ngươi đừng tưởng ta không biết, cha mẹ ngươi nổi tiếng là yêu thương con gái.”
“Thậm chí còn lên cả tin tức vì quá yêu thương con gái mình.”
Tôi ngồi xổm ở đó, không nói gì.
Họ đúng là lên tin tức vì yêu thương con gái, chỉ là tất cả đều là giả tạo.
Thứ họ thực sự yêu thương mãi mãi chỉ có thiên kim giả Lâm Mộng D/ao.
Diêm Vương thấy tôi không nói, nổi gi/ận.
“Ta sẽ quay về cùng ngươi, nếu đúng như lời ngươi nói, sống còn khổ hơn cả ch*t…”
“Ta sẽ bắt họ phải trả giá!”
……
Ông ấy kéo tôi lao thẳng về phía nhân gian, miệng không ngừng lẩm bẩm.
“Nếu ta phát hiện ngươi nói dối, ta sẽ ném ngươi xuống mười tám tầng địa ngục.”
Tôi nhún vai, tỏ vẻ không quan tâm.
Dù sao trong mắt họ, tôi chỉ là một công cụ ki/ếm tiền.
Trong lòng họ, chẳng có lấy một chút tình yêu nào dành cho tôi.
Nếu không, họ đã không để đến ba ngày sau khi tôi ch*t mới phát hiện ra.
Tôi thà rằng họ đừng nhận lại tôi năm đó còn hơn.
Sau khi đưa tôi trở về dương gian, ông ấy ẩn thân đi theo tôi.
Khi mở cửa, cha Lâm và mẹ Lâm đang livestream.
Thấy tôi trở về, mẹ Lâm vội vàng ôm chầm lấy tôi vào lòng, hốc mắt đỏ hoe.
“Con gái bảo bối của mẹ về rồi, mau chào mọi người đi con.”
Cha Lâm thuận thế ôm lấy cả hai mẹ con, giọng nói dịu dàng, lặp đi lặp lại với hàng trăm nghìn khán giả trong phòng livestream về sự gian nan khi tìm lại cốt nhục.
Trên màn hình, bình luận dày đặc những lời xót xa, quà tặng được gửi đến liên tục.
Diêm Vương đứng sau lưng tôi, hừ lạnh một tiếng:
“Đây là cái mà ngươi nói, sống còn khổ hơn cả ch*t sao?”
Đối mặt với sự nghi ngờ của ông ấy, tôi không giải thích, chỉ đứng đó tê dại phối hợp.
Hai tiếng sau, họ tắt livestream.
Nụ cười trên gương mặt cha Lâm và mẹ Lâm biến mất.
Mẹ Lâm t/át thẳng vào mặt tôi, ánh mắt đầy chán gh/ét và kh/inh bỉ:
“Đồ chó ch*t, tao đã dạy mày bao nhiêu lần rồi.”
“Phải cười, phải ôm ấp nói chuyện với chúng tao, phải tương tác với fan.”
Tôi ngã nhào xuống đất.
Năm dấu ngón tay đỏ ửng dần hiện lên trên mặt.
Cha Lâm an ủi mẹ Lâm, nhưng miệng vẫn không ngừng m/ắng nhiếc.
“Còn đứng đó làm gì?”
“D/ao D/ao sắp về rồi, còn không mau đi nấu cơm?”
“Nó thích ăn nho, nhớ phải bỏ hạt đi đấy.”
Diêm Vương ngẩn người, lẩm bẩm trong miệng.
“Chuyện này ở nhân gian cũng chẳng là gì, sao có thể đ/áng s/ợ hơn cái ch*t?”
Tôi chỉ nhìn ông ấy một cái, rồi ngoan ngoãn đi vào bếp nấu cơm.
Điều ông ấy không biết là, bị t/át một cái hay bỏ hạt nho chỉ là những việc thường ngày như cơm bữa mà thôi.
Cơm tối xong xuôi, Lâm Mộng D/ao trở về.
Vừa thấy tôi, ánh mắt cô ta lóe lên một tia kinh ngạc.
Mẹ Lâm kéo Lâm Mộng D/ao ngồi xuống, không ngừng gắp thức ăn cho cô ta.
Tôi bưng bát canh vừa nấu xong, cẩn thận chuẩn bị đặt xuống.
Lâm Mộng D/ao đứng dậy, vươn hai tay ra, giọng nói ngọt ngào:
“Chị ơi, để em giúp chị nhé.”
Tôi vừa định nói không cần, thì tay cô ta đã chạm vào bát canh.
Khóe miệng cô ta khẽ nhếch, dùng lực nhẹ, cả bát canh lập tức nghiêng về phía tôi.
Canh nóng hổi đổ ập lên người tôi, cánh tay và cổ tôi lập tức bị bỏng rát, nổi lên những vệt đỏ và bọng nước lớn.
Cơn đ/au thấu xươ/ng xuyên qua da th!t, đ/âm thẳng vào tận xươ/ng tủy.
Lâm Mộng D/ao lại thuận thế ngã ra sau, hốc mắt đỏ hoe.
“Xin lỗi chị, em chỉ muốn phụ một tay, không ngờ chị lại không giữ vững bát canh.”
Mẹ Lâm thấy vậy liền lao tới, ôm lấy Lâm Mộng D/ao vào lòng, ân cần dỗ dành.
Cha Lâm giơ tay túm ch/ặt tóc tôi, đ/ập mạnh đầu tôi xuống đất.
“Mày có tâm địa gì vậy? D/ao D/ao có lòng tốt giúp mày.”
“Vậy mà mày lại muốn dùng canh nóng làm bỏng nó!”
Tôi ôm đầu, m/áu rỉ ra từ kẽ tay.
Diêm Vương ở bên cạnh không nhịn được nói:
“Ngươi mau giải thích đi! Rõ ràng là em gái ngươi cố ý mà!”
Tôi liếc nhìn ông ấy, há miệng, khẽ nói:
“Vừa rồi là Lâm Mộng D/ao cố ý làm đổ bát canh…”
Lời còn chưa dứt, cha Lâm đã giơ chân đ/á mạnh vào người tôi.
“Mày còn dám cãi bướng?”
“D/ao D/ao ngoan ngoãn thế kia, sao có thể làm ra chuyện như vậy.”
“Nếu mày còn dám vu khống nó, cẩn thận tao đá/nh ch*t mày!”
Mẹ Lâm ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn về phía tôi.
“Còn không mau xin lỗi D/ao D/ao, dọn dẹp sạch sẽ đi, tối nay cấm không được ăn cơm!”
Bà ta quay đầu nhìn cha Lâm, lo lắng nói.
“Mau đi lấy xe, chúng ta đưa D/ao D/ao đến b/ệnh viện xem sao.”
“Tao thấy ngón tay nó cũng đỏ hết cả rồi.”
Hai người họ dẫn Lâm Mộng D/ao vội vã rời đi.